Chương 81: Chương 81

Lăng Tư Dạ không hề nói đùa khi muốn truy tìm gian phu của cô, một cuộc điện thoại chỉ trong vòng một buổi trưa, người của Lăng Tư Dạ đã tìm ra người đàn ông xảy ra tình một đêm với Thời Thanh.

Nam tám tội nghiệp bị đánh bất tỉnh, cậu ta bị trói chặt được đưa đến trước mặt Lăng Tư Dạ.

Lăng Tư Dạ khi nhìn thấy khuôn mặt xinh đẹp điển trai của Nhạc Hồng. Hắn ta trong lòng tràn đầy tức giận, ghen tị, hắn tát Nhạc Hồng tỉnh lại.

Nhạc Hồng mở mắt ra gương mặt còn đang mơ hồ nhìn ngó xung quanh một vòng, đứng bên cạnh anh là bốn người đàn ông to lớn mặc đồ vest đen.

Cầm đầu là một người mặc vest đen cao lớn tuấn tú, khuôn mặt lạnh lùng đầy khí thế bức người, anh nhìn người đàn ông thấy có chút quen quen.

"Là anh! Tiểu bạch kiểm! Anh dám chạm vào người phụ nữ của tôi?"

Lăng Tư Dạ nheo mắt nhìn, hắn nhéo cằm Nhạc Hồng giọng nói lạnh lùng hỏi.

"Cậu cám dỗ cô ấy như thế nào?"

Nhạc Hồng bối rối trả lời.

"Anh có nhận sai người không?"

Lăng Tư Dạ cười lạnh mặt không chút biểu cảm, hắn không nói không rằng xách Nhạc Hồng lôi thẳng đi vào phòng ngủ.

Thời Thanh đang cuộn tròn trên giường ngủ ngon lành. Khi Nhạc Hồng nhìn thấy người phụ nữ trên giường, đôi mắt anh mở to vì kinh ngạc, trên mặt hiện lên một tia vui mừng.

"Là cô ấy!"

Gương mặt của anh khiến cho Lăng Tư Dạ rất không vui, hắn ta xách cậu ấy lên đấm thẳng vào mặt chàng trai xinh đẹp.

Lăng Tư Dạ bước nhanh về phía giường nắm lấy tay Thời Thanh, đôi mắt còn ngái ngủ của cô khẽ mở ra.

"Sao vậy? Tôi còn chưa ngủ đủ giấc!"

"Gian phu của cô đến rồi! Sao cô không nhìn xem"

Lăng Tư Dạ cười lạnh, hắn doạ Thời Thanh tỉnh cả ngủ, cô quay lại nhìn Nhạc Hồng, chàng trai trẻ bị một đám đàn ông mặc vest đen đè cậu ấy xuống đất, gương mặt cô vừa kinh ngạc vừa hoảng hốt.

"Lăng Tư Dạ cậu muốn làm gì?"

"Muốn cho cô một bài học"

Lăng Tư Dạ cười lạnh âm hiểm, hắn rút ra một thứ gì đó từ bên thắt lưng người đàn ông to lớn đứng bên cạnh, một khẩu súng lục nhắm vào phía dưới của Nhạc Hồng, ánh mắt của hắn ta vừa mỉa mai châm chọc vừa lạnh lùng cảnh cáo nhìn về phía Thời Thanh.

"Cô muốn tôi phế đi anh ta? Hay trực tiếp bắn vào đầu?"

Nhạc Hồng bị súng làm cho sợ hãi, cuối cùng anh cũng nhận ra Lăng Tư Dạ, hắn dù sao cũng là người nổi tiếng. Anh đã từng hợp tác với nhà họ Lăng.

Cô ấy thực sự là người phụ nữ của Lăng Tư Dạ?

Nhạc Hồng hiện tại đã hiểu anh đã xúc phạm người không nên xúc phạm.

"Lăng Tư Dạ cậu điên rồi! Bỏ súng xuống"

Thời Thanh cũng tái mặt vì sợ hãi, rồi cô nhìn về phía Nhạc Hồng, nam tám xui xẻo không phải ngày hôm nay vì bị cô liên luỵ mà đăng xuất sớm chứ?

"Đừng nhìn anh ta"

Lăng Tư Dạ nổi cơn ghen tị, hắn ôm eo cô, xoay mặt về hướng hắn rồi dùng sức hôn đôi môi đang còn sưng đỏ của cô, giọng điệu lạnh lùng mà độc đoán.

"Trong mắt cô chỉ có thể chứa hình ảnh của tôi"

Thời Thanh không nói gì cô chỉ lẳng lặng đón nhận nụ hôn tàn bạo của người đàn ông.

"Nói cho tôi biết! Cô muốn tôi phế anh ta hay là trực tiếp lấy mạng anh ta?"

Tâm trạng của Lăng Tư Dạ dịu đi một ít, nhưng quyết định dạy cho cô một bài học vẫn không thay đổi, hắn kéo chốt an toàn và đặt ngón tay lên cò súng. Hắn bình tĩnh hỏi lại Thời Thanh một lần nữa.

"Muốn hắn sống hay chết? Giúp hắn lựa chọn"

Thời Thanh sắc mặt xanh mét. Cô liếc nhìn Lạc Hồng rồi lập tức xoay lại nói.

"Lăng Tư Dạ đừng làm vậy, tôi không muốn chọn. Tôi nhận sai không được à? Một hai cậu ép tôi làm đao phủ"

Đại não của cô load nhanh, cô phải làm sao đây? Làm gì để người đàn ông khủng bố này nguôi giận?

Lăng Tư Dạ lạnh lùng nói.

"Cô không thể lựa chọn! Vậy thì tôi sẽ giúp cô một tay"

Lăng Tư Dạ giơ súng lên chỉa thẳng vào đầu Nhạc Hồng, Thời Thanh trong lòng thầm chửi rủa kẻ biến thái, bị buộc đến đường cùng cô nhanh trí nhào vào người Lăng Tư Dạ một cách đột ngột, cô xô ngã hắn xuống giường.

Lăng Tư Dạ cau mày toan muốn đứng dậy, cô ghì chặt hắn trên giường rồi chủ động cúi đầu hôn đôi môi gợi cảm của hắn. Giọng mang theo một chút nũng nịu dịu dàng.

"Chồng..."

Đây là lần đầu tiên cô nói chuyện với hắn bằng một giọng điệu nhẹ nhàng như vậy. Cô còn gọi hắn bằng tiếng 'chồng' nữa.

Lăng Tư Dạ vô cùng sốc hắn cau mày nhìn cô.

"Chồng nếu cậu giết người trước mặt tôi, thì sẽ rất sợ hãi nha. Sợ quá thì ban đêm tôi sẽ lo thể nào ngủ được, tôi sẽ gặp ác mộng đó..."

Cô nói những lời nhõng nhẽo nũng nịu cũng tự cảm thấy mình còn muốn buồn nôn, nhưng nghĩ đến trên vai mình đáng gánh một mạng người, cô chỉ có thể không biết xấu hổ mà dụ dỗ người đàn ông đang bị cô đè dưới thân, cô đang cố gắng quyến rũ hắn trước mặt những người đàn ông xung quanh hai người.

Cô chủ động trèo lên người Lăng Tư Dạ, cô ngồi trên người hắn ta tay không an phận mà sờ soạng chiếc eo săn chắc của hắn, giọng nói của cô vừa nũng nịu mềm lại, dịu dàng như nước nhỏ nhẹ cầu xin hắn.

"Thả cậu ta đi! Cậu ta chỉ là một kẻ xui xẻo đáng thương. Cậu nói đúng! Chính là tôi ghen tị. Ai bảo cậu vứt bỏ tôi để gặp Mạc Lan..."

Lời nói của Thời Thanh nửa thật nửa giả, còn tuỳ vào việc Lăng Tư Dạ muốn tin vào điều gì.

Cô là một người phụ nữ đã bốn mươi tuổi, bây giờ cô phải nói chuyện nhỏ nhẹ lấy lòng một người đàn ông trẻ chỉ mới hai mươi bốn tuổi. Hình ảnh trước mắt không thể tưởng tượng nổi khiến cho mấy người đàn ông đang đứng xung quanh bất giác run rẩy.

Còn Lăng Tư Dạ khi nghe thấy những lời nói nhỏ nhẹ nhõng nhẽo của Thời Thanh, nó lại khiến anh một cảm giác hoàn toàn trái ngược.

Bà thím già đanh đá bình thường cô luôn là người xấu tính thô lỗ, cô luôn mắng mỏ anh, hiện tại hắn lại nghe được giọng điệu nũng nịu dịu dàng như vậy, xướng cốt hắn gần như tê dại khi nghe thấy, đặc biệt khi đôi mắt của cô cố gắng tỏ ra dịu dàng lấy lòng hắn.

Cô đã thừa nhận mình ghen, hắn cảm thấy có chút vui vẻ.

"Chồng! Người ta chỉ thích mình cậu"

Thời Thanh ngồi đè trên người hắn thỏ thẻ thủ thỉ bên tai hắn, chính cô cũng sắp không chịu nổi nữa. Nhìn gương mặt của Lăng Tư Dạ tuy trên mặt vẫn bình thản vô cảm, nhưng ánh mắt của hắn thích thú, Thời Thanh cũng ngầm cảm nhận thấy hắn thích chiêu trò này.

Thời Thanh nghiêng người dùng bộ ngực đẩy đà đầy đặn của mình cọ qua cọ lại trên người hắn.

"Tôi không thích cậu ta. Cậu ta chỉ là công cụ tôi dùng để chọc giận cậu. Tôi biết sai rồi!"

Thời Thanh nhìn khuôn mặt tuấn mỹ của nam chính, vẻ mặt của hắn rất hưởng thụ, cô thấy vậy cho nên chủ động hôn đôi môi mỏng bạc tình của Lăng Tư Dạ, cô liếm cắn gặm chúng rồi cô hôn liếm từ từ di chuyển xuống yết hầu gợi cảm của Lăng Tư Dạ.

Bằng giọng điệu nhẹ nhàng nói những yêu nửa thật nửa giả.

"Tôi đã có cậu làm sao có thể nhìn trúng người đàn ông khác. Cậu không tha thứ cho tôi hả? Cậu cũng không thể nào trách tôi hết được, cậu không tìm người phụ nữ khác, thì tôi cũng không quá xúc động mà đi tìm người đàn ông khác để làm điều sai trái"

Thời Thanh nói mà giọng điệu ấm ức nhưng lại đúng tình hợp lý.

Vốn dĩ là lỗi của hắn ai mượn hắn ta đuổi cô ra khỏi xe, hắn còn sỉ nhục cô gọi cô là bà điên trước mặt Mạc Lan. Thời Thanh âm thầm tự nhéo đùi mình đến bật khóc.

"Người phụ nữ nào lại muốn nhìn thấy chồng của mình đi cùng người phụ nữ khác! Tôi chỉ là quá đau lòng muốn trả thù cậu. Bây giờ cậu đã hiểu cảm giác khi tôi thấy cậu đi cùng với Mạc Lan? Tôi ghen tị đến mức muốn giết người"

Đôi mắt cô đỏ hoe khóc dữ dội, Lăng Tư Dạ cũng sững sờ nhất thời hắn không biết người phụ nữ này hành động như vậy là cố ý cứu gian phu hay là bị ép nói ra suy nghĩ thật của mình. Hắn càng tin rằng đó là vế sau.

"Chồng! Thả cậu ta ra đi. Cậu ta chỉ là một người qua đường tầm thường, tôi thậm chí còn không biết tên cậu ta"

Thời Thanh rơi nước mắt, gương mặt đáng thương, cô nhanh chóng luồn tay vào trong áo sơ mi của người đàn ông.

"Để tôi chăm sóc cậu thật tốt được không? Hả? Được không?"

Nhạc Hồng nghe những lời cô nói gương mặt trở nên tái nhợt, hoá ra cô chỉ tìm kiếm sự an ủi ở anh sau khi bị người đàn ông đó làm tổn thương, hít một hơi thật sâu, anh lấy lại bình tĩnh, chẳng trách cô không muốn để lại tên của mình.

"Anh Lăng! Những điều cô ấy nói đều là sự thật"

Nhạc Hồng cay đắng nói.

"Đêm qua chỉ là ngoài ý muốn, tôi say rượu, cô ấy có lòng tốt đưa tôi về nhà. Nếu tôi biết cô ấy là người phụ nữ của anh, tôi sẽ không bao giờ dám chạm vào cô ấy"

"Được rồi! Tôi coi như lời cô nói đều là sự thật"

Lăng Tư Dạ ngồi bật dậy ôm lấy người phụ nữ của mình, nhưng hắn vẫn không buông tay cầm súng, hắn ta bất ngờ giơ súng lên bắn vào người Nhạc Hồng.

Nhạc Hồng bị Lăng Tư Dạ bắn vào đùi, anh ta hét lên rồi ngã xuống đất. Lăng Tư Dạ lạnh lùng nói.

"Thiếu gia Nhạc! Phát súng này là để nhắc nhở anh không được chạm vào phụ nữ không rõ nguồn gốc"

Thời Thanh không thể ngờ rằng Lăng Tư Dạ sẻ nổ súng thật. Mặt cô tái nhợt run rẩy.

Lăng Tư Dạ mặt lạnh lùng xua tay, những người đàn ông mặc đồ vest đã đưa Nhạc Hồng đi. Khẩu súng trong tay của Lăng Tư Dạ chạm vào cằm của Thời Thanh, cô run rẩy nghĩ thầm liệu không biết hắn có muốn giết cô không?    

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...