Chương 6: Chương 6 Mẹ Nữ Chính Trong Truyện Tổng Tài (H)

Thời Thanh giống như động vật nhỏ gặp một con dã thú to lớn, cô cố tỏ ra là mình hung dữ. Thời Thanh ngang ngược hơn, cô khóc bù lu bù loa.

"Tôi bỏ thuốc cậu đấy, cậu đi báo công an đi!"

"Cậu là ông chủ lớn, là người nổi tiếng, tôi chỉ là một người dân bình thường, chân trần không sợ đi giày. Cậu đi báo... đi báo công an đi!"

Cô ưỡn eo, ưỡn ngực trừng mắt với hắn.

"Cậu không sợ Tiểu Sương hận cậu, thì cậu cứ đi kiện. Bà đây mà sợ cậu à!"

Lãnh Dạ Thần nhíu chặt mày, khí thế bức người, môi mỏng nhếch lên cười lạnh.

"Dì đây là đang uy hiếp tôi?"

"Uy hiếp cậu thì sao nào?"

Thời Thanh nghĩ hắn ta sợ, dù sao cũng là người có tiếng, bị một bà cô cưỡng gian nói ra ngoài cũng chỉ làm đề tài cho thiên hạ cười. Nhất thời lấy lại tinh thần, cô ưỡn ngực tiến lại gần.

"Còn tưởng cậu là người rộng lượng, tôi không nghĩ cậu trở mặt liền không nhận người, chẳng lẽ ngày đó bà đây không làm cho cậu sướng à?"

"Bà đây bị cậu làm cho thảm, bướm bà đây đều bị cậu làm cho sưng cả lên, đến đi đường mà cũng khó chịu, tôi còn chưa nói gì, cậu lại trách ngược tôi à!"

Lãnh Dạ Thần bị nói làm cho á khẩu. Đời này anh chưa từng tiếp xúc với người phụ nữ nào thô tục như thế.

Phụ nữ bên cạnh anh một là tiểu thư khuê các hoặc là người ham tiền chỉ muốn bò lên giường anh, nhưng dù sao đi nữa họ cũng giả vờ thanh thuần để lấy lòng anh.

Ngay cả Diệp Tiểu Sương cũng chưa bao giờ nói những lời thô tục với anh.

"Nhìn gì mà nhìn, không thấy phụ nữ la làng à!"

Trên khuôn mặt lạnh lùng của người đàn ông hiện lên biểu tình kinh ngạc. Cuối cùng trên gương mặt hắn ta cũng không còn biểu lộ mặt quan tài.

Thời Thanh nhếch mép cười khinh, ngón tay chọt chọt ngực hắn.

"Đúng thế, tôi chỉ là bà cô già, một con buôn thô tục, cậu biết điều thì tránh xa tôi một chút. Tránh cho bà đây nổi lên thú tính mà cưỡng gian cậu lần nữa!"

Thiếu gia nhà tài phiệt như hắn toàn gặp tiểu thư nhà giàu, loại phụ nữ như cô chỉ cần doạ hắn một chút cũng là chuyện bình thường, chuyện này cũng không nên dây dưa hay có bất kỳ mối quan hệ nào với hắn.

Lãnh Dạ Thần đang suy nghĩ, người phụ nữ này đúng là thô tục hết chỗ nói, thì bàn tay đang chọt chọt ngực của anh.

Hắn bắt lấy ngón tay của cô, hơi dùng sức cô đã đứng không vững nhào vào ngực hắn.

Hai bầu vú to tròn trắng nõn áp vào ngực hắn, trái tim hắn đang gợn sóng, đồ vật dưới háng bì kích thích mà run run.

Phản ứng đầu tiên của Thời Thanh là kinh ngạc, sau đó vùng vẫy.

"Lãnh Dạ Thần, cậu... cậu... buông tôi ra!"

Thời Thanh nghĩ rằng mình có thể doạ được hắn ta, nhưng không ngờ người kia lại ôm chầm lấy cô, đôi vú dán sát lên ngực hắn ta làm cô hoảng loạn.

Hai tay ngăn chặn bầu vú dán sát ngực của hắn muốn đẩy ra.

Lãnh Dạ Thần vòng cánh tay khoá chặt người phụ nữ trong lòng mình, giọng lạnh lùng.

"Cô cho là những lời cô vừa nói là có thể doạ được tôi?"

"Sao nào? Cậu thật muốn bị bà cô già như tôi cưỡng gian?"

Thời Thanh giãy dụa, vặn vẹo eo mình nhằm tránh thoát, cô lại cảm nhận ở phía dưới bụng mình có vật gì đó đang đâm mình.

Thời Thanh cứng người mà cười lạnh trào phúng.

"Ông chủ lớn, tôi có thể làm cậu. Cậu ăn mặn thật."

"Cậu có phải có sở thích luyến mẫu?"

"Hay là làm một lần với tôi cậu đã nghiện rồi? Ai nha... nói ra cũng không sợ người ta chê cười..."

"Miệng dì không nói lời nào càng tốt hơn."

Lãnh Dạ Thần cúi người hôn lên đôi môi đang lãi nhãi của cô. Hắn cảm thấy cô như chú chim nhỏ đối mặt với chim ăn thịt đang giang cánh chỉ muốn giả vờ mình mạnh mẽ.

Nhưng tiếc là không doạ sợ được hắn, hắn muốn kiểm chứng, cô ngày đó có phải làm cho hắn mất hồn, hôn môi có ngọt ngào như lần đó hay không.

"Ưm...ưm"

Thời Thanh không nghĩ là hắn lại làm thật, trong đầu cô trống rỗng. Hai giây sau cô mạnh mẽ đẩy hắn ra, hắn ta ghì chặt cô trông lòng, hôn mút cánh môi cô.

Đôi môi mềm mộng như trong trí nhớ, Lãnh Dạ Thần hài lòng với hương vị đôi môi mang lại. Hắn lại cắn, mút, liếm hai cánh môi mềm mộng.

Thời Thanh bị hôn làm cho chân tay mềm nhũn mà thở dốc, tay chống đẩy cũng ít lực hơn.

Lãnh Dạ Thần ghì chặt ót cô, nụ hôn không làm hắn thoả mãn khi chỉ mút liếm phía bên ngoài cánh môi. Hắn bắt đầu muốn luồn lưỡi hôn sau vào bên trong.

Thời Thanh nước mắt lưng trồng, ô ô lắc đầu tránh thoát, cố gắng mím chặt môi ngăn cản môi lưỡi của người đàn ông này xâm phạm.

Lãnh Dạ Thần luồn tay xuống dưới giữa hai chân cô, bắt đầu xoa nắn hai cánh hoa môi đầy đặn.

Thời Thanh hốt hoảng muốn hét, vừa há miệng, chiếc lưỡi nóng bỏng thừa dịp mà chui vào.

Đê tiện! Thời Thanh giờ mới phát hiện mình bị trúng kế của người nọ.

Một bên khép chặt hai chân, một bên chống lại môi lưỡi của hắn ta, muốn đẩy lùi người đàn ông bá đạo này.

Lãnh Dạ Thần như nhìn ra được ý đồ của cô, càng ra sức mút mạnh đầu lưỡi làm cô thở dốc. Cô vội vàng tránh né, nhưng chiếc lưỡi kia theo sát làm cô không có chỗ trốn.

Một chân dài chen vào giữa hai chân làm cô không thể khép chân lại được, bàn tay vuốt ve lên xuống hai cánh hoa môi phì nộn.

"Không cần... lưu manh!"

Miệng Thời Thanh bị chặn, âm thanh kháng nghị đều trở thành âm thanh rên rỉ, trồng mắt ngấn nước, cô chỉ biết bất lực hò hét trong lòng.

Thời Thanh không hiểu vì sao nam chính này làm muốn làm chuyện đó với cô.

Chẳng lẽ là vì chuyện lần trước làm cậu ta không còn mặt mũi?

Dù sao đàn ông tám mươi tuổi cũng còn thích cô gái mười tám tuổi. Làm tình với bà cô bốn mươi tuổi đã làm hắn ta thất bại rồi sao?

Lãnh Dạ Thần rất hài lòng hương vị của cô mang lại như trong trí nhớ, chỉ có ngọt hơn chứ không kém đi.

Chuyện lần trước là do tác dụng của thuốc làm cho đầu óc hắn choáng váng nên có nhiều cảm xúc hắn không còn nhớ rõ.

Nhưng giờ phút này, hắn yêu thích hương vị mà bà cô này mang lại.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...