Chương 77: Chương 77

"Ngoại tình cái gì! Nói như tôi và cậu có quan hệ gì đó không bằng!"

Thời Thanh hất tay hắn ta ra, cau mày lạnh lùng đáp trả.

"Tôi chỉ là một bà điên mà cậu không quen! Tôi ngủ với người đàn ông nào cũng cần phải báo cáo với cậu nữa à?"

Cô lạnh mặt muốn đứng dậy.

"Nói cho tôi biết cô đã ngủ với ai?"

Lăng Tư Dạ nổi trận lôi đình, hắn dùng bàn tay to lớn của mình bóp cổ cô, đẩy ngã cô về phía thành ghế sofa.

Lửa giận thiêu đốt làm trái tim hắn đau nhói. Lần đầu tiên hắn đã mất hết lý trí, không còn kiềm chế được cơn nóng giận trong lòng, lần đầu tiên hắn muốn giết người đàn ông kia, hắn cũng muốn giết bà thím già đã phản bội sau lưng hắn.

Sao cô dám cắm cho hắn cái sừng to lớn, hắn đau đớn cay đắng các khớp ngón tay càng siết chặt hơn, hắn giận dữ hỏi cô.

"Nói cho tôi biết thằng gian phu của cô là ai? Tôi sẽ đi giết nó!"

Thời Thanh cảm giác được cổ của cô sắp bị bẻ gãy, hai má đỏ bừng, cô không thể thở được dần dần bị mất không khí, thấy bản thân không thoát ra được, cô nhanh trí dùng bàn tay tóm lấy phần thân dưới của Lăng Tư Dạ.

"Nếu cậu không buông ra. Tôi sẽ bóp nát bi của cậu!"

Nhận ra ý đồ của cô, Lăng Tư Dạ lập tức buông tay thả cô ra. Thời Thanh được thả tự do, cô ho khan hít lấy hít để không khí không ngừng, cô lập tức hoàn hồn đứng dậy tát thật mạnh vào mặt Lăng Tư Dạ, sau đó cho hắn ta một cú đá vào bộ hạ rồi quát.

"Đồ khốn nạn! Dám bóp cổ bà đây! Cậu nghĩ tôi là Thu Yên? Ngu ngốc để cho cậu tuỳ ý bắt nạt? Thấy bà đây không nổi giận cứ nghĩ bà đây là mèo bệnh hả?"

Cái tát như trời giáng khiến cho Lăng Tư Dạ choáng váng mặt mày, chưa kịp lấy lại tinh thần thì lại bị cô giáng thêm một cú đá vào bộ hạ, cả người hắn rơi vào đau đớn mà ngã xuống đất.

Cơn đau đã khiến cho hắn bình tĩnh lại, chắc chắn bà thím đã rất tức giận vì cách đối xử tệ bạc của anh. Hắn đã làm hạ nhục lòng tự trọng của bằng cách đuổi cô xuống xe, lại để cô tự đi bộ về. Hạ nhục cô trước mặt Mạc Lan, vậy mà người phụ nữ này lại có thể đi tìm người đàn ông khác sao?

Cho dù đúng là anh đã có lỗi trước với cô nhưng hắn cũng không thể tha thứ vì cô đã cắm sừng hắn. Hắn muốn dạy cho bà thím này một bài học. Thời Thanh chống nạnh lạnh lùng quát.

"Tôi mệt rồi! Cần nghỉ ngơi! Cút ra khỏi đây!"

Cô không nói thêm gì nữa lạnh lùng xoay người đi về phòng, nhưng giây tiếp theo mọi thứ quay cuồng.

Lăng Tư Dạ cõng cô trên vai đi thẳng vào phòng ngủ của cô, Thời Thanh hét lên, giãy giụa, cô đấm đá vào lưng hắn, kéo tóc và cắn lỗ tai hắn.

"Thả tôi ra tên khốn!"

Lăng Tư Dạ ném cô lên giường, Thời Thanh lập tức đứng dậy lại bị Lăng Tư Dạ một tay thô bạo xô ngã xuống.

Thời Thanh cố đấm đá hắn ta lần nữa, nhưng đôi chân dài đã khoá chặt làm chân cô không thể nhúc nhích.

Thời Thanh cố gắng nắm lấy vật dưới háng Lăng Tư Dạ, cô cố gắng chống trả sự thô bạo của Lăng Tư Dạ.

Hắn biết trước cô sẽ có hành động gì tiếp theo cho nên dùng một tay khoá chặt hai cổ tay của cô giơ lên đầu, cô vùng vẫy quyết liệt hét vào mặt hắn ta.

"Thả tôi ra"

"Cô nghĩ với sức của bà thím già như cô thì có thể so được với sức của người đàn ông trẻ khoẻ như tôi sao?"

Lăng Tư Dạ dùng tay chân khoá chặt Thời Thanh xuống giường, nhìn cô với ánh mắt đen tối tràn đầy tình dục.

"Dám ngoại tình sau lưng tôi! Xem tôi xử lý cô như thế nào!"

Tuy gương mặt Lăng Tư Dạ rất bình tĩnh, nhưng trái tim hắn tràn đầy vết thương và lửa giận.

Rõ ràng là anh sắp bùng nổ cơn giận vì người phụ nữ này, hắn cũng rất ngưỡng mộ bản thân vì đã giữ được bình tĩnh.

Thời Thanh lúc này thấy trong mắt hắn tràn ngập ngọn lửa giận đến đáng sợ cùng với ham muốn tình dục dâng trào, cô bây giờ lấy lại lý trí thì thấy hoảng sợ.

"Lăng Tư Dạ! Bạch nguyệt quang của cậu về rồi. Cậu đừng quấn lấy bà già như tôi để làm gì!"

"Sao nào! Cô ghen hả?"

Lăng Tư Dạ cười chế nhạo, một tay giữ chặt hai cổ tay của cô, tay còn lại nới lỏng rồi rút cà vạt ra, hắn gọn gàng trói chặt hai tay cô lại.

Thời Thanh nào phải người cam chịu bị hắn sắp đặt, cô vùng vẫy không muốn hợp tác với hắn. Cô giãy giụa cơ thể, vặn vẹo eo, nửa thân trên trần trụi, bộ ngực trắng nõn to lớn đung đưa qua lại.

Lăng Tư Dạ nhìn cơ thể tuyệt đẹp của cô mà máu nóng chạy khắp cơ thể rồi lại dồn xuống đũng quần, hắn thành công trói chặt hai bàn tay của cô.

Hắn bắt đầu nhào nặn hai bầu vú to tròn không thương tiếc, chúng bị hắn nhào nặn trong lòng bàn tay mềm mại mà đàn hồi, hắn nhào nặn thô bạo như đang nhào cục bột.

Thời Thanh vẫn chưa từ bỏ ý trốn thoát, cô cố gắng vùng vẫy thật mạnh để tránh thoát.

"Lăng Tư Dạ thả tôi ra!"

"Nói cho tôi biết người đàn ông đó là ai?"

Lăng Tư Dạ nhìn những dấu vết do người đàn ông đó để lại trên cơ thể cô xanh đỏ tím vàng, trong lòng hắn ngập tràn lửa giận, từng cơn từng cơn sóng dữ cuộn trào trong trái tim.

Lăng Tư Dạ cảm thấy miệng đắng lưỡi chua như nuốt phải một quả chanh. Hắn lửa giận bừng bừng tuột quần cô xuống.

Thời Thanh chớp lấy thời cơ muốn đá hắn lần nữa nhưng lại thất bại.

Lăng Tư Dạ thấy cô ngoan cố hắn nổi giận cởi dây thắt lưng rồi buộc chặt mắt cá chân của cô, bây giờ cô chỉ như con tôm đang bị mắc cạn.

Lăng Tư Dạ giơ hai chân cô lên cao để kiểm tra âm đạo của cô. Hắn phát hiện hai mảnh âm môi của cô bị đàn ông làm cho sưng đỏ.

Hắn tức giận bực bội đánh mạnh mười mấy cái vào âm hộ của cô, hắn đánh làm cho Thời Thanh vừa đau vừa ngứa, nước mắt rơi xuống, cô vùng vẫy hét to.

"Lăng Tư Dạ"

"Dám ngoại tình thì nhận hết lửa giận của tôi đi"

Giọng nói của Lăng Tư Dạ lạnh như băng. Hắn ta đổi tay, thay nhau tát vào âm hộ của cô thêm vài chục cái. Thấy tát vẫn chưa đủ, hắn kéo hai âm môi của cô bóp nắn mạnh bạo.

Thời Thanh như đang bị tra tấn tình dục, cô vừa đau đớn lại vừa sướng đến tê người, hắn đang bạo dâm cô làm cho cô cảm thấy đau đớn và dục vọng đan xen. Lăng Tư Dạ tàn phá âm đạo của cô, hắn tra hỏi.

"Còn dám ngoại tình nữa không?"

Giọng nói của hắn dịu dàng nhưng hành động thì lại đi ngược với âm điệu, Thời Thanh có cảm như âm hộ của cô sắp bị đánh nát.

Thời Thanh vừa đau vừa nổi giận, cô lăn lộn trên giường nhầm tránh thoát con quỷ hung ác, cô giãy giụa trong nước mắt, nghiến răng nghiến lợi chửi.

"Dám! Tôi còn muốn tìm anh ta làm thêm nhiều lần nữa"

Thời Thanh hối hận vì sao không làm như vậy sớm hơn, tại sao cô lại không lưu số của Nhạc Hồng, cô còn chưa kịp mắng xong.

Lăng Tư Dạ nổi điên đến mức kéo hai âm môi của cô, Thời Thanh rùng mình đau đớn kêu rên.

"Đồ khốn nạn! Giết tôi luôn đi..."

"Yên tâm! Lát nữa tôi sẽ ở trên giường giết chết cô!"

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...