Bệnh viện trung ương thành phố S.
Cô gái ngồi trên giường bệnh sắc mặt xanh mét, anh mắt tràn đầy tuyệt vọng. Cô sờ bụng mình nước mắt lạnh buốt rơi xuống từng giọt.
Cô đã mang thai ba tháng, cô luôn dấu diếm không dám cho một ai biết tin mình đang mang thai.
Nhưng ngày hôm qua, Lãng Tư Dạ đã phát hiện ra, anh không muốn đứa bé này, anh còn nói cô không xứng sinh con cho anh, Lãng Tư Dạ đã ép cô phá thai.
Cô ấy đã tự tay giết chết đứa con của mình, cô ấy thấy bản thân rất có lỗi với con. Nghĩ đến đây, lòng cô thắt lại, suốt đêm không sao ngủ được, lúc cô tổn thương và đau khổ nhất, cô lại đột nhiên muốn gặp mẹ mình.
Bà ấy có thể thấu hiểu nổi đau của mình, nghĩ là làm cô liền gọi điện cho mẹ ở quê.
Cô ấy khóc lóc nói muốn gặp bà, khi mẹ nghe cô ấy khóc thảm thiết, bà nói sẽ nhanh chóng thu xếp công việc để lên thành phố thăm cô.
Bà đã đặt ngay vé chuyến tàu đêm để có thể gặp được con gái mình. Chuyến tàu đêm nay khởi hành thì tối ngày hôm sau sẽ đến nơi, hiện tại cô đang rất yếu và không thể xuống giường.
"Sao em lại khóc nữa?"
Lăng Tư Dạ bước vào, thấy cô khóc không nhịn được nhíu mày.
"Bác sĩ nói hiện tại em cần nghỉ ngơi nhiều. Em không nên quá xúc động."
"Mẹ em đang đến"
Lý Thu Yên vội lau nước mắt cầu xin anh.
"Bảy giờ bà ấy xuống ga tàu hoả. Anh có thể giúp em đi đón bà ấy được không? Mẹ em ki được đi học, không biết nhiều chữ. Từ trước đến nay chưa từng đi xa bao giờ! Em sợ mẹ mình bị lạc đường. Hiện tại em không thể đi đón bà ấy được!"
"Được rồi!"
Lãng Tư Dạ lau đi nước mắt cho cô.
Lý Thu Yên đau đớn gật đầu cảm ơn. Mỗi lần cô muốn từ bỏ anh, anh luôn dành cho cô một chút dịu dàng, khiến cho cô lại chìm đắm, cô muốn rời xa anh nhưng không thể.
Lăng Tư Dạ gọt vỏ quả táo rồi cắt thành từng miếng nhỏ đưa cho cô.
Lý Thu Yên chỉ yên lặng ăn từng chút một, trong lòng tràn đầy cay đắng. Cô nói thêm.
"Mẹ không biết mối quan hệ giữa anh với em. Anh có thể giả vờ làm người yêu em không?"
Lăng Tư Dạ cũng đồng ý.
Chỉ cần cô không đưa ra yêu cầu quá đáng nào hay có bất kỳ một ảo tưởng viễn vong nào, anh sẵn sàng chiều chuộng cô.
Sau khi Lăng Tư Dạ an ủi cô một lúc thì cũng rời khỏi bệnh viện, anh đi đến ga tàu đón mẹ Lý Thu Yên.
Khi xe hơi vừa đến ga, đợi khoảng vài phút thì chuyến tàu của mẹ Lý Thu Yên cũng đến. Một nhóm hành khách ồ ạt xuống từ lối ra, anh vừa gọi điện vừa tìm kiếm xung quanh.
Theo lời mô tả của Lý Thu Yên cuối cùng anh cũng tìm được mẹ cô.
Đây là một người phụ nữ trung niên, bà mặc áo sơ mi hoa li ti trông rất quê mùa, quần rộng màu đen, chân mang đôi giãy giải phóng mài xanh lá cây, đeo túi da rắn trên vai, tóc của bà dài và dày được thắt bím để nghiêng sang một bên. Bà cầm điện thoại 'Alo' cũng tìm kiếm xung quanh.
Trong giống như những người lao động ở nông thôn đang nhập cư vào thành phố.
Lý Thu Yên thời thượng cùng xinh đẹp, anh khó có thể chấp nhận nhìn người đàn bà quê mùa mộc mạc này là mẹ của cô.
Lăng Tư Dạ nhăn mày, bước nhanh về phía trước rồi gọi cô. Thời Thanh đang bối rối tìm kiếm xung quanh chợt cô nghe có giọng người đàn ông hỏi chuyện mình.
"Dì có phải là dì Thời?"
Thời Thanh quay lại 'A' một tiếng. Cô quay lại nhìn anh, anh là một người đàn ông điển trai có đôi chân siêu dài, tỷ lệ vóc dáng cân đối tuyệt hảo như siêu mẫu.
Ngũ quan sắt bén như dao, cô vừa nhìn thì xác định ngay đây chính là nam chính, một tên đại tra nam trong truyện 'Thế thân ngược luyến tình thâm'.
Thời Thanh liền nhập vai một bà mẹ quê, cô nở nụ cười giản dị không thể nào quê mùa hơn được nữa.
"Anh bạn trẻ. Cậu đang nói chuyện với tôi phải không?"
Ngay khi cô quay đầu lại, đôi mắt Lăng Tư Dạ lập tức sáng lên. Anh chỉ bị sốc trước cách ăn mặc quê mùa của cô nhưng chưa kịp nhìn rõ dung mạo của cô ấy.
Khi đến gần hơn, anh nhận ra rằng khuôn mặt của người phụ nữ này tuy có dấu vết thời gian nhưng gương mặt lẫn ngoài trông rất quyến rũ.
Có thể nói khi còn trẻ chắc hẳn cô ấy rất xinh đẹp.
Làn da của cô trắng trẻo mịn màng chứ không phải da ngâm đen như trong đầu anh tưởng tượng về một nông phụ thôn quê.
Cô có một đôi mắt đặc biệt sáng trong và đầy sinh động, có lẽ do cô ở quê cho nên chưa biết ăn diện mà thôi.
Lăng Tư Dạ chưa bao giờ tiếp xúc với một người phụ nữ nông thôn như thế này bao giờ.
Anh phải công nhận rằng người phụ nữ này để lại một ấn tượng sâu sắc trong lòng mình, anh cười nhạt.
"Thu Yên nhờ cháu đến đón dì!"
"Cậu là bạn trai của Yên Nhi à?"
Đôi mắt Thời Thanh mở to, lấy thái độ của một bà mẹ vợ tương lai đang nhìn con rể, cô còn nhìn anh ta từ đầu đến chân, vỗ vỗ vai anh tắm tắc khen ngợi.
"Con gái tôi thật sự có mắt nhìn người. Cậu thật đẹp trai!"
Thời Thanh nhéo nhéo, bóp bóp cơ bắp trên cánh tay săn chắc của anh.
"Ôi! Thật mạnh mẽ. Thật là không sai!"
Lăng Tư Dạ sốc khi bị đụng chạm vào người, anh cảm thấy bàn tay của người phụ nữ này thật sự rất khoẻ, cô bóp chặt cánh tay anh như đang chọn thịt heo, nụ cười trên mặt anh cứng đờ trong phút chốc.
Anh hối hận khi đã đồng ý đóng giả làm người yêu của con gái bà, bà ấy thật sự coi anh như con rể tương lai của bà ấy à?
Bạn thấy sao?