Chương 69: Chương 69 (Cao H)

Lăng Tư Dạ sốc người cô lên, đặt lưng cô dựa vào ghế sofa, cơ thể Thời Thanh cong như con tôm, Lăng Tư Dạ nắm hai cổ chân của cô giơ cao dang rộng thành chữ V từ sau đâm mạnh vào.

Tư thế này làm cho cô sung máu mặt đỏ bừng, cô nắm chặt cánh tay của Lăng Tư Dạ rồi bị hắn đứng từ trên cao đâm sâu vào.

"Dì! Dì thật dâm đãng. Dì đúng là một con điếm"

Với tư thế mới này, Lăng Tư Dạ có thể thấy rất rõ âm hộ màu hồng của cô đang nuốt con quái vật dưới háng của anh như thế nào.

Anh nhấp nhanh đến mức cô không nhịn được mà rên la, cơ thể cô run rẩy đến nỗi không giữ được thăng bằng, anh nắm lấy hai cái mông to của cô, ấn thật mạnh và sâu vài lần. Tinh dịch bắn sâu vào tử cung của cô, tinh dịch cùng dâm thuỷ bắn ra tung toé, nước chảy làm ướt hết ghế sofa.

Thời Thanh run rẩy trượt người xuống ghế, cô nằm trên ghế cơ thể co giật, chưa kịp thở.

Lăng Tư Dạ lại thay đổi tư thế, tư thế lần này được gọi là tư thế úp thìa, cả hai người đều nằm nghiêng, hắn nâng một chân cô giơ lên cao, bộ phận sinh dục của cả hai vẫn dính lấy nhau.

Lăng Tư Dạ nhanh chống đẩy hông từ phía sau. Thời Thanh chưa kịp thở thì đã bị anh liên tục nhấp đẩy, làm cho cô rên la nức nở.

"Aaa... nhanh quá... ahhh... sướng quá"

Cô cảm thấy như mình sướng đến gần sắp ngừng thở, tim cô nhưng đứng lại, rồi đập loạn xa.

Người đàn ông này căn bản không phải là người, hắn là một con dã thú, côn thịt của hắn như muốn xé nát cơ thể của cô. Thời Thanh không ngừng la hét, cầu xin anh hãy chậm lại.

Kết quả là anh càng trở nên nhiệt tình hơn, anh muốn đâm cô đến chết, Thời Thanh bị anh làm cho khóc la thảm thiết.

"Lăng Tư Dạ! Cậu... cậu muốn làm chết tôi à!"

"Gọi tôi là chồng!"

Tư thế nằm nghiêng của cả hai cũng làm cho hai người mỏi chân, hắn để chân cô đặt trên eo của hắn. Phần thân dưới của bọn họ vẫn dính chặt vào nhau, vòng eo săn chắc của anh không ngừng thúc đẩy về phía trước.

Da thịt của hai người va chạm vào nhau, cơ thể của cả hai tạo thành âm thanh bành bạch. Cô bị đâm thô bạo, cô bị thúc đẩy mạnh đến nổi cả người nhào lên nhào xuống, đầu đụng lên tay nắm của thành ghế, cô có cảm giác như ruột gan cũng nhào lộn trong đó.

Thời Thanh vừa rên khóc vừa gọi anh là chồng, Lăng Tư Dạ nghe cô gọi hắn là chồng thì bị sốc toàn tập, hắn bị kích thích đến nổi mà bắn tinh.

Khoảnh khắc Lăng Tư Dạ rút côn thịt đi ra, một dòng nước như lũ từ trong hang động ồ ạt chảy xuống. Thời Thanh bối rối đứng dậy và muốn trốn thoát.

"Tôi mệt quá! Không muốn nữa..."

"Cô muốn đi đâu?"

Lăng Tư Dạ kéo Thời Thanh đáng thương đang muốn chạy trốn lại, hắn ôm cô trong vòng tay, cô giống như một đứa trẻ tè dầm, nước chảy ra lên láng. Anh giữ âm đạo của cô đẩy côn thịt vào trong hang động đầy nước của cô.

"Cậu không biết tôi lớn tuổi rồi à? Cậu có thể kính già yêu trẻ được không? Vòng eo của tôi gần như rã rời vì cậu"

Thời Thanh nức nở phàn nàn.

"Cậu đúng là một đại tra nam, không hề suy nghĩ cho người khác chút nào. Con gái tôi tại sao lại yêu loại người như cậu!"

"Còn cô? Có yêu tôi không?"

Lăng Tư Dạ chưa bao giờ quan tâm đến điều này, cũng không quan tâm liệu con gái cô có yêu anh không.

Đối với anh, Lý Thu Yên chỉ là một người thay thế, anh sẵn sàng chiều chuộng cô, cho cô hưởng thụ vật chất nhưng anh sẽ không yêu Lý Thu Yên.

Trong lòng anh chỉ yêu một người phụ nữ duy nhất, đó chính là Mạc Lan, người con gái mà anh yêu không người phụ nữ nào có thể thay thế cô ấy.

Lăng Tư Dạ không hiểu vì sao anh xúc động lại buộc miệng hỏi bà thím già. Thời Thanh oán hận tức giận mắng chửi.

"Tôi không thích loại đàn ông như cậu! Tôi ghét nhất là thứ đàn ông vô trách nhiệm! Tôi thích nhất là người đàn ông lương thiện, thành thật như chồng tôi. Ngoài việc giàu có hơn ông ấy, trẻ đẹp hơn ông ấy, cậu không là gì với ông ấy cả..."

Lời nói của cô thành công khơi lên cơn điên của Lăng Tư Dạ, Thời Thanh đã phủ nhận điều đó một cách hoàn toàn. Cô còn dám so sánh anh với người đã thành một nắm tro tàn, vậy mà hắn không bằng một người đã khuất.

"Chồng của cô mất quá sớm, cho nên những ký ức đẹp chỉ ở trong lòng cô. Tôi không tin ông ta thực sự tốt đến như vậy!"

Lăng Tư Dạ nổi giận nhưng trong làn sóng nổi giận cuồng nhiệt đó, có một mùi vị chua chát không thể bỏ qua.

Anh ôm eo Thời Thanh vuốt ve cơ thể cô, anh điên cuồng đẩy đưa như điên. Xương cốt Thời Thanh như muốn rụng rời cô kêu rên.

"Chậm một chút... cậu thật muốn làm chết tôi... chồng của tôi chưa bao giờ đối xử với tôi như vậy... ô ô ô... tên khốn... a a a..."

Chết tiệt! Đáng chết!

Anh thực sự không bằng một người đàn ông nông thôn đã chết. Niềm kiêu hãnh của Lăng Tư Dạ thật không thể chịu nổi.

Anh biến tất cả sự tức giận và ghen tị không thể giải thích được thành tình dục, eo bụng hung hăng đâm lên trước.

Thời Thanh bị hắn làm cho đến mức rên la nức nở hết lần này đến lần khác, anh lạnh lùng nói.

"Đó là vì chồng cô nghèo, nếu ông ta giàu có quyền lực thì ông ta đã ra ngoài tìm phụ nữ để chơi bời. Cô tưởng rằng ông ta thực sự hiền lành? Ông ta không có tiền để phong lưu thôi!"

"Cậu nói bậy! Ông ấy không phải là người như vậy!"

Thời Thanh nghe anh nói xấu chồng mình như vậy thì nổi giận.

"Ông ấy khác với cậu! Ông ấy tốt hơn cậu gấp mười lần, ông ấy không bao giờ bắt nạt tôi!"

"Im đi! Đừng nhắc đến ông ta nữa. Nếu không tôi sẽ đào mộ và rải tro cốt của ông ta xuống sông!"

Lăng Tư Dạ nổi giận đến mức phát điên. Anh điên cuồng đè cô xuống, dùng côn thịt hung hãn đâm cô càng ngày càng mạnh và sâu, anh banh hai chân cô rộng ra hết cỡ, dùng côn thịt hung hãn đâm cô.

Thời Thanh vừa đau vừa sung sướng, cô không nhịn được la hét không ngừng, đầu lắc nguầy nguậy.

Cô cố tình dùng âm đạo co rút, hút mạnh côn thịt của Lăng Tư Dạ để mong cho hắn bắn tinh cho xong, kết thúc chuyện này thật nhanh.

"Cậu không bằng ông ấy!"

Thời Thanh bị làm cho đến trợn mắt há miệng, khoé miệng chảy nước dãi, thân thể của cô không ngừng co giật, âm đạo co rút dữ dội cô rên hét dữ dội giọng cũng vì vậy mà lạc đi, khàn khàn thần trí cũng không rõ.

Nhưng cô vẫn cố gắng bảo vệ người chồng quá cố của mình, điều này khiến Lăng Tư Dạ vô cùng tức giận.

Người đàn ông đó có gì tốt mà đáng để cô nhớ đến ông ta như thế.

"Ông ta đã chết! Tôi mới là chồng của cô!"

Lăng Tư Dạ lại đổi tư thế, kỳ này hắn làm tư thế của dây cung, Thời Thanh vẫn nằm nghiêng, một chân cô giơ lên cao gác qua vai hắn.

Lăng Tư Dạ quỳ trên ghế, hắn dang rộng hai chân của mình ra, với tư thế như dây cung thì âm đạo của Thời Thanh được mở rộng ra hết cỡ.

Hắn để cây côn thịt đang đứng sừng sững đâm mạnh vào, Thời Thanh muốn la lên thì bị Lăng Tư Dạ hôn miệng cô ngấu nghiến, tất cả âm thanh của cô bị hắn nuốt hết vào trong bụng, hắn trừng mắt nhìn cô.

"Người chồng đã chết của cô có thể làm cho cô sung sướng như tôi không?"

Anh nói rồi nhấp thật mạnh, thật hung dữ thô bạo xuyên xỏ trong người cô. Thời Thanh sướng đến trợn mắt nhìn anh, cô vặn vẹo eo vì chịu không nổi tư thế đâm sâu như vậy.

"Cậu cũng chỉ có mỗi cái này là sở trường!"

 

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...