Chương 48: Chương 48 Mẹ Nam Chính Trong Truyện Xây Dựng Sự Nghiệp

Từ ngày hôm sau, cô bắt đầu quẹt thẻ của con trai như điên. Mua... mua... mua, cô mua sắm và làm tất cả những gì mà trước đây cô hằng mơ ước muốn làm khi cô trở nên giàu có.

Cô mua xe hơi, biệt thự, vô số trang sức, quần áo cao cấp, và cô đi ăn những món ăn khắp nơi trên thế giới.

Cô tận hưởng những gì đã từng mơ ước mà bây giờ mới có được, sau đó cô lại đi làm từ thiện và giúp đỡ những người gặp khó khăn hơn mình.

Cô cũng có thể trở thành một người tốt, cô viết ra tất cả những gì cô đang suy nghĩ ra và viết lại hết tất cả những gì cô có thể làm, cùng muốn làm cô viết hết thẩy vào một cuốn sổ.

Trong nửa năm, ngày nào cô cũng quẹt thẻ tín dụng không giới hạn, cô tiêu tiền như nước.

Cuối cùng, cũng có một ngày cô đã trải qua một cuộc sống xa xỉ. Cô không thể nhớ mình đã tiêu bao nhiêu tiền của con trai, ít nhất bảy hoặc tám trăm triệu gì đó. Cô tiêu nhiều đến mức buồn nôn, rồi một ngày cô cảm thấy cuộc sống của người giàu cũng chỉ đến thế.

Sau khi nhu cầu vật chất được thoả mãn hoàn toàn, cô bắt đầu thấy cảm thấy tinh thần hoàn toàn trống rỗng.

Mỗi ngày không làm gì cô thấy mình như không còn mục đích sống, cô bày tỏ cảm xúc của mình cho Hàn Ngọc Thao biết.

Hàn Ngọc Thao đề nghị cô đọc sách và học tập, không phải để thi hay sau khi tốt nghiệp để tìm việc, mà thuần tuý muốn cô có thể tiếp thu thêm kiến thức. Làm phong phú trí óc khiến cho bản thân trở nên khôn ngoan hơn.

Thời Thanh nghe anh nói và cảm thấy đề nghị này thật tuyệt vời. Cô muốn du hành trong đại dương tri thức. Cô muốn trở thành một người có kiến thức và hiểu biết.

Khi Hàn Ngọc Thao đi làm về nhà, anh thấy Thời Thanh vẫn còn đang đọc sách trong phòng làm việc.

Hàn Ngọc Thao thấy sự thay đổi của cô sau khi được anh đưa ra lời khuyên, người mẹ này như đã biến thành một con người khác. Cô không còn suốt ngày tiêu phí tiền bạc nữa, bắt đầu tìm được niềm vui trong học tập.

Một năm trước, anh không bao giờ tưởng tượng được rằng, người phụ nữ ham tiền và kiêu ngạo như cô sẽ có một ngày thay đổi thành một con người mới.

Bây giờ anh mới công nhận Cố Dương nói đúng, khi anh thoả mãn cho cô những ham muốn về vật chất, thì cô sẽ theo đuổi nhu cầu về tinh thần.

Cuối cùng, cô cũng không còn là một người phụ nữ nông cạn cùng thô tục nữa, anh hài lòng với sự thay đổi của cô. Nhưng anh lại không vui vì hiện tại cô đã phớt lờ anh sau khi cô nghiện học tập.

Hàn Ngọc Thao cởi áo vest và nới lỏng cà vạt, anh bước tới ôm Thời Thanh. Cắn nhẹ vào tai cô, vuốt ve bộ ngực to bự của cô thì thầm vào tai cô.

"Mẹ! Mẹ không còn trẻ nữa, muốn học cũng có mức độ thôi"

"Đừng làm phiền mẹ!"

Thời Thanh bị anh đụng chạm làm phiền muốn hất tay anh ra, người đàn ông không hài lòng, anh luồng tay vào trong quần áo cô.

Anh nhéo núm vú của cô, với cơ thể mẫn cảm của cô thì chỉ trong vài giây ngắn ngủi cô đã bắt đầu thở dốc, làm sao cô có thể đọc sách nổi nữa, thôi thì ném quyển sách qua một bên thôi.

Hàn Ngọc Thao bế cô lên khỏi ghế, anh đặt cô lên ghế sofa bên cạnh cửa sổ rồi cúi người hôn cô. Nhưng Thời Thanh chặn miệng anh rồi nói.

"Con trai! Mẹ đa học được rất nhiều điều hay sau sáu tháng miệt mài đọc sách. Con biết trước đây mẹ là người phụ nữ thất bại, đã làm nhiều điều sai trái."

Hàn Ngọc Thao nhìn cô không nói gì. Thời Thanh tiếp tục nói.

"Gần đây mẹ đã đọc một số sách tâm lý học và nhận ra sự ra đi của mẹ đã gây ra bao nhiêu tổn thương tinh thần của con. Mẹ rất tự trách bản thân và mẹ muốn bù đắp cho con, mối quan hệ giữa mẹ và con của hiện tại là dị dạng, là một sai lầm. Mẹ muốn làm một người mẹ tốt, không thể tiếp tục mối quan hệ này, tốt nhất mẹ nên dọn ra ngoài ở..."

Khuôn mặt của Hàn Ngọc Thao xụ xuống.

"Con không đồng ý!"

"Con trai! Mẹ biết con không muốn rời xa mẹ, vì ngày xưa mẹ đã từng bỏ rơi con"

Thời Thanh không tức giận cô nhẹ nhàng sờ lên mặt anh.

"Người thiếu tình yêu sẽ mong cầu về tình yêu quá mức, giống như mẹ trước kia thiếu tiền nên trở thành người đàn bà hám tiền. Mẹ nợ con một tình mẫu tử thuần tuý và sự quan tâm, mẹ sẽ bù đắp nhưng không nhất thiết phải là mối quan hệ như bây giờ. Cuộc đời con nên đi theo con đường bình thường..."

"Là mẹ đã dụ dỗ con sa ngã trước!"

Hàn Ngọc Thao khuôn mặt sa sầm u ám, sau tròng kính là ánh mắt đầy giận dữ, anh nhéo cằm cô căm hận nói.

"Bây giờ mẹ muốn làm người mẹ tốt? Muộn rồi"

Bà mẹ đĩ thoả dâm đãng muốn hoàn lương sao. Anh tức giận và hoảng sợ, anh cúi đầu cắn mạnh vào môi cô, bắt đầu xé quần áo cô.

"Ách..."

Thời Thanh đỏ mặt đưa tay đẩy anh ra...

Sự phản kháng của cô càng khiến Hàn Ngọc Thao tức giận hơn, trái tim anh như bị kim đâm, anh thô bạo xé quần áo của cô, anh xé luôn quần lót của cô.

Hai cặp vú căng mọng trắng nõn của cô lồ lộ ra ngoài, anh cúi đầu cắn mạnh đầu vú của cô. Thời Thanh đau nhức rồi bật khóc.

"Ngọc Thao! Con đừng làm vậy... đau quá... ừm"

Hai đầu vú của Thời Thanh sút chút nữa bị anh cắn nát, cô tức giận, muốn thuyết phục anh lần nữa.

Hàn Ngọc Thao ngẩng đầu lên nắm lấy cằm cô, đôi mắt sau tròng kính đỏ hoe ngấn nước, giọng nói lạnh lùng như đâm vào xương.

"Đừng nghĩ có thể bỏ rơi con lần thứ hai!"

"Mẹ không phải..."

Thời Thanh muốn biện hộ, nhưng lại thất thanh nhìn anh. Những giọt nước mắt của anh khiến cô bàng hoàng.

Thời Thanh cảm thấy mũi đau nhức, cô chạm vào khuôn mặt tuấn tú của con trai, cô dịu dàng nói.

"Mẹ xin lỗi! Nếu con thích mối quan hệ của chúng ta, hãy giả vờ như chưa nghe mẹ nói gì"

Cô chủ động ngẩng đầu hôn anh, vẻ tức giận trên khuôn mặt điển trai của Hàn Ngọc Thao đã giảm đi một chút, nhưng anh vẫn tức giận anh cảm thấy cô như đang muốn bỏ rơi anh lần nữa.

"Trước đó không phải mẹ nói muốn sinh cho con một đứa con? Con nghĩ đây là một ý tưởng hay!"

Hàn Ngọc Thao trên khuôn tuấn tú lộ ra một loại tuyệt vọng điên cuồng, anh bế Thời Thanh đi vào phòng ngủ.

"Mẹ! Chúng ta sinh em bé đi!"

Mẹ con thông dâm sinh ra nghiệp chủng, cô không thể thoát ra khỏi mối quan hệ loạn luân này nữa rồi.

"Con trai! Con đừng bốc đồng..."

"Mẹ thật ích kỷ"

 

     

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...