Chương 72: Chương 72

Mặc dù hắn rất bận rộn, nhưng ngày hôm sau, hắn vẫn thu xếp lịch trình dời sang một bên để dành thời gian cả ngày dẫn Mạc Lan đi chơi.

Mạc Lan dẫn hắn đi xem triển lãm nghệ thuật, còn có câu lạc bồ bắn súng, điểm đến cuối cùng là cả hai cùng nhau đi ăn tối.

Sau bữa ăn tối, cô còn muốn đi xem show diễn của nhóm nhạc nữ.

Khi đến nơi là sân vận động, chỗ mà bà thím đang đi nhặt rác. Lăng Tư Dạ cảm thấy trong lòng có chút kỳ lạ.

Bên ngoài sân vận động đã có rất nhiều nam nữ thanh niên. Lăng Tư Dạ đi cùng Mạc Lan xuyên qua đám đông, hắn cô thức tìm kiếm xung quanh.

"Anh Tư Dạ! Anh đang tìm gì vây?"

Mạc Lan nhìn thấy hành vi kỳ lạ của anh. Lăng Tư Dạ chỉ mỉm cười cũng không nói gì thêm, đi thêm một đoạn đường hắn cũng liếc nhìn thấy thân ảnh của Thời Thanh trong đám đông.

Dù sao cách ăn mặc của cô quê mùa đến khác người, không thể lẫn trong đám nam thanh nữ tú ăn mặc thời thượng hiện đại.

Thời Thanh ngồi dưới gốc cây trên vành đai xanh, cô ngồi nhìn nam nữ đi ngang qua, mỉm cười hưng phấn, cô cũng nhìn thấy Lăng Tư Dạ.

Hắn đang nắm tay một người phụ nữ, người phụ nữ đi cạnh hắn nhìn hao hao giống với Lý Thu Yên.

Thoạt nhìn thì thấy cô ta dịu dàng, điểm khác biệt giữa con gái cô và người phụ nữ này trong mắt có vẻ ngây thơ không rành sự đời, vừa nhìn là biết một đại tiểu thư được gia đình bảo vệ khá tốt.

Hai người trông rất xứng đôi. Thời Thanh thầm nghĩ nữ chính thua một cô gái như vậy cũng không oan.

Thời Thanh khoé miệng cười lạnh, quay đầu làm bộ như không thấy hai người bọn họ, chẳng trách tối qua đang vui vẻ bên cạnh cô lại bất ngờ đuổi cô xuống xe.

Nguyên lai là bạch nguyệt quang đã trở về, đến cả nữ chính còn không thắng được. Cô cũng chỉ là một người qua đường thì chả là gì cả.

Khi Lăng Tư Dạ nhìn thấy bà thím, anh sợ cô sẽ chạy đến gây chuyện. Dù sao tối hôm qua, hắn cũng đã đuổi cô ra khỏi xe, chắc hẳn cô đang tức giận hắn lắm. Ai biết cô có đến kiếm chuyện với hắn hay không.

Trong lòng hắn đã chuẩn bị cách đối phó, kết quả những gì hắn nghĩ cách từ nảy đến giờ đều vô nghĩa. Cô giả vờ như không nhìn thấy hắn, tệ hơn cô còn không thèm nhìn hắn lấy một lần.

Cô đã phớt lờ như hai người chưa từng quen nhau, ngược lại càng làm hắn thấy khó chịu hơn. Khi đi ngang qua Thời Thanh hắn cố tình dừng lại trước mặt cô, hắn nhìn cô chằm chằm.

Mạc Lan thấy hắn đứng lại nhìn người phụ nữ trung niên ngồi bên vệ đường, ánh mắt hắn nhìn người phụ nữ kia không rời mắt, trong lòng cô dấy lên một gợn sóng kỳ quái, cô kéo cánh tay hắn hỏi.

"Anh Tư Dạ! Anh sao vậy?"

Lăng Tư Dạ nhìn bà thím, hắn mỉm cười nói với Mạc Lan.

"Lan Lan! Dì này là người đi thu gom rác. Cuộc sống cũng không dễ dàng gì, đưa chai nước của em cho dì ấy đi"

Mạc Lan mỉm cười.

"Được rồi! Tư Dạ anh thật tốt bụng"

Mạc Lan lấy chai nước còn đang uống dang dở từ trong giỏ xách ra, đưa cho Thời Thanh.

"Dì! Đây nè dì"

Thời Thanh vốn là muốn nể mặt nhau một chút, nhưng tên cặn bã này lại dám dẫn nữ tám đến trước mặt khiêu khích cô. Hắn ta nghĩ cô giống như nữ chính dễ bắt nạt sao?

Một ngọn lửa trong lòng bùng lên ngay lập tức. Cô lấy nửa chai nhựa từ trên tay Mạc Lan.

Sau khi nói lời cám ơn, đột nhiên đứng dậy cầm chai nước ném vài mặt Lăng Tư Dạ, hét lên.

"Thằng nhãi ranh! Mới làm cho bụng con gái tôi to lên, đã vậy con gái tôi khi bị sinh non không ở bên cạnh chăm sóc. Thế mà cùng người phụ nữ khác đến nơi phong hoa tuyết nguyệt này! Đồ lòng lang dạ sói. Nhìn xem bà đây có đánh chết ngươi không!"

Cô cởi đôi dép nhựa của mình lao đến muốn đánh anh. Mạc Lan la lên rồi đứng chặn trước mặt Lăng Tư Dạ.

"Dì! Dì nhận nhầm người rồi"

Thời Thanh đẩy Mạc Lan ra, cô tát thẳng vào mặt Lăng Tư Dạ. Lăng Tư Dạ nắm lấy cổ tay cô.

"Bà thím! Cô điên đủ chưa?"

"Thằng nhãi ranh! Tên khốn vô tâm vô phế!"

Thời Thanh đá anh rồi nhìn sang Mạc Lan.

"Tên cậu ta là Lăng Tư Dạ phải không? Tôi không nhận sai người. Cậu ta đã làm cho con gái tôi có thai. Cô nói tôi là một người mẹ có nên đánh cậu ta không?"

Mạc Lan trên mặt hiện lên vẻ kinh ngạc.

"Anh Tư Dạ! Những gì cô ấy nói có phải sự thật không?"

"Tôi không biết cô ta! Lan Lan! Mặc kệ cô ta! Người phụ nữ này là một mụ đàn bà điên rồ. Chắc bà ta bị tâm thần!"

Vẻ mặt của Lăng Tư Dạ trở nên u ám, hắn không thể để bà thím này phá huỷ hình ảnh của mình trong lòng Mạc Lan.

Hắn nhanh chóng kéo Mạc Lan đi. Thời Thanh tức giận đến tái mặt, còn gọi bà đây là đồ điên, cô chống tay lên hông chửi đổng.

"Lăng Tư Dạ! Cậu được lắm! Chúng ta tốt nhất đừng gặp nhau nữa. Lần sau tôi gặp cậu ở đâu thì đánh cậu ở đó. Đồ khốn nạn!"

Mặt Lăng Tư Dạ tái nhợt. Bà thím này, đợi sau khi show diễn kết thúc về sẽ cho cô biết tay.

Thời Thanh trong nháy mắt đã quên mất anh ta, cô chỉ đang nghĩ cách nhặt chai càng nhanh càng tốt.

Buổi hoà nhạc thường kết thúc sau hai tiếng nữa, Thời Thanh đang ngồi ở dưới gốc cây nhắm mắt dưỡng thần một chút, để sau khi buổi hoà nhạc kết thúc cô lại tiếp tục công việc nhặt ve chai của mình. 

Không biết qua bao lâu có người hất chân cô ra. Khi mở mắt ra cô nhìn thấy một chàng trai cao lớn ngã xuống đất. Khi Thời Thanh nhận ra, hình như cô đã vướng chân làm cậu ta ngã.

"Này cậu! Cậu không sao chứ!"

Thời Thanh ngồi xổm xuống hỏi, khi đến gần cô ngửi thấy mùi rượu trên người của cậu thanh niên.

Thanh niên không trả lời. Thời Thanh lật người lại, phát hiện cậu ta còn rất trẻ hắn mới ngoài hai mươi. Môi đỏ răng trắng, nàng vỗ vỗ mặt chàng trai trẻ.

"Cậu! Tỉnh lại đi!"

Nhạc Hồng hơi mở mắt nhìn không rõ, chỉ nghe tiếng nói phụ nữ gọi cậu. Cậu say khướt lẩm bẩm.

"Đưa tôi về nhà được không!"

Thời Thanh nhìn đồng hồ, cô cau mày.

"Nhưng tôi còn phải làm việc"

Nhạc Hồng lấy ví từ trong túi ra.

"Tôi có thể cho cô tiền"

"Được rồi! Vậy tôi sẽ làm việc tốt một lần"

Thời Thanh lấy trong ví ra một tờ một trăm tệ, rồi cô nhét ví lại vào túi của cậu ta. Cô hỏi cậu ta sống ở đâu, rồi cô đỡ người đến ven đường gọi taxi.

Cô đưa địa chỉ nhà cho anh tài xế, khi đến nơi cô đưa Nhạc Hồng đến tận nhà.

Nhạc Hồng lấy chìa khoá ra nhưng hồi lâu không lấy ra được, nên Thời Thanh đành phải giúp.

Sau khi mở cửa, đỡ cậu ta đến ghế sofa trong phòng khách, cô tưởng mình có rời đi. Nhưng chàng thanh niên lại nhào đến ôm Thời Thanh ngã xuống ghế sofa. Mặt Nhạc Hồng áp vào ngực cô, khiến ngực cô lún xuống.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...