Hàn Ngọc Thao dùng hai bàn tay to xoa nắn bộ ngực của mẹ, bộ ngực to tròn như hai ngọn núi nhỏ, cảm giác mềm mại khiến lòng người rung động.
"Đã có bao nhiêu người đàn ông chạm vào cặp vú này rồi?"
Hàn Ngọc Thao thô bạo xoa nắn, bàn tay to của anh không che nổi hai đỉnh nhọn này, dù anh nghịch cỡ nào cũng rất thoải mái, anh vừa nhéo mạnh núm vú vừa hỏi.
"Nói cho tôi biết!"
"A! Đau quá"
Thời Thanh đau muốn rơi nước mắt.
"Không đến mức đó"
"Bà không phải thích leo lên giường đàn ông à? Đã cặp với bao nhiêu đại gia rồi?"
Hàn Ngọc Thao không thể tin cô, anh bắt đầu tra tấn bằng cách bóp mạnh, vặn xoắn, kéo núm vú.
Cô vừa đau vừa sướng, vặn vẹo cơ thể muốn trốn thoát sự tra tấn của anh. Cô lắc đầu nước mắt lưng tròng.
"Tôi muốn câu một kẻ ngốc, nhưng kê ngốc ấy lại không thích tôi. Thực sự từ sau khi ly hôn với ba cậu, tôi luôn gặp xui xẻo, tôi lấy phải một thiếu gia. Cuối cùng nhà anh ta phá sản, sau đó anh ta lại trở nên giàu có, tôi đến tìm anh ta, anh ta hận không thể giết chết tôi ngay lập tức, anh ta bảo tôi cút đi..."
Cô rơi nước mắt nghẹn ngào.
"Mọi chuyện không suôn sẻ với tôi"
Hàn Ngọc Thao điều tra chồng thứ hai cách đây không lâu, những gì cô nói đều đúng. Hàn Ngọc Thao xoa bóp cặp vú gặn hỏi.
"Bà có hối hận không?"
Thời Thanh nghẹn ngào gật đầu.
"Ba cậu tốt nhất, trước đây tôi quá ngu ngốc, cậu nên để chúng tôi tái hôn..."
Trước khi cô kịp nói hết câu, anh đã nhéo mạnh núm vú cô, cô rên la đau đớn.
"Tôi đã nói rồi, bà đừng nghĩ tới chuyện tái hôn"
Lòng ngực anh có ngọn lửa giận bùng phát dâng cao, anh cũng không hiểu lý do tại sao lại không muốn bà ta tái hôn. Dường như không chỉ bởi vì sợ bà ta làm tổn thương ba anh một lần nữa, mà còn có một nguyên nhân ẩn ẩn mà anh không nói rõ được.
"Cậu... cậu phải hỏi ý kiến của ba cậu"
Thời Thanh nhỏ giọng cãi lại.
"Không cần hỏi ông ấy, tôi không bao giờ chấp nhận"
Nghe cô không muốn bỏ cuộc, Hàn Ngọc Thao cuối đầu cắn một bên vú, anh cắn liếm một cách mạnh bạo, cô đau đến mức nước mắt rơi xuống, nhưng đồng thời cơ thể cũng sướng rân run rẩy, cô thở dốc cầu xin.
"Đừng, đừng cắn"
Giọng nói quyến rũ ngọt ngào của cô làm xương cốt của Hàn Ngọc Thao giòn tan, anh nhìn chằm chằm vào đôi môi của cô, đôi môi đầy đặn đỏ tươi đã có bao nhiêu người đàn ông hôn cô.
Ý nghĩ này làm anh tức giận, vừa véo thật mạnh núm vú của cô anh vừa cúi đầu gặm cắn miệng của cô.
"Đau quá..."
Thời Thanh kêu lên đáng thương, khi người đàn ông hôn cô, cô choáng váng.
Hàn Ngọc Thao thô bạo hôn cắn môi cô, làm cô đau đến bật khóc. Anh cắn môi cô đến rỉ máu, anh liếm mút vết máu đang rỉ ra, cô run rẩy cả người. Đôi mắt Hàn Ngọc Thao tối sầm nổi lên đầy dục vọng, hương vị người đàn bà này thật thơm.
Anh không nhịn được hôn môi cô một lần nữa, lần này thì bớt thô bạo hơn, không có nghĩa là nhẹ nhàng.
Anh chậm rãi nhấm nháp đôi môi của Thời Thanh, đôi môi thơm và mềm mại, anh liên tục mút môi cô.
Thời Thanh thấy cơ thể mình tê dại, như muốn vỡ vụn, không nhịn được cô thở dốc nhè nhẹ.
Hàn Ngọc Thao hôn, mút, cắn, liếm môi cô qua lại, anh lại nhỏ giọng ra lệnh.
"Há miệng ra, lè lưỡi..."
Thời Thanh nhắc nhở anh.
"Tôi... tôi là mẹ cậu..."
Hàn Ngọc Thao khịt mũi, bàn tay anh đột nhiên đưa vào giữa hai chân cô, Thời Thanh hoảng sợ la lên.
"Cậu làm cái quái gì vậy?"
Anh thọc ngón tay vào trong âm hộ no đầy của cô, anh chọc ngoáy một lúc rồi mới lấy ngón tay ra, trên ngón tay dính rất nhiều mật dịch. Anh đưa ngón tay dính mật dịch rồi bôi lên mặt cô, ánh mắt tràn đầy chế giễu.
"Chảy nước với con trai vậy cũng là gọi là mẹ?"
"Tôi...tôi..."
Thời Thanh không thể giải thích rõ ràng, cơ thể của cô nhạy cảm không được à.
Anh dùng hai tay trêu đùa âm hộ hồng hào đầy đặn của cô, đồng thời thúc giục cô.
"Thè lưỡi ra..."
Anh hung hãn, ánh mắt u tối đầy dục vọng, Thời Thanh sợ hãi lùi về sau. Anh kéo cô xích lại gần anh, cô run rẩy nhắm nghiền mắt, môi hơi hé ra, đầu lưỡi hồng hồng run run thè lưỡi.
Hàn Ngọc Thao cúi đầu hôn cô, mút lưỡi của cô, cô run rẩy muốn lùi lại chưa kịp thì anh đã ra lệnh.
"Nếu còn muốn tiêu tiền của tôi thì đáp lại tôi. Đừng giả vờ đứng đắn"
Cô ngoan ngoãn lè lưỡi chủ động mút lưỡi con trai, cô nhẹ nhàng liếm cắn lưỡi của anh. Trò trêu chọc này lập tức khiến cho chàng trai trẻ mất kiểm soát, anh túm lấy gáy cô mạnh mẽ núc lưỡi cô thật mạnh.
"Ừm..."
Hàn Ngọc Thao đưa lưỡi đảo quanh khoang miệng của cô, cắn, mút, liếm, núc lưỡi cô.
Cùng lúc đó, bàn tay anh cũng không rảnh rỗi, ngón tay của anh đang khoáy đảo bên trong âm hộ của cô.
Tấn công từ trên xuống làm Thời Thanh không chịu nổi, cô rên lên từng tiếng ngọt ngào, hai tay vòng qua cổ con trai mình.
"Trước kia cũng hôn người khác như vậy à?"
Hàn Ngọc Thao bị sự ngọt ngào của cô mê hoặc, anh thèm khát mút lưỡi cô, khuấy động chất lỏng trong miệng cô, lòng tràn đầy oán hận cùng ghen tị. Nụ hôn trở nên thô bạo cùng mãnh liệt, ngón tay anh moi móc cũng thô bạo như nụ hôn của anh.
"Tôi đã hơn bốn mươi tuổi, đã qua vài người đàn ông như vậy cũng không được à?"
Thời Thanh oan ức lên tiếng.
"Cậu không gần nữ sắc, thì bắt ai cũng giống như vậy sao?"
"Bà thật dâm đãng"
Hàn Ngọc Thao nghe lời này của cô nổi giận đến tát mạnh vào vú của cô.
Thời Thanh đau đến rơi nước mắt, anh nắm núm vú nhéo nhéo, chưa đủ áp phê anh còn tho bạo bóp vú cô.
Hai vú của cô bị bóp nắn thô bạo mà sưng to hơn, núm vú cương cứng dựng thẳng.
"Vú đều sưng cả lên rồi, muốn à? Thật là tuổi như sói như hổ! Nếu tôi còn không thoả mãn bà, chắc một ngày nào đó vì thoả mãn cơn dục vọng mà dụ người đàn ông khác lên giường!"
Anh sẽ không bao giờ làm tình với mẹ ruột của mình.
Nhưng anh không thể chịu nổi người đàn bà này sẽ có một ngày vì thoả mãn dục vọng của bà ta mà đi dụ dỗ người đàn ông khác lên giường.
Anh không thể để bà ta lại có cơ hội cắm sừng cha anh làm những chuyện xấu hổ như vậy được. Hàn Ngọc Thao cho rằng Cố Dương nói đúng, có lẽ anh nên lùi lại một bước.
Bạn thấy sao?