Thời Thanh mặt đỏ bừng, cô đẩy người chàng trai nằm xuống rồi cô tính đứng dậy. Nhạc Hồng lại ôm cô, anh cảm giác mình đang rơi vào một mớ bông gòn, mềm mại, thoải mái, co giãn anh không nhịn được mà chạm vào đôi gò bồng đảo, bàn tay hư hỏng của anh xoa bóp vú cô. Thời Thanh đỏ mặt.
"Này! Cậu sờ cái gì!"
"To quá, mềm quá"
Nhạc Hồng đêm nay tâm trạng không tốt, hắn uống say cho nên tinh thần cũng không còn được tĩnh táo, hai tay vẫn ôm bộ ngực đầy đặn của cô, dùng sức xoa xoa mấy cái, khuôn mặt nghi ngờ.
"Đây là cái gì? Sờ vào thật thoải mái"
"Đủ rồi! Sờ cái gì mà sờ"
Thời Thanh đỏ mặt xấu hổ, cô cố gắng giãy giụa muốn thoát khỏi vòng tay của anh. Nhạc Hồng lẩm bẩm nói
"Tôi còn chưa sờ đủ! Tôi còn muốn sờ!"
Cả buổi tối hôm nay, tâm tình của hắn không tốt, hiện tại hắn đang ôm một thứ gì đó rất mềm mại thoải mái, làm tâm trạng của Nhạc Hồng cũng thấy khá hơn.
Hắn thoải mái đến mức không muốn buông ra, theo bản năng hắn chỉ muốn xoa nắn sờ mó hai thứ căng phồng đó.
Giống như một con búp bê lông mềm, nó mang lại cho Nhạc Hồng cảm giác an toàn, anh dùng hai bàn tay xoa nắn nó.
Thời Thanh bị Nhạc Hồng sờ mó đến mức cả người nóng ran, hơi thở trở nên gấp gáp.
Nhạc Hồng cảm giác có thứ gì đó cản trở bàn tay anh xoa bóp chúng, hắn ta không thích bị cái gì cản trở cho nên túm lấy quần áo của Thời Thanh xé nát.
Thời Thanh hoảng hốt kêu lên một tiếng, Nhạc Hồng cảm nhận còn một tầng trói buộc, hắn bực bội xé nát áo ngực của cô.
Hai đỉnh núi nhỏ trên ngực Thời Thanh nảy lên như được giải thoát ra ngoài.
Nhạc Hồng dùng lòng bàn tay phủ lên đôi gò bồng đảo của cô, cảm thấy cuối cùng cũng không còn gì làm rào cản, hắn hài lòng sờ nắn hai khối bột to mềm, cảm giác sờ vào rất mướt mát bàn tay.
Tuy nhiên Thời Thanh bị một chàng thanh niên lạ sờ soạng cặp vú làm toàn thân cô bốc cháy, liên tục thở hổn hển.
"Đừng! Đừng bóp nữa"
Giọng nói nũng nịu vừa thở gấp lại nói những lời cầu xin thật gợi tình, truyền đến tai Nhạc Hồng lại như bùa chú thôi miên hắn khiến cả người hắn trở nên nóng bức.
Hắn nhớ sự mềm mại mướt mát vừa rồi làm cho hắn thích thú, hắn lại vùi mặt vào giữa ngực cô.
Giống như được trở lại vòng tay của mẹ, thật thoải mái và ấm áp. Bàn tay sờ nắn, xoa xoa, hắn nắm núm vú của cô vân vê rồi há miệng cắn núm vú nhây nhây.
"Đây là cái gì?"
"A! Đau quá..."
Thời Thanh đau đớn vỗ vỗ đầu anh.
"Cậu cắn đau tôi!"
"Búp bê sao lại biết đau?"
Nhạc Hồng lại lẩm bẩm rồi hắn lại cúi đầu thổi nhẹ vào đầu vú đang đau nhức của cô, hắn nhẹ giọng xin lỗi.
"Tôi xin lỗi! Tôi thổi thổi sẽ không còn đau nữa"
Thời Thanh dở khóc dở cười. Người thanh niên này xem cô là một con búp bê mà đối đãi sao. Nhạc Hồng sau khi an ủi cô liền cúi đầu mút núm vú của cô.
Lần này anh nhẹ nhàng cắn liếm núm vú của cô, Thời Thanh bị liếm mút đến tê dại, cô không nhịn được rên rỉ ra tiếng. Nhạc Hồng mắt nhắm mắt mở lẩm bẩm.
"Búp bê mà cũng phát ra âm thanh được nữa hả? Hay là búp bê bị hỏng rồi?"
Bởi vì Nhạc Hồng có niềm yêu thích búp bê, anh cũng trở thành nhà thiết kế búp bê.
Anh cũng có rất nhiều búp bê trong nhà, đôi mắt say rượu của Nhạc Hồng mờ đi, anh cúi xuống nhìn chằm chằm váo miệng của Thời Thanh một lúc rồi đưa ngón tay vào miệng của cô.
Anh cố gắng cậy mở miệng của cô ra để kiểm tra, Thời Thanh dở khóc dở cười, cô cắn mút ngón tay thon dài của chàng thanh niên. Nhạc Hồng đau đớn.
"Con búp bê có thể cắn người?"
"Tôi không chỉ có thể cắn người. Mà tôi còn có thể ăn thịt người!"
Thời Thanh cảm thấy chàng thanh niên này có chút đáng yêu. Cô nhìn xung quanh căn phòng một lần nữa, cô phát hiện trong phòng khách có tủ kính trong suốt trưng bày các loại búp bê tinh xảo, giống như một bộ sưu tập búp bê, cô nhận ra thân phận của anh.
Nhạc Hồng chính là nam tám trong câu truyện, cô thật không ngờ mình lại nhặt được nam tám của truyện. Anh mới vừa tròn hai mươi tuổi.
Cô cau mày nhớ trong cốt truyện có viết nữ chính và nam tám gặp nhau trong một buổi hoà nhạc.
Hai người gặp nhau vào thời điểm này, hiện tại cô đã nhặt được nam tám thì cốt truyện sẽ diễn biến như thế nào?
Nhạc Hồng mờ mịt đôi mắt trợn to.
"Búp bê ăn thịt người? Quả nhiên là búp bê hỏng rồi, tôi phải kiểm tra lại..."
Anh cúi đầu lại cậy mở miệng Thời Thanh, anh đưa ngón tay vào trong khoang miệng của cô moi móc xung quanh.
Thời Thanh nhìn anh chằm chằm, nam tám môi đỏ răng trắng, anh chàng đẹp trai này nhìn có vẻ ngoan ngoãn đến mức khiến cho cô muốn bắt nạt.
Lần này Thời Thanh không cắn anh ta nữa, thay vào đó cô để các ngón tay của cậu ấy vào trong miệng rồi mút liếm.
"A! Có điện!"
Một luồng điện tê dại từ các ngón tay truyền đến, Nhạc Hồng muốn rút tay ra, nó còn đáng sợ hơn là anh bị cắn lúc nảy.
Thời Thanh nắm lấy tay thanh niên mút liếm, thỉnh thoảng cô cũng cắn nhẹ. Dòng điện tê dại liên tục từ các ngón tay truyền đến.
Nhạc Hồng toàn thân run rẩy, khuôn mặt xinh đẹp của anh đỏ bừng, thở gấp lẩm bẩm nói.
"Búp bê thành tinh! Nó không chỉ căn mà còn biết liếm..."
"Cậu còn muốn sờ không? Nếu cậu không sờ nữa thì tôi đi đây"
Thời Thanh nắm lấy bàn tay chàng trai đặt lên cặp vú to đầy đặn của mình, bàn tay anh chạm vào bộ ngực to tròn mềm mại của cô, sự chú ý của Nhạc Hồng lập tức lại bị thu hút.
Anh nhào nặn rồi lại nắm lấy, không buông xuống được, anh cúi đầu hôn lên vú của cô, rồi đưa vào miệng mút liếm chúng. Thời Thanh rùng mình vì lực hút.
Hôm nay cô giận Lăng Tư Dạ, cô muốn ngủ với chàng thanh niên này để bù đắp cho bản thân.
Nghĩ như vậy, Thời Thanh chủ động đưa tay luồng vào trong quần áo của chàng trai. Cô chủ động sờ ngực cậu ta, thân là nhị nam tám, tự nhiên có thân hình không tồi. Nhạc Hồng giật mình, nắm lấy tay cô giọng nghẹn ngào.
"Sao cô sờ tôi..."
"Bởi vì cậu sờ tôi trước..."
Thời Thanh xích lại gần chàng trai.
"Nếu cậu sờ tôi, tôi cũng có thể sờ ngược lại cậu. Thế mới gọi là công bằng, hiểu chưa?"
Nhạc Hồng cảm thấy cô nói có lý, thế là anh buông tay ra.
"Nào! Chúng ta cùng sờ của nhau đi..."
Thế là Nhạc Hồng bình tĩnh chạm vào ngực của Thời Thanh, anh tiếp tục chơi đùa với hai quả bưởi của cô.
Thời Thanh thở hổn hển, cô cũng sờ vú anh một hồi rồi kéo quần anh xuống, thò tay vào trong quần nắm lấy dương vật của chàng trai. Nhạc Hồng kêu rên.
"A"
Chỗ đó được bàn tay của người phụ nữ nắm lấy, bàn tay cô ấm áp, mềm mại lại dịu dàng.
Anh cảm thấy thật thoải mái, bàn tay Thời Thanh cũng xoa nắn dương vật của anh. Dương vật của anh dần dần cương cứng và to hơn, cô sờ nó cười cười nói.
"Không tệ! Cũng to đấy!"
"Của cô cũng to"
Nhạc Hồng sờ nắn bầu vú của cô, bàn tay ấm nóng của cô đang sờ nắn, cô xoa bóp vọc dương vật của anh lên xuống.
Nhạc Hồng cương cứng đến mức hơi đau nhói khó chịu, miệng anh khô khốc, anh không ngừng liếm môi làm cho đôi môi đỏ nay còn mộng nước gợi tình, nhưng không có gì có thể làm dịu đi cơn đau khó chịu.
"Búp bê! Tôi cứng quá... thật khó chịu..."
Nhạc Hồng thở hổn hển trên người cô, giọng nói bất lực.
"Búp bê! Giúp tôi..."
"Được!"
Thời Thanh cong môi cười cười nói.
"Cởi quần giúp tôi! Tôi sẽ chỉ cho cậu cách làm sao để cho cậu sung sướng!"
Bạn thấy sao?