Đây là căn nhà anh mua cho Lý Thu Yên, mặc dù cô chỉ là người con gái thế thân cho Mạc Lan, nhưng Lăng Tư Dạ cũng vẫn thật lòng đối đãi với cô.
Chỉ vì Lý Thu Yên không chỉ giống về ngoại hình mà ngay cả tính cách dịu dàng nhu mì cũng rất giống với Mạc Lan, chỉ khác một điểm Lý Thu Yên có phần cứng rắn hơn Mạc Lan.
Thời Thanh dọc đường không nói chuyện với anh.
Người đàn ông này đúng là một tên tra nam cặn bã, làm cho một người phụ nữ có thai còn vô trách nhiệm, hắn khốn nạn đến mức Thời Thanh ngay cả nhìn cũng không muốn nhìn mặt hắn.
Lăng Tư Dạ cũng không muốn nói chuyện với bà thím này.
Khi về đến nhà con gái, Thời Thanh ném túi da rắn xuống đất, cô chạy nhanh vào nhà xem xét xung quanh. Đôi mắt cô gần như muốn lồi ra ngoài, cô bật thốt ra tiếng.
"Thật là ngôi nhà to đẹp! Con gái tôi thật tuyệt vời. Nó đã mua được một căn nhà lớn như vậy!"
Lăng Tư Dạ thấy bà thím này đang hưng phấn, anh không chần chừ dội một gáo nước lạnh vào mặt cô, anh khoanh tay lạnh lùng lên tiếng.
"Thật xin lỗi! Chính tôi đã mua căn nhà này. Tiền lương của con gái dì không đủ mua một cái toilet!"
Nụ cười của Thời Thanh đông cứng trên môi, cô kinh ngạc nhìn anh.
"Cậu! Cậu mua?"
Lăng Tư Dạ nhìn thấy sắc mặt của cô thay đổi, anh vui vẻ đi đến sofa ngồi bắt chéo chân.
"Đúng vậy! Là tra nam trong miệng dì mua đấy. Giá của căn nhà là mười lăm triệu!"
Số tiền gây sốc đến mức làm cô không thể ngậm được miệng. Lăng Tư Dạ rất hài lòng với biểu hiện của cô.
Phản ứng này mới đúng ý anh, anh nhếch môi cười khinh khỉnh. Thời Thanh lấy lại bình tĩnh, nhìn anh một lúc rồi hỏi những nghi ngờ trong lòng cô.
"Cậu mua cho con bé một căn nhà đắt tiền như vậy. Tại sao cậu không muốn cưới con bé?"
Lăng Tư Dạ bình tĩnh trả lời.
"Bởi vì đối với tôi, chỉ như chín trâu mất một sợi lông!"
"Có tiền cũng không thể trêu đùa tình cảm của người khác như thế"
Thời Thanh nhận ra căn nhà này trong mắt cô như giá trên trời, còn trong mắt người đàn ông này chỉ là một hạt cát trên sa mạc, cô nổi giận với cách hành xử của anh, cô xông lên túm lấy anh.
"Cậu đúng là tra nam!"
Lăng Tư Dạ gương mặt u ám quát.
"Bà già! Bà chửi bới đủ chưa!"
Thời Thanh hai tay chống nạnh quát, nhìn cô giống như một mụ đàn bà chanh chua đanh đá.
"Bà đây muốn thay con gái dạy cho cậu một bài học. Cậu nghĩ cậu là người có tiền thích làm gì thì làm à! Bắt nạt con gái tôi, nhìn coi tôi dạy dỗ cậu như thế nào!"
Cô xắn tay áo lên, nhảy bổ lên người anh, đánh đấm túi bụi vào mặt.
Lăng Tư Dạ bị ăn đấm, anh nổi giận nắm lấy tay cô nổi giận mắng.
"Bà già gây chuyện đủ chưa!"
Bàn tay của Thời Thanh bị nắm chặt, cô không thể nào thoát ra khỏi người đàn ông này, cô dùng đầu đụng vào đầu người anh.
Lăng Tư Dạ bị cô đụng đầu đau đến nổi mắt anh nổi đom đóm, theo đó lực tay của anh cũng buông lỏng hơn.
Thời Thanh nhân cơ hội vùng vẫy thoát ra, cô vung tay cào xước vài đường trên khuôn mặt điển trai của anh, làm cho khuôn mặt tuấn tú xuất hiện vài đường máu trên mặt. Bộ vest thẳng tấp giờ đây đã bị cô làm cho nhăn nheo lộn xộn.
Lăng Tư Dạ sắc mặt đanh lại, anh chụp lấy tay Thời Thanh, đẩy cô ngã ngồi trên ghế rồi ngồi lên người cô.
Thời Thanh hét lên, vung tay cào cáu loạn xạ, vừa đánh vừa mắng, tất cả những hành động của cô đều bị anh nắm chặt.
Lăng Tư Dạ chưa bao giờ gặp được người đàn bà nào đanh đá như vậy trong đời. Ngay cả người mẹ cả độc ác đa đoan mà còn trang nhã.
Hôm nay, cô đúng là làm đảo lộn thế giới quan của anh.
"Đại tra nam! Thả bà đây ra mau!"
Hai bàn tay của cô bị anh một tay nắm chặt đặt qua đầu, anh dùng sức ấn xuống, cô giãy giụa vặn vẹo cơ thể.
Dù thế nào cũng không làm sao thoát khỏi sự khống chế của anh, cô vừa tức giận vừa mắng.
"Buông ra!"
"Cô thích la hét ăn vạ lắm mà!"
Lăng Tư Dạ nghiêng người nhìn cô, môi mỏng nhếch lên thành nụ cười khinh bỉ.
"Cô đúng là người đàn bà đanh đá! Con gái của thím ngoan ngoãn dịu dàng, đáng yêu hơn thím nhiều!"
"Bà đây đanh đá thì sao? Con gái tôi dịu dàng ngoan ngoãn như thế tại sao cậu không cưới con bé?"
Thời Thanh thấy thời cơ đến, cô lập tức chòm người tới cắn vào mũi của người đàn ông khi cậu ta đang cúi người gần cô. Lăng Tư Dạ đau đớn ôm mặt đẩy cô ra.
"Bà già! Cô là chó à?"
Thời Thanh túm lấy quần áo của anh.
Lăng Tư Dạ bị cô kéo người gần sát cô, cả hai gần đến nỗi môi có thể chạm vào nhau.
"Cậu chưa từng làm cha làm mẹ làm sao cậu hiểu được."
Thời Thanh hai mắt đỏ hoe, giọng cũng lạc cả đi oán hận nói.
"Nhìn thấy con gái đau khổ, khóc lóc như vậy. Trái tim người làm mẹ đau đớn. Tôi muốn giết cậu! Đồ khốn nạn!"
Lời nói của Thời Thanh làm cho Lăng Tư Dạ chấn động. Anh nhìn chằm chằm vào cô, cẩn thận suy xét.
Đôi mắt của cô đỏ hoe ngân ngấn nước nhưng cũng đầy sát khí, tuy cô quê mùa, ăn nói thô tục, tính cách hoang dã man rợ.
Suy cho cùng cô lại là người mẹ tốt, nhìn thấy con gái mình bị bắt nạt, cô không sợ gia cảnh nhà anh có quyền có tiền cũng muốn đòi lại công bằng cho con gái của mình.
Cô đúng là một người đàn bà nông thôn thô tục, nhưng cô lại là một người mẹ tốt lại biết bảo vệ con gái mình.
Về phần anh, mặc dù được nuôi lớn trong đại gia tộc quyền quý, bọn họ nuôi lớn anh như một con heo con chó.
Anh bị mẹ ruột ghét bỏ, cha ruột không thương, vợ cả và con trai của bà ta thì luôn ngược đãi bắt nạt anh từ nhỏ đến lớn, không ai vì anh mà rơi từng giọt nước mắt như thế này.
Ngoại trừ Mạc Lan từng đứng ra giúp anh, ký ức cuộc đời anh đều là những tháng ngày trong bóng tối.
Mặc dù giờ đây anh đã có tất cả mọi thứ, muốn tiền có tiền muốn quyền có quyền, sâu thẩm trong trái tim anh đều là những mảng màu đen tối và u ám, quá khứ là những vết thương không bao giờ lành, nó ăn sâu tận trong gốc rễ.
"Này! Thằng khốn! Cậu có nghe tôi nói gì không?"
Thời Thanh không nhịn được gầm lên khi thấy hắn ta cứ nhìn mình chằm chằm.
"Cậu phải đối xử tốt với con gái tôi! Nếu không tối sẽ đánh cậu!"
"Sao cô có thể đánh tôi được?"
Lăng Tư Dạ tỉnh táo lại, buồn cười nhìn cô nói.
"Chỉ với cơ thể nhỏ nhắn này?"
Anh thấy cô càng ngày càng thuận mắt.
Mặc dù cô khoác lên người những bộ quần áo thô sơ mộc mạc, tính cách thì đanh đá, nhìn chung anh thấy cô dễ thương hơn những người trong gia đình tộc nhà họ Lăng nhiều.
Thậm chí anh còn ghen tị với Lý Thu Yên đã có một người mẹ hết lòng yêu thương và bảo vệ cô như vậy.
"Đừng khinh thường tôi!"
Thời Thanh vẻ mặt không phục, vùng vẫy muốn rút tay ra.
"Ở trong làng, tôi là người làm việc giỏi, sức nhiều. Tên khốn! Thả bà ra!"
Anh mỉm cười buông tay. Thời Thanh nhảy dựng lên.
"Quên đi! Gái ngoan không đánh nhau với đàn ông. Tôi sẽ thu dọn hành lý"
Cô kéo chiếc túi da rắn to lớn, mở túi rồi đổ đồ ra ngoài. Bên trong có vài bộ đồ để cô thay đổi, còn bao nhiêu đều là đặc sản địa phương cô mang lên cho con gái của mình.
Có trai cây, có thịt xông khói, mật ông rừng và một số chai lọ cũng không biết bên trong là thứ gì.
Nhìn thấy vẻ tò mò trên mặt người đàn ông, Thời Thanh đẩy anh ra bảo vệ đồ vật dưới đất trừng mắt nhìn anh.
"Cậu nhìn cái gì? Tất cả đều là cho con gái tôi. Không phải của cậu!"
Lăng Tư Dạ cười. Anh ta đá vài túi ni lông đựng thịt xông khói đen ngòm.
"Thứ này ăn được thật à? Nó sẽ không gây ra độc chết người chứ?"
Thời Thanh liếc nhìn anh một cái muốn đem cất chúng đi, Thời Thanh hỏi anh phòng bếp nằm ở đâu, cô cất hết đồ ăn vào tủ rồi thu dọn quần áo.
Bạn thấy sao?