Thời Thanh lau sạch tinh dịch rồi cho vào miệng, vừa nhìn anh vừa liếm môi.
"Con đi dự sinh nhật cô Trang? Mẹ cũng muốn đi! Dù sao cô ấy cũng sắp là con dâu tương lai, mẹ chồng đi gặp con dâu chắc không sao đâu!"
"Muốn thì cứ đi"
Hàn Ngọc Thao nhìn vẻ mặt ăn dấm của cô tâm trạng càng vui vẻ, thu dọn đồ đạc rồi rời khỏi giường.
"Mẹ cứ tiêu tiền thoả thích, con sẽ không hỏi nữa"
Tâm trạng chán nản của Thời Thanh chợt tắt đi, cô vội ôm anh nói.
"Con trai! Mẹ yêu con"
Hàn Ngọc Thao nhếch môi cười, đột nhiên hắn hiểu những gì Cố Dương nói. Khi cô vui tâm trạng của hắn cũng tốt theo, cô vui thì hay lấy lòng và quyến rũ hắn, anh thích bị cô quyến rũ và lấy lòng.
Đây có phải là điều mà hắn muốn từ cô đúng không?
Đêm hôm sau, Thời Thanh theo con trai đến nhà họ Trang.
Tại trang viên nhà họ Trang, Thời Thanh nhìn một vòng thì đánh giá trong lòng, mặc dù nhà họ Trang của cải cũng không thiếu nhưng so với Hàn Ngọc Thao thì vẫn không bằng.
Khi Thời Thanh gặp Trang Nghiên, thoạt nhìn cô ấy là người phụ nữ rất dịu dàng, dù sao Trang Nghiên cũng là vợ của nam chính cho nên nhân vật được xây dựng gần như hoàn hảo.
Hàn Ngọc Thao đang nói chuyện với Trang Nghiên, hai người họ đang đứng cạnh nhau nhìn giống như kim đồng ngọc nữ, họ là một cặp đôi hoàn hảo.
Thời Thanh có chút chua chát nên đi kiếm chút gì ăn để phân tán sự chú ý, giữa một nhóm người xa lạ, cô nhìn thấy một người đàn ông trung niên có phần quen thuộc, người này cũng nhận ra cô.
Người đàn ông nhìn thấy cô rất đỗi kinh ngạc, ông ấy đi về phía cô mỉm cười chào hỏi.
"Thanh Thanh! Đã lâu không gặp, không ngờ lại gặp em ở đây"
Thời Thanh ngơ ngác, không phải vì kinh ngạc khi gặp lại chồng cũ. Đó là một thiếu gia đẹp trai, con nhà giàu đã gây chấn động trong quá khứ. Hơn mười năm không gặp, đã biến thành một gã đàn ông xấu xí, đầu hói, bụng bia.
Ôi! Chúa ơi! Hàn Ngọc Thao sẽ thay đổi như vậy đâu.
Không! Anh là nam chính, nam chính có thể xấu xa, cặn bã, nhưng tuyệt đối không được xấu. Nghĩ như vậy cô cảm thấy thoải mái hơn nhiều.
Khi Trần Dương nhìn thấy cô, ông cảm thấy cô không thay đổi nhiều và có phần quyến rũ gợi cảm hơn so với khi còn trẻ.
Ngoài ra, hôm nay cô ăn mặc sang trọng chỉnh tề, giống như một phu nhân thanh lịch.
Ngày xưa, ông rất yêu người phụ nữ này, nhưng cô ấy đã đá ông đi khi gia đình ông đang gặp khó khăn, rồi lại đòi quay lại khi ông phất trở lại. Ông cảm thấy người phụ nữ này quá thực dụng.
Nhưng bây giờ đã đến tuổi trung niên, suy nghĩ của ông đã thay đổi, ông không còn ghét cô nữa, lần gặp gỡ này khiến nhịp tim của ông trở lại như lần đầu gặp cô.
Trần Dương nhiệt tình trò chuyện với cô, Thời Thanh phàn nàn trong lòng về những thay đổi của gã chồng cũ, ngoài mặt thì cô vẫn tươi cười nói chuyện.
Không còn cách nào, bây giờ cô đã có người con trai siêu giàu, có tiền tiêu cô tận. Tâm tình cô vui vẻ nhìn ai cũng thấy thuận mắt, chẳng trách có người nói 'có tiền thì ai cũng tốt bụng'.
Mỗi ngày đều có thể vui vẻ như vậy, không cần phải lo lắng về tiền bạc, con người tự nhiên trở nên cởi mở và bao dung.
Hàn Ngọc Thao nói chuyện với Trang Nghiên một lúc. Khi quay lại thì không thấy Thời Thanh đâu.
Anh vô thức tìm kiếm xung quanh, anh thấy cô đang nói chuyện với người đàn ông trung niên, cô cười tươi như hoa. Anh nhìn ra người đàn ông đó chính là chồng cũ của cô, vì người đàn ông đó mà năm xưa cô đã rời bỏ gia đình, bỏ rơi hai cha con anh.
Khuôn mặt điển trai của anh xụ xuống, tức giận. Anh sải bước đi về phía Thời Thanh, vẻ mặt u ám lạnh lẽo đến đáng sợ.
Trần Dương nhìn thấy anh đầu tiên, người này còn trẻ, có triển vọng đương nhiên muốn cùng anh kết giao.
Vì vậy mỉm cười chào anh, nhưng Hàn Ngọc Thao không để ý đến ông ta, anh tóm lấy cánh tay Thời Thanh, lạnh lùng nhìn cô.
"Mẹ quên thoả thuận của chúng ta rồi à?"
Thời Thanh vẻ mặt ngây thơ.
"Mẹ chỉ đang chào hỏi bạn cũ thôi mà, đừng căng thẳng..."
Trần Dương sửng sốt.
"Thanh Thanh! Em quen ông chủ Hàn à?"
Thời Thanh khoát cánh tay Hàn Ngọc Thao, nhìn Trần Dương cười nói.
"Cậu ấy là con trai của em! Sao em có thể không biết..."
Trần Dương xưng hô thân thiết với Thời Thanh làm cho Hàn Ngọc Thao nghe mà tâm trạng càng lúc càng tệ, nhưng cô lại lộ ra vẻ mặt kiêu hãnh, cơn tức giận của anh biến mất ngay lập tức.
Anh lấy lại sự tự tin và bình tĩnh, vòng tay qua vai Thời Thanh và gật đầu với Trần Dương.
Trần Dương kinh hãi đến mức miệng chữ O mắt chữ A, không thể khép hàm lại.
Trang Nghiên bước tới chào hỏi Thời Thanh một cách ngượng ngùng.
Sau đó, cô thức hiện một động tác khiến quan khách vô cùng ngạc nhiên.
Trang Nghiên lấy ra một chiếc nhẫn cô cầu hôn Hàn Ngọc Thao ngay tại chỗ. Anh ngạc nhiên im lặng một lúc.
Sau khi kéo Trang Nghiên ra cửa, cách ly những người ồn ào ở bên trong, anh nói với Trang Nghiên.
"Tiểu Nghiên! Anh có tình cảm với em, nhưng chưa đến mức yêu đương"
Trang Nghiên mỉm cười nhẹ nhàng nói.
"Em không quan tâm!"
Cô nghe được lời anh nói, thái độ càng tự tin hơn.
"Anh đã có tình cảm với em là em đã thắng hơn phân nửa rồi, em đủ kiên nhẫn chờ anh yêu em. Em biết là anh có vết thương lòng, em muốn mình là người chữa khỏi cho anh!"
Cô hiểu quá rõ về người đàn ông này, anh cảnh giác và chống đối phụ nữ, anh bị mẹ mình làm tổn thương sâu sắc cho nên anh mới tự xây hàng rào bảo vệ bản thân.
Anh đóng cửa trái tim mình không cho phép một người phụ nữ nào có thể làm tổn thương trái tim anh lần nữa.
Cô đã dành chín năm để chứng minh cho anh thấy rằng cô là người phụ nữ đáng tin cậy, rằng cô yêu anh thật lòng.
Hàn Ngọc Thao có chút cảm động, anh im lặng một lúc rồi cuối cùng cũng chấp nhận lời cầu hôn của cô.
Anh lúc đến không có bạn gái, nhưng khi đi về lại có vợ sắp cưới. Sự phát triển này còn nhanh hơn một chuyến đi bằng tên lửa.
Thời Thanh có chút không vui, nhưng cô cũng không thể làm gì khác hơn.
Suy cho cùng nhiệm vụ chính của cô là làm gái đào mỏ.
Bạn thấy sao?