Chương 76: Chương 76

Lăng Tư Dạ ở với Mạc Lan một ngày, qua ngày hôm sau hắn cũng đến công ty, nhưng là đến muộn, khi đi ngang qua phòng thiết kế, hắn nghĩ ra điều gì đó rồi đi về phía Lý Thu Yên, cô thấy anh đi đến chỗ mình thì lập tức căng thẳng.

Hai người chưa bao giờ tiếp xúc nhiều trong công ty, Lăng Tư Dạ hỏi cô.

"Mẹ cô không có việc gì chứ?"

Lý Thu Yên ngạc nhiên nhìn anh, tại sao anh ấy lại hỏi về mẹ mình.

"Giám đốc Lăng, tôi không hiểu ý của anh!"

Lăng Tư Dạ cau mày.

"Tối hôm qua tôi thấy dì ở sân vận động, tôi và dì vì chuyện của cô mà có cãi nhau. Mẹ cô mắng tôi một trận, cho nên tôi muốn hỏi dì thế nào rồi?"

Lý Thu Yên khiếp sợ nhanh cúi đầu nhận lỗi.

"Tôi xin lỗi! Giám đốc Lăng! Mẹ tôi không nên như vậy. Tôi không biết chuyện này. Tối qua mẹ tôi không về nhà..."

Mặt Lăng Tư Dạ tối sầm chất vấn.

"Không về nhà thì đi đâu?"

Lý Thu Yên giật mình nhanh chóng đáp.

"Tôi... tôi không biết..."

Khuôn mặt Lăng Tư Dạ trở nên u ám, hắn nổi giận quát.

"Cô làm con gái kiểu gì vậy? Mẹ mình không về nhà cũng không biết gọi điện hỏi xem sao! Cô không sợ dì ra đường gặp chuyện gì ở ngoài hả?"

Bà thím không về nhà thì tối qua bà thím ấy đi đâu?

Lý Thu Yên bị tiếng quát mắng mà cả người run bần bật, đôi mắt đỏ hoe xấu hổ.

"Tôi xin lỗi! Gần đây tâm trạng không tốt, đã phớt lờ mẹ..."

Lăng Tư Dạ giận dữ nói.

"Tại sao bây giờ cô không gọi điện hỏi?"

Lý Thu Yên chưa bao giờ thấy anh mất bình tĩnh như vậy, sắc mặt cô xanh mét vì bị anh trách mắng, cô nhanh chóng cầm điện thoại gọi cho mẹ, đầu dây bên kia được kết nối. Cô vừa hỏi được vài câu thì điện thoại bị lấy đi, Lăng Tư Dạ lạnh lùng hỏi.

"Bà già! Tối qua cô đi đâu? Tại sao không về nhà?"

"Thằng nhóc! Bà đây đi đâu làm gì thì liên quan gì đến cậu. Cút đi!"

Thời Thanh vốn đang nói chuyện với con gái mình, nghe thấy giọng chất vấn của anh cô lập tức tắt cuộc gọi, sợ người đàn ông thối này gọi lại cô dứt khoát tắt nguồn.

Sắc mặt Lăng Tư Dạ tối sầm, hắn còn muốn hỏi thêm nữa thì bị cô cúp máy ngang. Hắn ta gọi lại thì bên kia đã thuê bao.

"Giám đốc Lăng! Đó là mẹ tôi..."

Tuy Lý Thu Yên bị hắn ta làm cho hoảng sợ nhưng dù sao đó cũng là mẹ của cô, cô hơi bất bình nhắc nhở Lăng Tư Dạ.

"Anh có giận thế nào thì cũng xin anh tôn trọng bà ấy. Làm sao anh có thể gọi bà ấy như vậy?"

"Mẹ của cô là bà thím già! Có vấn đề gì sao?"

Lăng Tư Dạ đang bực bội vì không biết Thời Thanh đã làm gì và ở đâu đã bị cô cúp máy ngang, điều đó khiến hắn ta trở nên cau có, trong lòng như có một ngọn lửa bùng cháy trong lòng.

"Lăng Tư Dạ"

Lý Thu Yên luôn là người phụ nữ dịu dàng biết nhẫn nhịn, nhưng sự thiếu tôn trọng của anh đối với mẹ của cô làm cho cô nổi giận, đôi mắt cô đỏ bừng vì tức giận.

"Tôi không cho phép anh nói về mẹ tôi như vậy!"

Lăng Tư Dạ gương mặt khó chịu cũng không buồn giải thích. Hắn xoay người rời đi, trở lại phòng làm việc, nỗi lo lắng vẫn chưa nguôi ngoai.

Lăng Tư Dạ cầm điện thoại lên gọi lại cho Thời Thanh lần nữa, nhưng điện thoại bên kia vẫn thuê bao, anh nổi giận ném điện thoại sang một bên.

Ngay sau đó anh cầm điện thoại lên, không thể ngồi yên, hắn đứng dậy cầm lấy áo vest rời khỏi công ty.

Hắn lái xe đến ven đường đối diện toà nhà của Lý Thu Yên, xe dừng lại được một lúc thì hắn nhìn thấy thân ảnh của Thời Thanh đang đi gần tới nhà, cách ăn mặc của cô lập tức khiến cho Lăng Tư Dạ cảnh giác, bộ quần áo quê mùa lúc đầu của bà thím già đã không còn nữa, thay vào đó cô đang mặc trên người chiếc áo sơ mi của nam, phía dưới thì mặc quần túi hộp.

Khi Thời Thanh bước vào khu nhà, hắn yêu cầu tài xế bám theo. Thời Thanh vừa mới trở về nhà, mông còn chưa ngồi nóng ghế thì đã nghe thấy tiếng mở cửa, cô quay người lại thấy Lăng Tư Dạ đang đi vào phòng với gương mặt u ám, Thời Thanh nhìn thấy hắn sắc mặt tối sầm.

"Cậu còn dám đến đây à?"

Đôi mắt của Lăng Tư Dạ như radar dò xét nhìn cô, giọng nói lạnh lùng.

"Tối qua cô đi đâu? Quần áo này là của ai?"

"Liên quan gì đến cậu?"

Thời Thanh liếc anh một cái, bắt chéo chân nói.

"Cậu là ai?"

Cô đang định ăn quả táo, Lăng Tư Dạ tóm lấy Thời Thanh, hắn cố gắng kiềm nén hết sức cơn tức giận đến mức gân xanh trên trán nổi hết cả lên.

"Nói cho tôi biết. Tối qua cô đã làm gì? Tại sao cô lại ăn mặc quần áo của đàn ông?"

Thời Thanh nổi trận lôi đình quát.

"Cậu đủ chưa? Bà đây mặc gì, đi đâu liên quan gì đến cậu!"

"Không liên quan đến tôi à?"

Lăng Tư Dạ cười giận dữ. Hắn không đủ kiên nhẫn để tranh cãi với cô nữa, hắn kéo cô lại gần rồi xé áo sơ mi trắng.

Áo trắng bị xé toạc một tiếng, cúc áo văng tứ tung rơi trên nền gạch, Thời Thanh nỗi giận chuẩn đá vào chân hắn.

Lăng Tư Dạ biết hành động tiếp theo của cô là gì cho nên hắn đã dùng chân kẹp chặt chân cô lại, hắn xé toạc áo lót của cô.

Bộ ngực trắng nõn lộ ra, trên hai bầu vú trắng như tuyết và xương quai xanh lộ ra đầy dấu hôn nông sâu, còn có những vết răng cắn để lại dày đặc trên cơ thể của cô, khắp người cô đều là những dấu hôn vừa hiện rõ vừa mờ nhạt.

"Đây là cái gì?"

Lăng Tư Dạ nắm lấy hai bầu vú của cô bóp mạnh gằn giọng chất vấn.

"Bà thím! Đêm qua cô đã làm gì? Cô ngoại tình sau lưng tôi phải không?"

Đôi mắt đỏ ngầu vì tức giận, giọng hắn cũng run lên.  

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...