Chương 66: Chương 66

Lý Thu Yên ở bệnh viện một tuần. Thời Thanh mỗi ngày làm bạn với cô, nấu những món ăn ngon bồi dưỡng cho cô.

Lăng Tư Dạ không phải ngày nào cũng đến thăm Yên nhi, nhưng mỗi lần anh đến đều sẽ ăn chực đồ ăn cô nấu và chịch cô trong phòng tắm.

Thời Thanh cảm thấy nam chính đúng hiệu một tên cặn bã. Nhưng khả năng tình dục của anh đúng là không chê vào đâu được. Ngoại hình của anh đúng là không thể chê vào đâu được.

Đây chính là lý do nam chính dù có rác rưởi đến đâu thì cũng có lượng fan nữ đông đảo. Chỉ cần một gương mặt đẹp trai chuẩn soái ca thì dù rác rưởi đến đâu đều sẽ được tha thứ còn thành công nữa chứ.

Nhan sắc thật là hại chết người!

Sau khi Lý Thu Yên xuất viện, Thời Thanh muốn về quê, Lý Thu Yên đã cố gắng hết sức giữ cô lại.

Lý Thu Yên năn nỉ Thời Thanh ở lại thêm một tháng nữa rồi hãy về. Thời Thanh hiểu được con gái của cô tuy bình phục về thể chất nhưng trên thực tế vết thương tinh thần của Lý Thu Yên vẫn chưa bình phục.

Thời Thanh không còn cách nào khác đành phải gật đầu đồng ý.

Lý Thu Yên bắt đầu làm việc sau khi xuất viện, cô làm việc trong công ty của Lăng Tư Dạ với vai trò là một nhân viên nhỏ trong phòng thiết kế. Không một ai trong công ty biết cô là người tình thế thân của ông chủ và luôn bị anh bắt nạt.

Thời Thanh ngoài làm bữa sáng và bữa tối cho con gái thì thời gian rảnh rất nhiều. Cô cũng chẳng có việc gì làm, là người dân quê cô không thể ăn không ngồi rồi được.

Vì vậy, cô mang theo một bao tải, đội chiếc nón tai bèo, cầm theo một cái kẹp than để nhặt rác.

Hai ngày đầu, cô chưa có kinh nghiệm vẫn chưa nhặt được nhiều chai lọ chỉ bán được vài đồng.

Đến ngày thứ ba, cô bất ngờ phát hiện ra một nơi tốt để kiếm bội tiền.

Gần đó có một sân vận động, hiện tại các minh tinh đều tổ chức các buổi lưu diễn hoà nhạc. Cô không thể vào trong nhưng cô có thể chờ ở ngoài cửa, chất lượng người hâm mộ đến xem buổi hoà nhạc rất đa dạng, họ ném rác thải khắp nơi, vỏ chai chất đầy đường.

Thời Thanh chuyên nằm vùng trên con đường bên ngoài sân vận động. Chứng kiến những nhóm thanh thiếu niên nam nữ bước vào sân vận động, rồi vài giờ sau quay ra, để lại một đường đầy rác và vô số chai lọ.

Cô ngồi ở ven đường không cần tranh giành, ngại kẹp gấp than chậm quá nên cô dùng tay nhặt cho nhanh.

"Giàu to! Giàu to"

Thời Thanh rất biết tính toán, lại mang thêm mấy cái bao tải lớn, trong túi của cô chất đầy các loại chai nhựa mà bao tải vẫn chưa đầy.

Điện thoại cùi bắp của cô đột nhiên reo lên, Thời Thanh không có thời gian để ý tới, cô chỉ mê nhặt rác, nếu thiếu một cái chai cô sẽ cảm thấy mình kiếm được ít hơn hai mươi xu. Da thịt vì thế cũng đau nhức, cho dù có là Thiên Vương đến cũng không thể quấy rầy cô bận kiếm tiền.

Lăng Tư Dạ cố ý đưa Lý Thu Yên về nhà chỉ vì anh muốn tìm cơ hội gặp bà thím. Khi đến nơi anh lại không thấy bà thím già ở nhà.

Lý Thu Yên nói rằng mẹ mình đã đi nhặt rác, cô nói mẹ mình không phải người thích nhàn rỗi ngồi không xơi nước. Mẹ cô muốn đi kiếm tiền, anh không cần lo lắng.

Lăng Tư Dạ không thể tin được, anh tạm biệt Lý Thu Yên đi xuống lầu.

Sau khi lên xe, anh gọi ngay cho bà thím, gọi mấy lần nhưng bà thím già lại không nhấc máy.

Lăng Tư Dạ nổi giận yêu cầu tài xế định vị số điện thoại của cô, xem vị trí của cô ở nơi nào tìm đến đó ngay.

Không lâu sau, chiếc xe hơi sang trọng đổ ven đường ngoài sân vận động. Anh nhìn thấy người phụ nữ đang nhặt ve chai, Lăng Tư Dạ sắc mặt đen tối bước đến túm lấy tay cô nói với giọng khó chịu.

"Sao cô không nhận điện thoại?"

"Tôi đang bận kiếm tiền. Không rảnh để trả lời"

Thời Thanh rút tay ra tiếp tục nhặt những chai nhựa còn lại.

"Tránh ra đồ cặn bã! Đừng cản trở việc kiếm tiền của tôi"

Lăng Tư Dạ lại bị bà thím này phớt lờ, anh gần như bật cười vì tức giận trước câu trả lời lạnh lùng của cô.

Anh khoanh tay trước ngực tựa người vào xe, nhìn cô nhặt hết đống chai nhựa trên đường quốc lộ, có năm bao tải đựng chai nhựa. Cô hưng phấn kéo về phía anh.

"Cậu đã lái xe đến đây! Giúp tôi mang thứ này đến bãi phế liệu. Cách chỗ này không xa lắm, eo tôi gần như kiệt sức rồi"

"Tôi không phải cặn bã à? Tại sao phải giúp?"

Lăng Tư Dạ lạnh lùng nói, sao cô dám phớt lờ anh, vì thứ rác rưỡi mà cô lại dám ngó lơ anh.

"Không giúp thì thôi!"

Thời Thanh dùng dây thừng buộc mấy cái túi da rắn lớn, quàng dây thừng trên vai rồi kéo một đường đến trạm phế liệu gần nhất.

Lăng Tư Dạ chửi thầm nhanh chóng đuổi kịp cô. Anh tóm lấy người phụ nữ cầm dây thừng vác trên vai. Nó không nặng lắm, có thể là ba, bốn mươi ki lô, nhưng nó thực sự làm tổn hại hình tượng người thừa kế tập đoàn Lăng thị.

Nếu như Lăng Trường Phong biết anh ở đây giúp một người phụ nữ trung niên kéo phế liệu, chắc sẽ cười chết mất.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...