Chương 41: Chương 41 Mẹ Nam Chính Trong Truyện Xây Dựng Sự Nghiệp

Thời Thanh trừng mắt nhìn anh.

"Đây không phải là chuyện vớ vẫn à? Cậu nhịn lâu sẽ hỏng mất. Đàn ông có thể gọi gái để xả, sao phụ nữ phải nhịn"

Hàn Ngọc Thao lần đầu tiên thấy người phụ nữ rất tự tin vào hành vi tình dục của mình như thế. Thời Thanh bất mãn bào chữa.

"Ở chung với cậu, ngày nào cũng bị cậu kiểm tra như vậy. Tôi nhịn đến nội thương, không phải cậu là người mở đầu sao lại trách tôi? Nếu không phải cậu cứ ngoan cố sờ mó tôi, thì tôi sao thành ra thế này?"

"Muốn như vậy à?"

Trong mắt Hàn Ngọc Thao tràn đầy ý cười, hai ngón tay ra vào trong động của cô.

"Muốn tôi dùng tay giúp bà hay dùng thứ khác?"

Thứ khác??? Thời Thanh dùng ánh mắt lặng lẽ nhìn xuống háng của anh. Một cái lều đã được dựng lên, Hàn Ngọc Thao trừng mắt nhìn cô.

Thời Thanh vội vàng quay mặt sang chỗ khác. Tuy nhiên, anh cởi nút quần kéo khoá xuống, một dương vật thô to,dài, bự màu đỏ tía xuất hiện. Anh nắm lấy tay Thời Thanh đặt lên dương vật của mình. Thời Thanh kinh ngạc xoay đầu nhìn anh, anh lạnh lùng hỏi.

"Nói cho tôi biết. Trong lòng bà tiền hay đàn ông quan trọng hơn?"

Thời Thanh buộc miệng trả lời theo bản năng.

"Đương nhiên là tiền!"

Không có tiền thì có đàn ông để làm gì. Hàn Ngọc Thao nhếch môi.

"Vậy bà có muốn tiền tiêu không hết không?"

Thời Thanh nghe đến tiền tiêu không hết mắt sáng rỡ, cô gật đầu như giả tỏi.

Sau khi anh nghe được lời khuyên từ Cố Dương, anh đã không còn để tâm đến những chuyện nhỏ nhặt, đổi cách nghĩ khác.

Chỉ cần anh muốn đòi hỏi thứ gì từ cô thì anh phải trả giá. Hiện tại, việc kiếm tiền đối với anh là chuyện quá dễ dàng.

Nghĩ thoáng ra một chút, người mẹ dâm đãng ham tiền này có thể tiếp thêm động lực cho anh. Bà ấy là nguồn cơn thúc đẩy anh kiếm tiền nhiều hơn.

Không biết có tính là 'tinh thần của A.Q' không? Nhưng nghĩ như vậy làm tinh thần anh dịu đi không ít.

Chú thích: tinh thần A.Q viết tắt của Adversity Quotient, có nghĩa là chỉ số vượt khó, vượt qua nghịch cảnh.

Hàn Ngọc Thao móc ví lấy ra ba bốn tấm thẻ ngân hàng, khuôn mặt ôn nhu khẽ mỉm cười, giọng nói mê hoặc như ma quỷ cộng thêm lời đe doạ trắng trợn.

"Tiền của tôi bà có thể sử dụng tuỳ thích, nếu bà tiêu đến mức tôi có thể phá sản bà cũng coi như có năng lực. Nhưng chỉ có một việc nếu bà vi phạm tôi sẽ bắt bà trả lại tất cả những gì bà đã tiêu còn phải trả gấp đôi! Đó chính là bà không được tìm người đàn ông khác lên giường. Nếu bà phạm quy thì tôi sẽ lấy hết tất cả bao gồm trang sức và tất cả những gì bà có, tôi còn đăng tin đoạn tuyệt quan hệ, cuối cùng một xu bà cũng không có!"

Thời Thanh biết những gì anh nói đều là thật, đời trước của nguyên chủ thật sự anh đã đăng báo cắt đứt quan hệ mẹ con của bọn họ. Cô không muốn trở thành người phụ nữ ăn xin, cô gật đầu lia lịa.

"Tôi có thể làm được"

Trên môi Hàn Ngọc Thao nở nụ cười nhàn nhạt, đám mây mù trong lòng tan biến, không sao cả chỉ cần cô muốn thứ gì đó từ anh, thì cô phải nghe lời anh.

Anh chạm vào khuôn mặt nhìn như đĩ thoả của mẹ mình, ngón tay xoa xoa môi cô.

Người đàn ông đẹp trai nhìn chằm chằm cô, đôi mắt sâu thẩm đầy dục vọng đen tối được che bởi kính gọng vàng.

Nhìn vào mắt anh giống như vực sâu tĩnh lặng. Nhìn thì thấy trên mặt tình lặng nhưng dưới đáy lại ẩn chứa muôn vàng nguy hiểm vô hình. Thời Thanh bị anh nhìn mà trở nên lúng túng.

"Con trai! Đừng nhìn mẹ như vậy nữa..."

Con trai của cô quá đẹp, hắn dễ dụ dỗ người khác phạm tội. Anh luôn nói cô muốn quyến rũ anh, nhưng thật ra anh cũng là hormone di động đối với cô. Anh có biết sống chung một mái nhà với anh là sự dày vò biết nhường nào.

"Ồ! Tại sao?"

Tâm tình anh hiện đang tốt

"Cậu không biết cậu đẹp trai thế nào đâu!"

Thời Thanh lấy hết can đảm để nói thật lòng mình, cô xấu hổ lấy tay che mặt, nhỏ giọng lẩm bẩm.

"Cậu nghĩ chỉ đàn ông là biết mê sắc đẹp ah? Biết vì sao tôi không câu được đại gia nào không? Vì tôi chỉ muốn tìm người đẹp trai. Đẹp trai đã hiếm, vừa đẹp lại vừa giàu càng hiếm hơn. Cho nên tôi mới thảm hại như thế này"

Cô là người đàn bà đào mỏ không đạt tiêu chuẩn, Bạch mai có thể ngủ với đàn ông già vừa xấu, nhưng cô thì không thể.

Cô chỉ có thể chấp nhận những chàng trai đẹp, đó là lý do tại sao cô kết hôn cha nam chính khi còn trẻ, cô rất yêu những chàng đẹp trai nhưng sau này cô mới phát hiện cô càng yêu tiền hơn, Thời Thanh thú nhận với anh.

"Vậy nên trong bữa tiệc hôm đó, cậu là mục tiêu đầu tiên của cô, vì cậu quá khó đối phó cho nên tôi chuyển sang bạn cậu. Một người cũng khá đẹp trai, nhưng tôi muốn nhất là bò lên giường của cậu. Cho dù không có tiền cũng được, ai biết cậu là con trai tôi, cậu biết tôi thất vọng thế nào không?"

Giọng điệu của cô đầy oán giận, Hàn Ngọc Thao như có pháo hoa nổ trong lòng. Anh vui mừng, hạnh phúc, có chút ngọt ngào, anh hừ lạnh nói.

"Người bình thường dù có dâm đãng đến mấy cũng không bao giờ bò lên giường con trai mình. Bà đúng là không có đạo đức! Bà muốn ngủ với tôi? Muốn loạn luân với tôi?"

Giọng điệu của anh không hề lạnh lùng, trong mắt còn có ý cười. Thời Thanh biết anh không hề tức giận, cô lẩm bẩm.

"Được rồi! Tôi muốn ngủ với cậu!"

Hàn Ngọc Thao tâm tình vui vẻ nhưng vẫn lạnh lùng nói.

"Cuối cùng cũng nói ra sự thật! Bà đúng là bà mẹ hư hỏng! Dù xấu hổ khi có một người mẹ như bà, nhưng dù sao bà cũng có ơn sinh ra tôi. Tôi sẽ có hiếu với bà, tôi sẽ cố gắng thoả mãn những ham muốn không có chỗ nào để phát tiết của bà. Nhưng nếu bà muốn tiền, trước tiên khẩu giao cho tôi, liếm cho tôi thoải mái thì bốn cái thẻ sẽ là của bà"

Anh ném bốn tấm thẻ ngân hàng sang một bên.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...