"Dì! Lên xe đi!"
Dù sao Lăng Tư Dạ cũng đã tiếp xúc với nhiều tình huống trong xã hội, anh đã quá quen với những chuyện đời.
Chỉ là anh chưa từng tiếp xúc với những người phụ nữ thôn quê cho nên chưa quen với cách hành xử xởi lởi của họ.
Biết cô không có ý xấu cho nên anh cũng tỏ thái độ tự nhiên nhất có thể, anh cầm túi da rắn của cô cất vào cốp xe, rồi nhanh chân đi mở cửa xe cho cô.
Thời Thanh gương mặt hớn hở ngồi vào ghế sau của chiếc xe sang trọng.
Cô nhìn trái ngó phải, khi nhìn thấy Lăng Tư Dạ cũng lên xe, cô nhanh chóng ngồi ngay ngắn.
Tài xế lái siêu xe ra khỏi ga tàu, Thời Thanh rờ rờ chiếc ghế da nói.
"Ngồi ở đây thoải mái quá. So với ghế trên ga tàu còn thoải mái hơn nhiều, ngồi trên tàu hơn mười tiếng đồng hồ chân tôi sưng tê hết cả lên. Cậu có tài xế riêng luôn à? Con rể là ông chủ nhỏ hả?"
Lăng Tư Dạ phớt lờ cô. Thời Thanh lại lẩm bẩm.
"Chiếc xe này ít nhất cũng mười mấy vạn nhỉ?"
Chú tài xế lái xe suýt chút nữa đã cười thành tiếng. Bà thím nhà quê này đúng là thông minh mà mù quáng, một chiếc siêu xe trị giá gần chục triệu qua miệng cô cũng thành đống sắt vụn ven đường.
Vừa lên xe, Lăng Tư Dạ ngồi canh cô, giữa bọn họ có một khoảng cách ngắn. Anh bắt chéo đôi chân dài lười biếng, cầm một quyển tạp chí lên lật giở. Anh không có ý định nói chuyện với cô, hai người cũng không có điểm chung để có thể bắt chuyện với nhau.
Anh cũng không phải là con rể của cô, anh cũng không cần lấy lòng cô. Nhưng người phụ nữ này cứ nói chuyện một mình.
"Con rể! Tôi vẫn chưa biết cậu tên gì?"
Quan sát chiếc siêu xe, Thời Thanh tiếp tục đóng vai nông phụ, trong lòng đánh giá giá trị của anh rồi quay sang hỏi.
"Cậu hẹn hò với con gái tôi được bao lâu rồi? Ba mẹ cậu làm nghề gì? Hai đứa định khi nào kết hôn? Có thể cho bao nhiêu sính lễ?"
Cô giống như một khẩu súng thần công, ném ra hết câu hỏi này đến câu hỏi khác, toàn là những câu hỏi không có tí dinh dưỡng nào. Lăng Tư Dạ thật sự muốn nhét bông gòn vào lỗ tai mình. Anh quay đầu nhìn cô, mỉm cười lạnh lùng.
"Tôi họ Lãnh! Tên là Tư Dạ, dì đặt vấn đề này còn quá sớm. Tôi và Thu Yên chưa có dự định gì, có chuyện gì sau này hãy tính tiếp!"
"Cũng không còn sớm!"
Thời Thanh vẻ mặt không đồng tình.
"Dì mười tám tuổi đã sinh con. Yên Nhi bây giờ đã hai mươi đã đến tuổi kết hôn, tuổi xuân của người phụ nữ rất ngắn ngủi, vì vậy đừng để con bé thất vọng"
Lăng Tư Dạ nhíu mày thật chặt, anh tỏ ra khó chịu tự hỏi trong lòng tại sao bà thím này nói nhiều thế. Thật coi anh như con rể luôn à?
Thời Thanh cảm thấy con rể ngồi có chút xa cách, cô tính nhích lại gần hơn để làm quen với anh.
Trước mặt có đèn giao thông, xe đột nhiên phanh gấp, cơ thể lắc lư mất thăng bằng nhào về phía trước. Cô hét lên ngã nhào vào đùi Lăng Tư Dạ.
Anh bất ngờ với tình huống trước mắt, quyển tập chí rơi khỏi tay, anh nhìn cô chằm chằm với ánh mắt đầy đáng sợ, sốc không thể tin được bà thím này không những nhào vào đùi anh, mà mặt còn vùi trong háng anh.
Mặt Thời Thanh úp vào bộ phận sinh dục người đàn ông, hơi thở nóng hổi của cô phả ra xuyên qua lớp vải quần tây truyền đến dương vật đang nằm ngủ say trong đó. Con rồng đang ngủ say của anh có dấu hiệu thức tỉnh ngay sau đó. Cái quái gì đang xảy ra vậy...?
"À! Xin... xin lỗi!"
Thời Thanh cũng xấu hổ, cô muốn ngồi dậy, theo bản năng cô nắm lấy quần áo của anh để làm điểm tựa mượn sức ngồi dậy.
Lăng Tư Dạ không muốn bà thím này đụng chạm vào người nên anh đã kéo mạnh bộ vest của mình, tay của cô lại trượt xuống. Lần này cuối cùng mặt cô cũng không còn vùi trong háng anh nữa mà thay vào đó đập xuống đầu gối anh, nhưng bàn tay của cô lại trượt ngay vào dương vật của anh.
Lăng Tư Dạ rên khẽ một tiếng.
Chết tiệt! Bà thím này cố tình phải không.
Sắc mặt anh tối đen đến đáng sợ.
Thời Thanh còn đang úp mặt vào đầu gối của anh, hàm răng vì va chạm mạnh như sắp gãy vụn, đau đớn mà kêu than. Cô đau khổ chống người ngồi dậy, nhưng tự nhiên cô cảm thấy có gì đó không ổn, tay cô như đang cầm một thứ gì đó kỳ lạ, cô không chắc đây là thứ gì cho nên bóp bóp sờ sờ vài cái.
Người đàn ông ngồi bên cạnh đang thở dốc nặng nề. Thời Thanh nghe anh rên khẽ nên quay đầu nhìn lại, đôi mắt trợn tròn vì kinh ngạc mặt cô đỏ bừng xấu hổ.
Thứ cô đang nắm thực chất là bộ phận nhạy cảm của đàn ông, đây chắc chắn chỉ là mơ, làm sao cô có thể làm ra hành động thất thố với con rể tương lại được chứ.
Chắc là cô đang cầm nhầm một đồ vật gì đó trong túi quần của anh, để xác minh lại suy đoán của mình, cô lại bóp lại lần nữa.
Lúc đầu còn nửa mềm, sau khi cô bóp thì nó hoàn toàn cứng hẳn.
Cái này... cái này! Thật sự là cái thứ đó...
"Bà già chết tiệt!"
Lăng Tư Dạ nảy giờ nhìn từng hành động của cô, dương vật của anh bị bà thím này vừa bóp vừa xoa, nhịn không được mà mắng cô.
"Buông bàn tay hôi thối kia ra! Cô định sờ đến khi nào?"
Thời Thanh như bị điện giật rụt tay về thật nhanh. Cô lúng túng cười gượng với anh.
"Tai nạn... chỉ là tai nạn thôi. Tôi rất xin lỗi"
Lăng Tư Dạ gương mặt hung dữ trừng mắt nhìn cô, tai nạn ai mà tin! Bà thím này rõ ráng là cố ý!
Lúc đầu nể nang vì cô là mẹ của Lý Thu Yên cho nên anh còn đối xử đôi phần khách sáo với cô, nhưng thật không ngờ người đàn bà trơ trẽn này lại dám lợi dụng anh.
Anh là người thừa kế tập đoàn Phi Dương, là người đàn ông trẻ tuổi vừa đẹp trai lại có thành tựu đáng kể, gia cảnh lại có quyền có tài lực.
Anh từng bị đủ loại phụ nữ quyến rũ, nhưng đây là lần đầu tiên anh lại bị bà thím này trêu chọc, chuyện này mà để lọt ra ngoài thì anh sẽ bị mọi người lôi ra mà đàm tiếu.
Chuyện đáng ghét hơn là sau khi bị cô đụng chạm vào chỗ nhạy cảm vậy mà anh lại có phản ứng với cô.
Đúng là không thể tha thứ được.
Bạn thấy sao?