Đi tàu hơn mười tiếng hiện tại cô chỉ muốn đi tắm nước nóng cho đỡ mệt.
Cô đi vào phòng tắm chợt nhận ra cô hoàn toàn không biết sử dụng thiết bị trong đó. Trong lúc tuyệt vọng lại ra ngoài nhờ anh giúp đỡ.
Lăng Tư Dạ lần này không cười nhạo cô, anh dẫn cô đi vào phòng tắm nhiệt tình chỉ dẫn cô cách sử dụng.
Khi nhìn thấy Thời Thanh nhìn chăm chú vào bồn tắm lớn, Lăng Tư Dạ khẽ mỉm cười.
"Cô có thể ngâm nước nóng"
"Thật sự có thể à?"
Đôi mắt Thời Thanh sáng lên, chợt cô hơi khựng lại, dè dặt hỏi.
"Tôi chỉ nhìn thấy trên tv thôi, chắc chắn sẽ rất thoải mái. Cái bồn này chắc mà đắt tiền lắm, liệu có bị bẩn hay hư không?"
Lăng Tư Dạ phát hiện thì ra bà thím này cũng có mặt đáng yêu.
"Bồn tắm là để người ta ngâm mình"
Lăng Tư Dạ giúp cô điều chỉnh nhiệt độ nước, anh xả đầy nước vào bồn tắm.
"Tắm đi! Có gì cần thì gọi tôi..."
"Cám ơn!"
Thời Thanh thì thầm.
"Cậu cũng không đến nổi xấu tính"
Lăng Tư Dạ cong môi nụ cười tà ác trên khuôn mặt của anh.
"Không! Tôi còn tệ hơn cô nghĩ"
Anh bước ra khỏi phòng tắm. Thời Thanh đã nhanh chóng cởi hết quần áo đang trói buộc mình, cô bước vào bồn tắm, nước nóng vừa đủ, ngồi tựa lưng vào thành bồn, nước nóng thấm đẫm toàn cơ thể, cô nhắm mắt thư giãn thả trôi mọi mệt mỏi trên cơ thể.
Ngâm mình được một lúc lâu, nước nóng làm cho tinh thần của cô thoải mái đến mức cô dần chìm vào giấc ngủ, rồi cô từ từ trượt dần xuống bồn.
Lăng Tư Dạ đang xem tin tức thời sự trên tv, xem xong thời sự anh nhìn đồng hồ vẫn chưa thấy bà thím này tắm xong.
Lăng Tư Dạ hơi lo lắng anh bắt đầu bước đến phòng tắm kiểm tra. Dù sao năm nào thời sự cũng đưa nhiều trường hợp ngủ quên rồi chết vì đuối nước trong bồn tắm.
Anh mở cửa đi vào, đúng là bà thím ngủ quên trong bồn tắm thật. Lăng Tư Dạ nhìn chằm chằm người phụ nữ trong bồn tắm, ánh mắt anh dán chặt vào cơ thể cô không rời.
Cô cởi bỏ bộ quần áo thô sơ mộc mạc kia ra, khoả thân ngâm mình trong bồn nước, dưới làn nước trong vắt là hiện lên cơ thể trần truồng, từng bộ phận trên người như ẩn như hiện trước mắt anh.
Làn da trắng nõn của bà thím đã chuyển sang màu hồng vì hơi nước nóng, bầu vú to tròn đầy đặn, nhấp nhô như hai quả núi nhỏ thoắt ẩn thoắt hiện, núm vú hấp dẫn như hai quả việt quất.
Giữa cặp đùi thon gọn là âm hô no đủ múp rụp hồng hồng ẩn ẩn trong làn nước, tư thế cô đang nằm trong bồn đầy cám dỗ và quyến rũ.
Anh thật sự không ngờ được, dưới bộ quần áo quê mùa là một thân hình nóng bỏng gợi cảm, cơ thể cô căng mộng hồng nhuận tràn đầy sinh lực làm cho cánh đàn ông phải thèm nhỏ giải, người đàn ông nào nhìn thấy cũng đều thèm muốn mà chảy máu mũi.
Cô giống như người phụ nữ trong tranh sơn dầu phương tây, đầy đặn gợi cảm.
Thân hình cô không phải tuýp người gầy gò bằng phẳng mà các cô gái trẻ đang theo đuổi, mà là thân hình ba vòng đầy đủ có thể nói là dư giả mà cánh đàn ông trưởng thành yêu thích.
Cơ thể gợi tình mà không có chút mỡ thừa. Hơi thở của Lăng Tư Dạ trở nên rối loạn, anh lấy lại bình tĩnh đến gần Thời Thanh, vỗ nhẹ vai cô.
"Dậy đi! Đừng ngủ"
Thời Thanh ngơ ngác mở mắt, ánh mắt nhìn anh có chút mơ hồ, cô rất nhanh lấy lại ý thức, biết hiện tại chuyện gì đang xảy ra, cô hét lên và trượt xuống nước. Thời Thanh hoảng loạn cố gắng vùng vẫy. Lăng Tư Dạ sắc mặt thay đổi, anh bình tĩnh cúi người ôm cô kéo lên.
Hình ảnh hiện tại là một bà thím được người đàn ông trẻ tuổi ôm vào trong ngực. Thời Thanh phun ra ngụm nước rồi mắng.
"Tôi đang tắm, cậu vào đây làm gì?"
"Sợ cô ngủ say! Tốt bụng vào đây nhắc nhở"
Lăng Tư Dạ đang ôm chặt lấy cô, anh cảm nhận được vòng eo của cô thon thả săn chắc, sờ vào da thịt trơn mượt căng bóng.
"Đang tắm cũng không nên ngủ! Ngủ say rất dễ chết đuối!"
Thời Thanh chớp chớp đôi mắt vô tội nhìn anh muốn nói lời cảm ơn. Cô chợt nhận ra có gì đó không ổn, cô cúi đầu xuống thấy đôi cánh tay đang vòng qua eo ôm ghì lấy cô, còn cô thì đang trần truồng trong vòng tay anh. Cô kinh hãi hét lên.
"Biến thái! Lưu manh! Thả tôi ra!"
Lăng Tư Dạ không những không buông tay mà còn ghì chặt eo cô hơn, anh cau mày nói.
"Bây giờ đã quá muộn! Tôi đã thấy hết rồi!"
Thời Thanh đỏ mặt xấu hổ, cô ngượng ngùng ngẩng đầu trợn mắt nhìn anh.
"Cái gì! Cậu! Cậu đã nhìn thấy bao lau rồi? Cậu đã thấy được bao nhiêu? Cậu! Cậu làm sao có thể nhìn tôi như thế được. Tôi là mẹ của Yên Nhi"
Tâm trạng anh càng vui vẻ cười nham hiểm.
"Những gì nên thấy tôi đều đã thấy hết rồi. Tôi không vào đây nhìn cô thì làm sao biết cô có ổn hay không? Chắc Thu Yên không để ý. Dù sao tôi cũng đã cứu mẹ cô ấy một mạng!"
"Đồ khốn! Tôi bị cậu thấy hết!"
Thời Thanh bắt đầu khóc lóc đánh vào người Lăng Tư Dạ.
"Tôi ở vậy thờ chồng bao nhiêu năm rồi. Bây giờ bị đồ khốn nhà anh thấy hết rồi. Tôi còn mặt mũi nào mà nhìn ông ấy... ô ô ô"
Lăng Tư Dạ nghe thấy liền hỏi.
"Chồng cô đã mất bao lâu rồi?"
Thời Thanh trả lời trong nước mắt.
"Đã mười năm..."
Nói đến đây cô càng buồn hơn, cô nhào vào lòng anh khóc lớn.
"Em xin lỗi chồng. Sự trung trinh của em đã bị huỷ hoại, em biết sống làm sao đây hả chồng! Đồ khốn tôi cắn chết cậu!"
Thời Thanh nức nở thở ra hít vào rồi nhanh miệng cắn vào bả vai Lăng Tư Dạ.
Lăng Tư Dạ cảm nhận được cơn đau từ bả vai truyền đến.
"Bà già! Cô đúng là một con chó thích cắn người!"
Thời Thanh khóc nấc lên.
Bạn thấy sao?