Chương 78: Chương 78 (Cao H)

Lăng Tư Dạ thấy cô bướng bỉnh, cô không hề tỏ ra hối hận, nói cách khác khi hắn trở nên tức giận thì lại trở nên cực kỳ bình tĩnh, nhưng ánh mắt lại thâm sâu lạnh lẽo đến đáng sợ.

Hắn ta túm lấy Thời Thanh rồi lật người cô lại, dùng lòng bàn tay đánh mạnh vào mông cô.

"Tôi thật sự không ngờ âm hộ già này không chịu nổi cô đơn. Sau khi có tôi, còn lại đi quyến rũ người đàn ông khác! Cô nghĩ là không nói thì tôi không tìm ra được người đàn ông sao?"

Hai tay đánh mạnh vào mông vang lên tiếng chát chát nghe mà xót cả lòng. Thời Thanh cố nén nước mắt không cho tuôn rơi, miệng vẫn mắng hắn.

"Nếu cậu còn làm vậy với tôi lần nữa! Hãy cẩn thận! Tôi sẽ tìm họ Mạc"

Cô biết người phụ nữ đó là điểm yếu của hắn, cũng là người con gái duy nhất hắn quan tâm.

Lăng Tư Dạ sửng sốt trong giây lát, một cái tát như trời giáng lại đánh thẳng vào mông cô khiến cho bờ mông sưng đỏ gợn sóng, chân cô cũng vì đó mà run rẩy.

Sau khi Lắng Tư Dạ đánh xong, hắn lại xoa xoa chỗ vừa đánh cô, toàn thân Thời Thanh run lên, cảm giác cơn đau từ hai bờ mông truyền đến vừa tê tái lại làm toàn cơ thể của cô nóng ngứa khó tả.

"Sao cô dám dùng Mạc Lan uy hiếp tôi"

Lăng Tư Dạ cười lạnh hắn lấy tay nhéo bờ mông đang sưng đỏ của cô, cơn đau nhanh chóng lan toả khắp thân thể là cho cô không ngừng kêu la đau sướng, bị giằng xé giữa bờ vực đau đớn và khoái cảm mãnh liệt. Giọng nói của hắn tràn đầy khi h thường.

"Cô thực sự đang ghen với cô ấy hả? Cô có xứng đáng tranh giành với cô ấy không? Con gái nhỏ xinh đẹp của cô chỉ đủ tư cách làm vật thế thân của Mạc Lan! Chứ đừng nói đến một bà già như cô"

Thời Thanh nghe những lời nhục mạ của Lăng Tư Dạ mà lửa giận ngút trời. Cô đột ngột lật người đứng bật dậy rời khỏi giường với cơn đau nhức ở mông.

Cô đã quên mắc cá chân đang bị dây nịch trói chặt làm cô đứng không vững mà ngã xuống giường. Cô trừng mắt nhìn Lăng Tư Dạ đôi mắt đỏ ngầu vì giận dữ lẫn tủi thân, cô dùng hết sức phun một ngụm nước miếng vào mặt của người đàn ông đang ở trước mặt cô.

"Ghen tị? Thật lố bịch. Cậu nghĩ mình là Đôla mà ai cũng thích à? Dù cậu giàu có và quyền lực đến đâu, cậu cũng chỉ là một thằng đàn ông hèn nhát. Cậu không dám theo đuổi người con gái mà mình yêu thích, cho nên cậu chỉ biết đi hủy hoại con gái của người khác! Vừa làm tình với Yên nhi vừa nhớ thương đến Mạc Lan. Cậu đúng là thằng hèn chỉ biết làm tổn thương Yên nhi, lại đi vũ nhục Mạc Lan! Lăng Tư Dạ! Cậu không xứng đáng làm thất vọng một ai! Bởi vì cậu chính là đại tra nam khốn nạn!"

Thời Thanh mắng liền một hơi không nghỉ, cô còn chưa thấy đủ tiếp tục mỉa mai.

"Cậu nghĩ rằng mình đóng vai thâm tình trước mặt Mạc Lan sao? Thật ra là cậu cảm thấy mình chẳng xứng đứng bên cạnh cô ta. Mà cũng đúng thật! Cậu chẳng xứng đứng bên cạnh người ta. Cô Mạc là trăng sáng trên cao, còn cậu chỉ là một con chuột chỉ biết chui rút dưới cống! Cậu cũng chỉ xứng với gián chuột ở dưới cống!"

Từ nhỏ đến lớn hắn chưa bao giờ bị ai mắng chửi như thế này. Cho dù trước đây cô có mắng chửi hắn nhiều lần thì cùng lắm hắn cũng chỉ xem đó là tình thú trên giường.

Nhưng ngày hôm nay, những lời mắng chửi lăng mạ của bà thím này thốt ra nhưng một cây kim đâm thẳng vào trái tim đen của hắn.

Khuôn mặt điển trai của Lăng Tư Dạ trở nên tái nhợt, hắn đã nghe được những lời nói sự thật mà trước nay hắn không dám thừa nhận hay đối mặt.

Hắn thật sự cảm thấy bản thân hắn không xứng với Mạc Lan, cho dù bây giờ hắn đã trở thành một người đàn ông thành công trong xã hội. Nhưng sâu thẩm trong lòng những thương tổn do bị ức hiếp trong gia đình nhà họ Lăng gây nên đã khiến hắn thay đổi.

Mạc Lan là một người con gái thuần khiết và lương thiện, nếu không thì cô đã không phải là vầng trăng sáng chiếu qua cuộc đời tăm tối của hắn.

Hắn thừa nhận hắn u ám đen tối, gian ác và độc đoán, hắn có thể tàn nhẫn với tất cả mọi người, hắn bất chấp tất cả chỉ cần hắn muốn hắn sẽ dùng mọi thủ đoạn tàn nhẫn để có được thứ hắn muốn.

Khi lên năm hắn mười ba tuổi, hắn đã lên kế hoạch trả thù bà vợ cả của ba hắn, hắn đã làm cho bà ta suốt đời nằm liệt trên giường, đến tự vệ sinh cá nhân cũng phải có người chăm sóc.

Còn người anh cùng cha khác mẹ của hắn là Lăng Trường Phong, kẻ luôn thích bắt nạt hắn, Lăng Tư Dạ đã từng bước, từng bước một lập bẫy cho người anh đó rơi vào cạm bẫy cờ bạc dẫn đến thua nợ rồi sa ngã vào ma tuý.

Hắn đã biến người anh cùng cha khác mẹ của mình từ một người thừa kế được cha hắn nuôi dưỡng cẩn thận, được cha hắn đặt hết niềm tin và hy vọng để trở thành một con nghiện cờ bạc lẫn nghiện ma tuý.

Hắn khiến cha hắn hết hy vọng với người anh này, để chuyển hết sự chú ý lên người hắn. Một đứa con trai từng bị cha hắn xem thường và bỏ rơi, hắn khiến cho ông tận sức bồi dưỡng trao hết niềm tin cho hắn. Đến ngày hắn trở thành người thừa kế hợp pháp.

Mạc Lan lại là người con gái qua trong sáng thuần khiết, cô không hề biết những mặt u tối của hắn.

Hắn chính là kẻ xấu xa đê tiện làm việc luôn dứt khoát không chút do dự. Trước mặt cô hắn luôn là một người đàn ông hết sức bình thường, thậm chí vì cô mà hắn còn giả vờ làm người đàn ông tốt.

Lăng Tư Dạ luôn biết hắn không phải là một người tốt, đó không phải con người thật của hắn, hắn ta chưa bao giờ là một người tốt.

Để chứng minh cho cha mình thấy rằng hắn là người xứng đáng thích làm người thừa kế hơn Lăng Trường Phong. Hắn đã dùng những thủ đoạn bẩn thỉu ép các công ty đối thủ từng bước đi vào phá sản, có người còn phải nhảy lầu tự sát.

Công ty nhà họ Lăng vốn đang rơi vào tình trạng suy tàn, mà nay đã có thể trở mình, từ sắp suy vong mà nay nhờ có bàn tay của hắn can thiệp đã lật ngược tình thế từ từ trở nên vững mạnh.

Lăng Tư Dạ đã mạnh mẽ tiến hành những cải cách, hắn mạnh tay loại bỏ những lão giám đốc già cứng đầu cổ hủ, thay thế họ là những nhân tài tinh anh trong mọi lĩnh vực.

Hắn tập họp quyền lực của công ty vào tay mình, hắn đã tiến hành những thủ thuật phát triển trong kinh doanh, tiếp thị sản phẩm và thậm chí nhiều thủ thuật khác.

Cuối cùng điều này cũng đã khiến hiệu suất công ty họ Lăng tăng gấp mười lần trong hai năm, dần già công ty cũng vững chắc dẫn đầu trong ngành kể từ đó.

Kể từ ngày đó hắn cũng đã nhận được sự tán thưởng từ cha hắn, cũng kể từ đó hắn đã vứt bỏ lương tâm của hắn sang một bên.

Hắn đã trở thành một con người mà hắn từng ghét cay ghét đắng, thậm chí hắn còn tàn ác hơn Lăng Trường Phong và mẹ của anh ta.

Nếu Mạc Lan nhìn thấy bộ mặt thật của hắn ta, có lẽ cô sẽ thất vọng hắn lắm. Thời Thanh nói đúng hắn đúng là một kẻ cặn bã.

"Bà già! Cô nói nhiều quá"

Sau khi tự thú, Lăng Tư Dạ đánh mạnh vào mông trắng ngần đàn sưng to của cô.

"Cô đã nói tôi không phải là người tốt. Thế thì tại sao tôi phải thả cô đi?"

Lăng Tư Dạ ở trước mặt Thời Thanh không cần phải giả vờ. Thời Thanh sau khi bị hắn đánh mạnh hét lên đau đớn.

"Tôi biết loại người như cậu sao có thể hoàn lương chứ!"

"Cô nói đúng"

Hắn ta tuỳ tiện nhào nặn hai bờ mông của cô, tay vừa nhéo vừa nhào nặn chúng, thỉnh thoảng còn tát vào mông to tròn của cô vài cái.

Việc đánh đập làm cho cơ thể Thời Thanh vừa te dại vừa bị khoái cảm đang trào. Lăng Tư Dạ lạnh lùng nói.

"Tôi vẫn thích hợp làm kẻ xấu hơn"

Thế giới chưa bao giờ tử tế với anh, tại sao lại yêu cầu trở thành một người tốt chứ.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...