Thời Thanh cả người mệt mỏi rời đi, ở quê cô cũng đã quen với lao động cho nên sức khoẻ của cô luôn rất tốt, rất nhanh thể lực cô cũng đã hồi phục.
Cô cảm thấy hoảng sợ nếu một ngày cô không làm việc gì đó, cho nên cô lựa chọn vẫn tiếp tục đi nhặt ve chai.
Lăng Tư Dạ đến công ty, trong lúc anh tham dự cuộc hợp hội đồng quản trị, tâm trí của anh đều nghĩ đến bà thím già.
Anh nhớ lại ánh mắt cô ngân ngấn nước, miệng thì không ngừng rên rỉ nức nở, cơ thể thì nũng nịu nằm dưới thân anh. Cô vừa rên rỉ nức nở vừa mắng chửi anh, cô luôn miệng nói anh không tốt bằng người chồng đã khuất của cô, anh không thể quên những lời cô nói rằng cô sẽ không bao giờ yêu thích anh.
Cô nói anh quá cặn bã và không phải người đàn ông trách nhiệm, có phải anh không chịu trách nhiệm với Lý Thu Yên cho nên cô mới nghĩ anh như vậy.
Nhưng anh cũng đã bù đắp cho Lý Thu Yên rất nhiều của cải và vật chất, anh mua cho cô ngôi biệt thự lớn, chu cấp tiền bạc còn tặng cho cô nhiều trang sức đá quý, thứ mà cả đời Lý Thu Yên cũng không bao giờ có được.
Thế là chưa đủ à?
Anh và Lý Thu Yên đã hợp đồng trước với nhau chỉ là mối quan hệ nuôi dưỡng không phải người yêu.
Vậy tại sao bà thím già lại mắng anh như vây?
Anh cảm thấy bà thím thật vô ơn, một người đàn ông trẻ tuổi, muốn tiền có tiền, muốn quyền có quyền như anh sẵn sàng ngủ với bà thím đã là một món hời, cô có được mà còn không biết trân trọng.
Tại sao cô luôn mất bình tĩnh với anh, cô thật sự nghĩ rằng anh không dám rời xa cô sao, cô nghĩ rằng không có cơ thể và âm hộ dâm đãng của cô là anh sống không nổi à?
Nghĩ thì nghĩ như vậy, nhưng đến tối anh không tự chủ mà lái xe đi tìm cô, anh đến những nơi cô từng nhặt ve chai. Anh cũng tự nguyện giúp cô chở ve chai đến bãi phế liệu.
Anh nhìn cô kiếm được một ít tiền từ đống ve chai đó mà cười vui vẻ ra mặt, cô mừng rỡ tới mức chạy lại hôn anh, cô vui đến mức cũng đã quên chuyện hai người từng cãi nhau lúc sáng.
Lăng Tư Dạ được Thời Thanh hôn đến nỗi cả người hưng phấn, anh không muốn chờ đợi về nhà nữa, anh chờ không nổi cho nên đã đuổi tài xế xuống xe canh giữ.
Còn anh thì lôi kéo bà thím lên ghế sau, anh đè cô xuống rồi luồng tay vào trong quần áo của cô mà tha hồ vuốt ve cơ thể cô.
"Lăng Tư Dạ! Đây là bên ngoài..."
Tài xế vừa xuống xe, Thời Thanh đã bị hắn xô ngã, quần cô cũng bị hắn kéo xuống, người đàn ông hăng hái đẩy dương vật vào trong. Cô rên rỉ vì quá sung sướng và có chút xấu hổ.
Thời Thanh sung sướng vì làm tình trên xe, cảm giác cả hai đang làm tình bên ngoài đường thật hoang dã mà còn một nơi chật hẹp, mang đến những cảm giác ham muốn mãnh liệt, vừa sợ hãi bị người đi đường bắt gặp lại xấu hổ hoang mang, nhưng lại muốn được làm tình nhiều hơn nữa trên xe.
"Cậu đã uống thuốc kích dục? Tại sao cậu có thể động dục ở bất kỳ mọi nơi mọi lúc? Nếu bị người khác nhìn thấy thì phải làm sao?"
"Khi nhìn thấy cô, tôi như uống nhầm phải thuốc kích dục!"
Lăng Tư Dạ ôm cô vào lòng rồi duỗi thẳng eo đẩy mạnh cô.
Trong chiếc siêu xe, vó cặp đôi đang hăng hái làm tình, quần áo của người phụ nữ sóc xếch, lộn xộn, áo thì bị kéo qua bầu vú, quần tây thì bị quăng rớt xuống sàn xe, quần lót thì tuột xuống đến mắc cá chân.
Lăng Tư Dạ ôm chặt Thời Thanh vào lòng nấc cô mạnh mẽ nhịp nhàng, cô sướng đến rên to, cơ thể run rẩy, xe bắt đầu chuyển động.
"Đồ đĩ già! Hại tôi đi làm cũng nhớ thương cô!"
Lăng Tư Dạ vừa nói, vừa cúi người cắn vào tai cô.
"Tôi cũng đang tự hỏi cô có bỏ bùa mê thuốc lú cho tôi uống không?"
Thời Thanh giải thích
"Tôi không có!"
Lăng Tư Dạ bỏ ngoài tai lời cô giải thích, anh nấc mạnh đến nỗi Thời Thanh chỉ có thể rên la không ngừng trong con siêu xe. Lăng Tư Dạ chất vấn cô.
"Vậy tại sao tôi luôn nhớ đến cô?"
Lăng Tư Dạ thay đổi tư thế liên tục để quất cô, hắn thúc cô từ đằng sau nấc mãnh mẽ nhịp nhàng.
Hắn dùng tư thế doggy nấc mạnh nhanh vào bên trong âm đạo của cô hàng chục lần, sau đó hắn phóng thích hạt giống của mình rót từng đợt tinh dịch vào trong tử cung.
Sau khi xuất tinh xong, hắn xốc người cô lên để cô ngồi trên người mình, cô xoay lưng về phía hắn. Hắn luồng tay ra trước ngực cô rồi tha hồ xoa nắn hai bầu vú. Hắn hỏi cô với giọng nói u ám.
"Hay là cô chơi ngải với tôi?"
Thời Thanh cảm thấy những lời Lăng Tư Dạ nói thật sự vô lý, cô oan uổng nói.
"Rõ ràng là do cậu!"
Làm thế nào cô cũng không hiểu những nam chính mà xuyên vào sách bọn họ ai ai cũng muốn làm tình với cô.
Rõ ràng cô xuyên đến đây chỉ để đóng vai phụ, nhưng cuối cùng cốt truyện lại đi lệch quỹ đạo, thay đổi nội dung thành Mary Sue. Lăng Tư Dạ hừ mũi lạnh lùng nói.
"Chắc chắn bà thím già đã cho tôi uống canh mê hồn!"
Thời Thanh tức giận vùng vằng muốn thoát.
"Vậy thì đừng chạm vào tôi!"
"Tôi không thể nhịn được! Mỗi lần thấy cô tự động cậu em của tôi lại thức dậy muốn làm việc với cô"
Lăng Tư Dạ siết chặt eo cô, hắn nửa nằm dựa trên thành ghế, hai chân hắn dang rộng hai bên đẩy hông hướng lên trên, Thời Thanh nằm dựa trên ngực của Lăng Tư Dạ, hai chân banh rộng đặt trên đùi của hắn. Côn thịt đẩy mạnh nhanh lên hướng trên.
Lăng Tư Dạ luồng hai bàn tay ra phía trước xoa bóp vú của cô, hắn cắn dái tai rồi liếm mút chúng khiến Thời Thanh thở hổn hển, rên rỉ không ngừng. Lăng Tư Dạ cười tà ác.
"Tôi biết! Đó là vì cô mút giỏi quá. Bằng không tại sao tôi có thể làm tình với một bà già như cô!"
Thời Thanh bị hắn ta gọi là bà già, cô nổi giận đến run rẩy.
"Bà già... bà già! Bà đây không có tên hả? Nếu cậu còn không tôn trọng tôi. Cẩn thận tôi thiến con gà trống cho biết thế nào là gà vĩnh viễn không gáy! Thả tôi ra! Bà đây không làm nữa!"
Lăng Tư Dạ không nghe càng siết chặt cô hơn, hung hăng nấc mạnh.
Thời Thanh lại rên rỉ không ngừng, cô tức giận bản thân vô dụng vì cơ thể không biết kiềm chế, ham mê tình dục.
Lăng Tư Dạ tận dụng tối đa cơ thể đầy khêu gợi của bà thím này, hắn nhấp mạnh hết lần này đến lần khác, hắn quất cô khiến cho Thời Thanh không ngừng cầu xin anh buông tha.
Rồi cuối cùng, một phát súng xuất một dòng tinh dịch nóng bỏng bắn vào tử cung của cô. Cùng lúc đó một dòng dâm thuỷ cũng phun trào tràn trề ra ngoài.
Lăng Tư Dạ còn muốn tiếp tục, bất chợt điện thoại của hắn vang lên, Lăng Tư Dạ nhặt điện thoại lên và xem hiển thị màn hình, thấy người gọi đến chính là Mạc Lan, gương mặt hắn đột nhiên thay đổi.
Giọng nói dịu dàng của cô vang lên bên trong điện thoại, khiến trái tim hắn rung động không ngừng.
"Anh Tư Dạ! Em đã trở về Trung Quốc. Anh có thể ra sân bay đón em không?"
Lăng Tư Dạ không cần suy nghĩ đáp nhanh.
"Được!"
Hắn đẩy Thời Thanh sang một bên, rồi mở cửa.
"Mặc quần áo xong, nhanh ra ngoài!"
Sắc mặt Thời Thanh cứng đờ, cô không thể tin nhìn hắn. Hắn đúng là một thằng đàn ông cặn bã, một giây trước còn ôm cô làm tình, một giây sau đã trở mặt không nhận người.
Thời Thanh không nói gì, cô chỉ im lặng mặc lại quần áo, đôi chân yếu ớt bước xuống xe.
Lăng Tư Dạ kêu tài xế lên xe, hiện tại trong đầu của hắn chỉ nghĩ đến Mạc Lan, hắn cũng chẳng còn thời gian mà nghĩ đến Thời Thanh.
Chiếc siêu xe đầy mùi hoan ái, hắn mở hết cửa sổ cho mùi hôi tan đi hết, hắn dùng khăn giấy lau sạch những vệt nước trắng đục trên ghế. Hắn sửa soạn lại chính mình cho chỉnh tề rồi yêu cầu tài xế lái nhanh đến sân bay.
Thời Thanh đi bộ trên đường mà trong lòng tràn đầy oán hận.
'Tốt lắm Lăng Tư Dạ!'
'Tôi không phải là Lý Thu Yên!'
Cô không còn tâm trạng nào mà quay về nhà con gái, cô đặt một phòng ở khách sạn gần đó.
Lăng Tư Dạ vừa đến sân bay đã thấy Mạc Lan, cô đang đứng cạnh chiếc vali vẫy vẫy tay chào anh từ xa.
Lăng Tư Dạ bước nhanh về phía Mạc Lan, cô chạy đến ôm chầm lấy anh. Mạc Lan nhẹ nhàng nói.
"Xin lỗi vì đã trễ rồi mà vẫn làm phiền anh! Anh Tư Dạ"
Lăng Tư Dạ xoa đầu cô, hắn giúp cô kéo hành lý ra khỏi sảnh sân bay.
Hắn đưa Mạc Lan về nhà họ Mạc, cô hẹn hắn ngày mai dẫn cô đi chơi. Hắn đã đồng ý! Lăng Tư Dạ sẽ không bao giờ từ chối bất kỳ yêu cầu nào của cô.
Bạn thấy sao?