Chương 67: Chương 67

Thời Thanh đưa anh đến một siêu thị nhỏ gần đó. Lăng Tư Dạ nhìn cô cười cong cả mắt khịt mũi lạnh lùng.

"Cô nghèo đến thế nào mà chỉ một chút tiền đã vui như thế?"

Thời Thanh tâm tình rất tốt.

"Thế là nhiều rồi"

Cô hưng phấn nói.

"Mấy hôm trước tôi nhặt cả ngày mà chỉ được mười mấy tệ. Tối nay, tôi đã kiếm được một trăm nhân dân tệ trong một giờ. Chỉ cần ngày nào cũng ở đây là có thể phát tài"

Thời Thanh đi đến một siêu thị nhỏ mua hai chai nước, bản thân cô cũng rất khát nên mở chai nước ra uống.

"Cô định đãi tôi uống thứ nước này à?"

Lăng Tư Dạ nhìn chằm chằm vào người phụ nữ với vẻ mặt không hài lòng.

"Đây có phải là lời cảm ơn chân thành của cô không?"

"Chai nước hai tệ cậu còn chê ít à?"

Thời Thanh trừng mắt nhìn anh.

"Không uống để tôi đi trả"

Lăng Tư Dạ quả thực khát nước, hắn đen mặt uống mấy ngụm nước. Dọc đường hắn vắc bao tải chai lọ người đổ một chút mồ hôi, cảm thấy cả người nhóp nháp khó chịu, anh tài xế đến đón hai người lên xe. Thời Thanh vẫn cười ngây ngô. Lăng Tư Dạ lạnh lùng nói.

"Thật là một người phụ nữ ngu ngốc, canh giữ một ngọn núi vàng không muốn, nhưng lại muốn đi nhặt rác"

Thời Thanh mặt ngơ ngác hỏi lại.

"Núi vàng ở đâu?"

Lăng Tư Dạ tóm lấy người phụ nữ kéo nhẹ cô vào lòng nói.

"Cô thiếu tiền như thế sao không đi lấy lòng tôi? Chỉ cần cô làm cho tôi vui, tôi có thể cho cô cuộc sống nhẹ nhàng và thoải mái"

Thời Thanh đỏ mặt giãy giụa, nhưng người đàn ông này lại siết chặt eo cô hơn. Thời Thanh trừng mắt nhìn anh giận dữ quát.

"Tiền của anh là của anh, không liên quan gì đến tôi. Tại sao tôi phải đi lấy lòng anh? Tôi có tay có chân, tôi có thể tự đi kiếm tiền, tôi không bán mình đâu"

"Có cốt khí vậy à?"

Lăng Tư Dạ có vẻ không hài lòng.

"Tôi không bằng mấy cái rác rưởi cô nhặt ngoài kia à?"

"Tôi không nói thế"

Dù sao hắn ta cũng mới vừa làm không công cho cô, Thời Thanh cũng không muốn cãi nhau với anh.

Nghĩ tới đây, người đàn ông siết chặt thắt eo cô làm cho Thời Thanh ngã vào lòng hắn ta, tài xế phía trước nhìn thấy toàn bộ cảnh này hoàn toàn rất sốc, suýt chút nữa mắt đã rơi ra. 

Ông chủ đổi khẩu vị. Cái này... cái này. Ông chủ xứng đáng là một tra nam, khẩu vị quá nặng.

"Lần đầu tiên gặp mặt, cô đã gục lên đùi tôi, chính cô đã dụ dỗ tôi trước"

Lăng Tư Dạ ôm gáy cô, hắn cắn lên đôi môi đỏ mọng mềm mại, môi lưỡi hắn mút liên tục. Thời Thanh rên nhẹ, cô nhẹ nhàng ngã vào lòng hắn.

Mấy ngày qua, Thời Thanh đã bị người đàn ông trơ trẽn này làm tình qua không biết bao nhiêu lần rồi.

Cơ thể của cô hiện tại rất nhạy cảm, mỗi khi Lăng Tư Dạ chạm vào đều nổi lên phản ứng, tất cả là do trước đây cô đã kiêng khem quá lâu cho nên bây giờ cơ thể của cô mới trở nên dễ mẫn cảm như thế này, cơ thể của cô cũng quá dâm đãng rồi. Miệng Thời Thanh bắt đầu sưng mọng vì nụ hôn của hắn ta,m cô nhỏ giọng cãi lại.

"Tôi không có quyến rũ anh, đó chỉ là tai nạn thôi"

"Sao mà có nhiều ngoài ý muốn như thế?"

Lăng Tư Dạ ôm cô vào lòng, tuỳ tiện nếm hương vị đôi môi ngọt ngào của cô. Anh cũng không quan tâm đến gương mặt quá đỗi kinh ngạc của anh tài xế.

Anh đưa lưỡi vào miệng của cô, tham lam hút hết chất lỏng trong khoang miệng của cô. Chỉ có anh mới biết được bộ mặt quyến rũ đầy gợi cảm của Thời Thanh, điều này làm anh rất thích.

Cho nên khi nhìn thấy cô trang điểm quê mùa, nhìn cô ăn mặc quê mùa mọi người nghĩ cô không xứng với anh, nhưng anh vẫn thích nhìn cô mộc mạc như vậy.

"Cô cố ý quyến rũ tôi. Cô chính là thèm khát người đàn ông trẻ như tôi"

Lăng Tư Dạ mút môi cô liên tục, đôi môi đầy đặn của cô chuyển sang màu đỏ tươi, hai bàn tay của anh bắt đầu mò mẫm bộ ngực đẩy đà của cô, nhào nặn chúng qua lớp quần áo thô to của cô.

Thời Thanh thở dốc, hắn ta cũng có thể vô liêm sỉ như thế này nhưng cô thì không thể. Trên xe còn có anh tài xế, cô nắm lấy tay hắn ta ngập ngừng một chút rồi nói.

"Ừ... còn người trên xe, đừng làm ở đây!"

Lăng Tư Dạ hợp tác rồi cũng ngừng chạm vào cơ thể cô, anh chỉ ôm cô và hôn cô thật sâu, cho đến khi xe dừng lại ở dưới lầu, Thời Thanh gần như ngộp thở.

Sau khi xuống xe , cô mới nhận ra đây không phải là nhà của con gái mình. Cô ngạc nhiên nói.

"Cậu đi nhầm chỗ rồi..."

"Đây là nơi tôi thỉnh thoảng lui tới"

Lăng Tư Dạ đút tay vào túi quần, gương mặt trở nên vui vẻ đi về phía cổng toà nhà. Thời Thanh quay người rời đi, nhưng hắn ta nhanh chân nắm lấy tay cô lôi cô đi vào trong.

"Lăng Tư Dạ"

Cô bị hắn đẩy vào thang máy, cô không muốn ở chung một chỗ với hắn, cô muốn về nhà con gái mình. Nhưng Lăng Tư Dạ đã ép cô vào tường thang máy, hắn cúi đầu hôn môi cô thật mạnh.

Môi của Thời Thanh bị chặn lại, cô bị hôn đến mức phát ra những âm thanh rên rỉ, cô giãy giụa muốn đẩy Lăng Tư Dạ ra, cô càng đẩy mạnh thì hắn càng không buông siết cô thật chặt vào lòng hơn nữa, hai tay thô bạo thọc vào quần áo cô.

Cô bị hắn xoa nắn vuốt ve hai bầu vú cùng với hoa huyệt, bàn tay hắn xoa nắn đến đâu thì cả người của Thời Thanh như bị hút đi hết sức lực mà trở nên mềm nhũn.

Lăng Tư Dạ trêu chọc cô, hắn dùng bàn tay to dài xoa bóp ngực cô một cách bừa bãi.

Hai bầu vú to mềm căng tròn làm hắn bóp vào rất thích, hắn cắn vào cổ cô, để lại dấu răng ở đó. Cô thở hổn hển rồi cũng phục tùng trở nên ngoan ngoãn ôm cổ hắn lại, thang máy đã đến Lăng Tư Dạ bế ngang cô ra ngoài.  

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...