Chương 60: Chương 60

"Thả tôi ra! Cậu muốn ôm tôi đến khi nào?"

Lăng Tư Dạ còn đang tiếc nuối chưa muốn buông tay.

Khi cô vùng ra thoát khỏi vòng tay của anh, cô lùi lại phía sau bộ ngực theo đó cũng lắc lư chuyển động hình ảnh sống động đập vào mắt anh. Anh thấy ngứa ngáy chóp mũi khi nhìn thấy một cảnh đẹp mỹ miều này.

Thời Thanh một tay che ngực, một tay che hạ thể của mình. Cô đỏ mặt hét lên.

"Đồ khốn nạn! Còn nhìn! Không được nhìn!"

Đồ khốn nạn? Danh hiệu này khiến Lăng Tư Dạ mỉm cười.

"Không được nhìn!"

Thời Thanh thấy anh không có ý định rời đi, cũng cố ý nhìn cơ thể của cô không buông. Cô tức giận dậm chân bầu vú theo đó cũng rung chuyển theo hành động của cô, cô với tay kéo khắn tắm quấn quanh người.

Rõ ràng cô là một người phụ nữ bốn mươi tuổi, nhưng Lăng Tư Dạ lại nhìn thấy sự quyến rũ của một con gái trẻ bên trong cô.

Loại khí chất pha trộn giữa một người phụ nữ trưởng thành và một cô gái thật sự rất hiếm thấy.

Trên người cô luôn có một sức hút từ đàn ông trưởng thành đến nam thanh niên cũng sẽ tìm thấy điểm quyến rũ lại như thiếu nữ của cô mà yêu thích.

Cô quấn chiếc khăn tắm to lớn che hết những sắc xuân trên cơ thể làm Lăng Tư Dạ có phần tiếc nuối.

Sau khi cô đã bọc lại người an toàn thì bắt đầu mới tính sổ với anh.

"Cậu không chỉ là kẻ cặn bã, mà còn là một tên biến thái. Hãy quên đi những gì cậu vừa thấy! Cậu có nghe không! Đồ khốn!"

Cô túm lấy người đàn ông mặc vest đi giày da. Đang định đấm anh, Lăng Tư Dạ đã năm lấy tay cô chỉ với một hành động nhẹ, cũng đã kéo được Thời Thanh ngã nhào vào vòng tay anh. Lăng Tư Dạ cong môi cười vui vẻ.

"Đây chính là cô tự nhào vào vòng tay tôi!"

"Đồ khốn! Thả tôi ra!"

Thời Thanh hoảng sợ cố gắng nhắc nhở anh.

"Tôi... tôi là mẹ của Thu Yên. Tôi là mẹ vợ tương lai của cậu. Cậu... cậu... cậu không thể làm như thế với tôi!"

Lăng Tư Dạ khoá chặt cô bằng cánh tay sắt của mình, đôi mỏng của anh khẽ nhếch lên một nụ cười.

"Cô nói cô goá chồng mười năm. Tức là mười năm nay cô chưa hề cho đàn ông chạm vào? Hiện tại cô chính là cái giếng khô bị chặn, chỉ cần thông một lúc. Dục vọng như suối nguồn tuôn ra như lũ lụt!"

Thời Thanh mặt càng đỏ hơn.

"Không phải việc của cậu! Hạ lưu!"

Lăng Tư Dạ khoá cánh tay sắt của mình quanh eo cô, một cánh tay còn lại luồng vào giữa hai chân cô, trượt bàn tay thô ráp của anh đi vào trong. Thời Thanh kinh hãi hét lên.

"Cậu làm gì vậy?"

Cô hoảng sợ khép chặt đôi chân của mình, mặt cô đỏ bừng vù xấu hổ, nước mắt trực trào như sắp khóc đến nơi.

"Ra ngoài! Ra ngoài... Cậu không thể..."

Lòng bàn tay của Lăng Tư Dạ bị đôi chân cô kẹp chặt. Anh mỉm cười mượn lực nước mà trường những ngón tay chui vào trong.

Mặt Thời Thanh đỏ như trái gấc, cô giãy giụa mạnh mẽ, thậm chí còn nhào lên cắn vào cổ anh. Lăng Tư Dạ lợi dụng cơ hội anh nhanh chóng đẩy ngón tay vào trong âm hộ. Cuối cùng anh cũng chạm được phần thịt non mềm của cô.

"A"

Thời Thanh thở hổn hển, gương mặt đỏ bừng càng nhìn càng nhiễm sắc tình.

"Cậu! Cậu định làm gì?"

"Giúp cô khơi thông!"

Gương mặt vừa xấu hổ vừa tức giận của cô khiến trong lòng Lăng Tư Dạ có một ý vị kỳ lạ mà anh không nói rõ đây là cảm xúc gì.

Tại sao người phụ nữ thô tục còn đanh đá này lại có thể khơi dậy sự hứng thú của anh. Có lẽ là lúc cô ra tay đánh anh để bảo vệ con gái của mình.

Cô trao cho Lý Thu Yên tình yêu mà anh luôn khát khao không có được.

Thời Thanh run rẩy lắc đầu.

"Không! Không! Tôi phải giữ trinh tiết cho chồng mình. Tôi! Tôi... không thể..."

"Bây giờ là thế kỷ hai mươi mốt! Làm gì còn có người phụ nữ nào phong kiến truyền thống như cô"

Lăng Tư Dạ chen một chân vào giữa hai chân cô, lần này cô không thể khép chân được nữa. Nước mắt cô rơi xuống.

"Phụ nữ truyền thống thì có tội gì! Chẳng lẽ làm xằng làm bậy như cậu mới được à!"

Lăng Tư Dạ thành công tách hai chân cô ra, anh vuốt ve cặp đùi thon gọn của cô.

Một người phụ nữ goá bụa lâu ngày, thủ tiết thờ chồng, phía dưới hạ thể của cô như sa mạc khô cằn. Trong tâm khảm cô khao khát được một người đàn ông nuôi dưỡng cơ thể mình, nên khi anh chạm nhẹ vào cô lập tức phản ứng dữ dội nhầm che dấu.

Tiểu huyệt của cô lập tức ướt át, Lăng Tư Dạ nhếch môi khuấy động  âm đạo moi móc ra một đống nước nhờn đưa lên mặt cô.

"Cô ướt nhanh quá!"

Thời Thanh thẹn quá hoá giận.

"Đồ khốn nạn! Bắt nạt người! Bà đây liều mạng với cậu!"

Thời Thanh tức giận đến mức khóc không ra nước mắt, cô không đánh được chỉ đành cào cáu loạn xạ lên người anh.

Lăng Tư Dạ nắm chặt tay cô giơ chúng lên đầu. Anh cong môi cười.

"Nếu cô có tư tưởng phong kiến như vậy. Thời đại này còn thủ tiết thờ chồng. Vậy thì theo quy củ truyền thống. Cơ thể của cô đã bị một người đàn ông nhìn thấy. Có nghĩa là cô đã thuộc về người đàn ông đó!"

Thời Thanh sủng sốt.

"Cậu...cậu"

Cô run môi muốn phản biện, mắng chửi nhưng không thể, lời anh nói hoàn toàn hợp lý.

"Tôi đã nhìn thấy hết toàn bộ cơ thể của cô. Hạ thể còn bị tôi sờ đến chảy nước ướt át"

Lăng Tư Dạ cười độc ác, anh từng bước ép sát một tay đẩy vô vào tường.

Kéo chiếc khăn tắm đang bọc quanh cơ thể cô xuống, lòng bàn tay to thô dài nóng hổi bao phủ bên vú trắng nõn cao ngất của cô.

Một bàn tay còn lại luồng vào giữa hai chân cô, theo bản năng cô muốn khép đôi chân lại, cô vô thức muốn siết chặt, nhưng đôi chân dài của Lăng Tư Dạ lại nhanh hơn chen vào giữa hai chân tách hai chân không dang rộng ra.

Một tay anh xoa bóp bầu vú to tròn của cô, bàn tay còn lại anh vuốt ve âm hộ dùng những ngón tay đâm vào lổ nhỏ moi móc cho tiểu huyệt của cô không ngừng tràn ra dâm dịch.       

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...