Sáng sớm hôm sau.
Thời Thanh đang bận nấu ăn cho con gái, cô sẩy thai cần phải được bồi bổ lại cơ thể.
Thời Thanh nấu món chân giò hầm đậu nành, chân giò được hầm cho đến khi mềm rục loại bỏ xương, còn có trứng hấp mềm, cháo kê cùng nước ép hoa quả tươi.
Giữa trưa Thời Thanh mang cơm đến bệnh viện, vào phòng bệnh cô cũng thấy Lăng Tư Dạ cũng có mặt ở đó. Ánh mắt cô tránh né không nhìn anh.
Mở hộp thức ăn bày ra bàn, cô đẩu bàn ăn đến bên giường bệnh cho con.
Lý Thu Yên ngửi thấy mùi thơm của món canh chân giò hầm đậu nành quen thuộc, mắt Lý Thu Yên đỏ hoe nghẹn ngào nói.
"Mẹ"
Đây là món ăn yêu thích của cô khi còn ở quê nhà, Thời Thanh vỗ vai cô nói.
"Con ngoan! Đừng khóc. Ăn nhanh đi kẻo nguội. Món này rất tốt cho sức khoẻ của con hiện giờ"
Lý Thu Yên nức nở nghẹn ngào, cô im lặng cúi đầu ăn.
Thời Thanh cảm nhận được ánh mắt bức người, cô biết ánh mắt đó là Lăng Tư Dạ đang nhìn mình, Thời Thanh cứng đờ không dám quay đầu lại, cô chỉ dám nhìn con gái mình.
Từ lúc cô bước vào, Lăng Tư Dạ như có như không theo dõi từng hành động của cô.
Thân trên cô mặc một chiếc áo sơ mi rộng vải in hoa màu hồng, thân dưới là quần tây màu xám, bím tóc dài đặt trước ngực được buộc bằng dây thun màu vàng, chân không còn mang đôi giày giải phóng nữa thay vào đó là đôi dép hồng tươi trong suốt.
Hôm nay cô ấy còn nhìn quê mùa hơn hôm qua, còn thể hiện sự già nua. Bộ trang phục thật sự quá xấu.
Anh hôm nay lại cảm thấy bà thím này ngày hôm nay trông còn dễ nhìn hơn tối qua. Phải chăng vì dưới bộ quần áo quê mùa là một thân hình tuyệt đẹp chỉ có anh được nhìn thấy.
Từ lúc bước chân vào phòng bệnh bà thím này chưa từng nhìn anh lấy một lần, cô ta đang phớt lờ anh.
Điều này khiến trong lòng Lăng Tư Dạ thấy không vui, anh ghét nhất là bị ai đó phớt lờ mình, anh nhìn đồ ăn được Thời Thanh bày biện ra trên bàn nhìn rất hấp dẫn.
"Dì! Con đói"
Thời Thanh nghe anh nói nhưng cô vẫn giả điếc ngó lơ anh. Cô thầm rủa trong lòng 'tên cặn bã này, có đói thì về tìm mẹ anh mà bú'.
Mặc dù Lý Thu Yên bị anh ta làm cho tổn thương, nhưng cô đã quen với việc hèn mọn đi lấy lòng anh, cô quay sang Thời Thanh nũng nịu nói.
"Mẹ ơi! Anh ấy muốn ăn. Cho Tư Dạ một phần"
Thời Thanh sờ đầu cô.
"Cái này là dành cho con. Cậu ta đói bụng thì liên quan gì tới mẹ"
Ánh mắt Lý Thu Yên như cần khẩn mẹ cô thương xót anh. Thời Thanh tuyệt nhiên không lung lay, Lý Thu Yên biết mẹ cô phản đối anh cho nên cũng không nói nhiều, cô chỉ có thể chia bát canh của mình với anh một nửa. Lăng Tư Dạ không khách khí nhận lấy.
Giò heo được hầm đủ lửa nêm nếm vừa vị, Lăng Tư Dạ ăn vào vị ngon bất ngờ lan toả trong miệng. Anh nhìn Thời Thanh với ánh mắt đầy kinh ngạc, không nhịn được mở miệng khen.
"Tay nghề của dì thực sự rất tốt!"
Lý Thu Yên mỉm cười nhẹ nhàng.
"Mẹ là một người phụ nữ tuyệt vời! Mẹ đúng là một đầu bếp giỏi"
"Đúng là một người phụ nữ tuyệt vời!"
Hai chữ cuối Lăng Tư Dạ nhấn mạnh một chút.
Thời Thanh nghe ra được ý tứ trong câu nói của anh, lỗ lai đỏ bừng, cuối cùng cô không nhịn được nữa quay đầu trừng mắt nhìn anh 'tên cặn bã vô liêm sỉ này'
Sau khi con gái ăn xong, cô thu dọn đồ đạc đi vào toilet. Khi cô đang rửa hộp đựng thức ăn và chén đũa thì có một bàn tay đột nhiên xuất hiện đặt trên eo cô.
Cô giật mình hoảng sợ muốn hét lên, khi cô nhìn thấy người đàn ông trong gương cô nhanh chóng bịt miệng mình tránh thoát ra âm thanh.
Lăng Tư Dạ bị cô bỏ rơi nãy giờ đã lâu, anh siết chặt eo bà thím cuối người cắn dái tai của cô một cách đầy bất mãn, giọng nói mang theo ngữ khí lạnh lùng của người đàn ông thì thầm bên tai.
"Dì vô tâm quá. Chỉ sau một đêm cô đã quên mất người đàn ông của mình. Xem ra tôi phải giúp cô chữa khỏi bệnh mất trí nhớ..."
"Cậu điên rồi!"
Thời Thanh đỏ mặt, nhỏ giọng chửi rủa, cô không ngừng vặn vẹo, vùng vẫy tránh thoát.
Bàn tay người đàn ông chế ngự cơ thể cô, bàn tay ấy nhanh chóng lần mò lên bộ ngực to tròn anh nhào nặn, xoa bóp chúng một cách bừa bãi qua chiếc áo sơ mi hoa màu hồng mộc mạc.
"Không! Đừng làm thế!"
Gương mặt Thời Thanh đỏ ửng hai má hồng hay hay, nhẹ giọng cầu xin anh.
Lăng Tư Dạ một tay đặt lên bộ ngực to tròn chơi đùa và xoa bóp chúng một cách thô bạo, bàn tay kia bóp cằm cô, hắn bắt buộc cô phải ngẩng đầu nhìn thẳng vào trong gương xem anh bắt nạt cô như thế nào.
Đôi môi mỏng lạnh lùng cắn vào tai cô, mút dái tai, rồi liếm gặm.
"A..."
Thời Thanh rên khẽ thở dốc, hơi thở nóng hổi của người đàn ông phả vào tai cô, cô cảm thấy như có một dòng điện chạy dọc hết cơ thể làm cô tê dại. Toàn thân như bị anh đốt lửa, nóng không chịu nổi, cô hạ thấp giọng cầu xin.
"Xin đừng làm vậy...!"
"Tối qua mới kẹp chặt dương vật của tôi. Sáng nay đã trở mặt vô tình"
Lăng Tư Dạ hít một hơi mùi hương trên cơ thể cô, cúi đầu cắn vào cổ, dùng lưỡi rà xung quanh cổ thon dài, cô run rẩy, tay chân như mất hết sức lực cô chỉ có thể báu víu vào thành bồn rửa mặt để không khỏi trượt xuống.
Cô nhìn mình và người đàn ông đứng phía sau lưng trong gương, hắn ta đang tuỳ ý chơi đùa bộ ngực của cô, gương mặt tuấn tú điển trai của hắn mang lên một vẻ tà ác như ác quỷ.
Đôi môi mỏng gợi cảm cắn vào cổ cô để lại những vết đỏ mơ hồ, anh cắn lên má, một tay luồng vào trong áo sơ mi kéo áo lên cao lộ ra hai bầu vú to tròn, anh dùng lòng bàn tay tha hồ xoa bóp chúng một cách thô bạo.
Đêm qua cô bị hắn làm cho ham muốn dâng cao, lại không được thoả mãn. Hôm nay lại bị hắn trêu chọc khơi gợi ham muốn. Thời Thanh như sắp phát điên cô bật khóc, cô không muốn bị trêu đùa trong tay hắn nữa. Cô vùng vẫy, vặn vẹo cả người tránh thoát, cô kêu lên.
"Cậu có thể làm ơn thả tôi ra được không...?"
"Nhúc nhích nữa thì tự gánh lấy hậu quả!"
Vì cô không chịu đứng yên phận, cơ thể cô vặn vẹo làm cặp mông to tròn cạ vào dương vật của anh, cô thành công khơi gợi lên ham muốn tình dục trong người.
Dương vật ngốc đầu cương cứng như muốn đâm xuyên qua lớp vải quần tây đâm chọc vào mông cô.
Thời Thanh sững sờ một lúc, tim đập loạn xạ, cả người cô cứng đờ không dám nhúc nhích.
"Dì! Có phải đêm qua dì ngủ không ngon giấc? Dì có nằm mơ thấy cháu không?"
Lăng Tư Dạ dùng vật đang cương cứng dưới háng đâm chọc mông cô.
Thời Thanh che miệng nước mắt lưng tròng, cô không biết mình càng tỏ ra yếu thế ngoan ngoãn không dám phản kháng càng làm cho Lăng Tư Dạ hứng thú trêu đùa cô. Hắn càng muốn bắt nạt cô nhiều hơn nữa.
"Dì! Dì chỉ lo nấu đồ ăn cho con gái mà lại bỏ quên người đàn ông của mình, như thế dì không được coi là người phụ nữ truyền thống tốt"
Người đàn ông ở độ tuổi hai mươi bốn hai mươi lắm, bị một bà thím quê mùa phớt lờ làm lơ làm hắn rất mất mặt, hắn không vui khi bị cô bỏ rơi, hắn xoa má cô, gặm cắn khoé miệng của cô, liếm môi cô.
"Khốn nạn... ờ..."
Thời Thanh tức giận pha lẫn xấu hổ đẩy anh ra, nhưng lại bị cánh tay sắt thép của anh siết chặt không buông.
Cô lại khơi gợi lên sự ham muốn thô bạo trong anh, anh hung hăng cắn môi cô, môi cô sưng đỏ, anh cậy mở hàm răng của cô rồi luồng chiếc lưỡi mạnh mẽ càng quấy trong khoang miệng, cô trốn tránh anh.
Lưỡi của cô bị anh hút đến tê dại, tay chân cô vô lực mà trượt xuống, Lăng Tư Dạ mạnh mẽ siết chặt lấy cơ thể cô, anh giữ chặt gáy cô không cho cô có cơ hội tránh thoát, anh hôn núc môi lưỡi của cô.
Cô tránh thì anh đuổi, cứ như thế hai người giằng co nhau một lúc.
Người đàn bà goá chồng nhiều năm, ý chí bị anh mài mòn phá vỡ, cô thở hổn hển bất tri bất giác đáp trả lại nụ hôn cuồng nhiệt của anh.
Lăng Tư Dạ cảm nhận được sự thay đổi của cô, anh nheo mắt sung sướng.
Cô chưa kịp nhận ra thì quần cũng đã bị anh tuột xuống, bàn tay ở phía sau cũng luồng vào giữa hai chân cô.
Bạn thấy sao?