Mũi súng lạnh ngắt áp vào cằm cô, hơi thở nóng bỏng của người đàn ông phả vào tai cô. Lăng Tư Dạ nhẹ nhàng hỏi.
"Bà thím! Những lời nói lúc nãy của cô có bao nhiêu phần thật, bao nhiêu phần giả?"
Môi Thời Thanh run run, nỗi sợ hãi khiến đầu óc cô quay cuồng, cô nhanh chống suy nghĩ hắn đang muốn nghe câu trả lời như thế nào? Cuối cùng cô quyết định chơi thử. Thời Thanh lại nhéo đùi của mình, nặn ra vài giọt nước mắt. Cô tỏ ra buồn bã nức nở nói.
"Tất nhiên là thật rồi! Nếu cậu không ép buộc tôi. Tôi sẽ không bao giờ đi nói với cậu, tôi tự mình hiểu được. Tôi biết cậu chỉ xem tôi như một công cụ tiết dục"
"Tôi và con gái của tôi sao bằng tiểu thư Mạc Lan kia. Tôi đã nói rồi! Tôi là người phụ nữ truyền thống, dù cậu vĩnh viễn không có khả năng cưới tôi. Nhưng ở trong lòng tôi cậu đã là chồng tôi! Tôi chỉ là quá đau lòng mới làm chuyện khác người"
"Ô ô sai lầm của tôi là đã đi lên to lớn này. Tôi cũng không nên gặp cậu, tôi cũng không nên yêu người mình không nên yêu. Mà người này lại là người mà con gái tôi yêu nhất. Đã vậy trong lòng người đó đã có người con gái khác..."
Lăng Tư Dạ nheo mắt nhìn bà thím khóc lóc tỉ tê, cô cứ thế mà ngồi trên người Lăng Tư Dạ, hắn cũng đành nằm im mà không nhúc nhích.
Cho dù hắn cũng biết cô chỉ là đang diễn kịch trước mặt cho hắn thấy, nhưng hắn vẫn cam tâm tình nguyện tin tưởng những lời cô nói, trong lòng hắn lại vì những lời nói của cô mà bị kích thích.
Quả nhiên người ta sẽ thích nghe những lời nói dối hơn, hắn kéo má cô lại gần hơn, mõm súng vẫn áp vào cằm cô. Thời Thanh nhìn anh mà rưng rưng nước mắt, Lăng Tư Dạ mặt không biểu cảm bình tĩnh nói.
"Hôn tôi! Gọi chồng!"
Thời Thanh không biết hắn có tin tưởng lời cô nói hay không, cô chỉ có thể ngoan ngoãn làm theo những lời hắn nói.
Cô ngượng ngùng gọi hắn là chồng, sau đó cô nghiêng người hôn hắn. Quai hàm căng thẳng của Lăng Tư Dạ cuối cùng cũng thả lỏng, hắn ngã xuống ôm người phụ nữ vào lòng.
Đầu súng vẫn kề sát cằm cô, Thời Thanh sợ hãi đến mức tim nhảy lên tận cổ họng, môi cô run run, cô lấy hết sức bình tĩnh lắc lắc cánh tay Lăng Tư Dạ, dùng giọng điệu nũng nịu mà nhỏ nhẹ nói.
"Chồng ơi! Cẩn thận cướp cò! Tốt nhất là anh nên cất đi. Tôi là người nhút nhát hay sỡ hãi..."
Gương mặt Lăng Tư Dạ trở nên phức tạp, hắn ta nhẹ nhàng chạm vào khuôn mặt Thời Thanh vuốt ve, trái tim đang nóng nảy bồn chồn của hắn nghe được những lời nói của Thời Thanh cũng được xoa dịu đi hẳn, hắn ta có những thắc mắc và sự khó tin trong lòng nhưng chưa có lời giải đáp.
Khi bà thím nhỏ nhẹ thủ thỉ bên tai hắn, hắn không nhận ra những lời nói đó của cô đều là lời nói giả dối, hắn thực sự muốn tin cái hắn muốn nghe và hắn cũng muốn hưởng thụ những lời nói ấy dù là thật hay giả.
Giọng nói của cô nhẹ nhàng, thỏ thẻ bên tai hắn vâng một tiếng chồng, dạ cũng một tiếng chồng. Khiến trái tim cô đơn của hắn sục sôi dâng trào.
Nếu không phải trước đó hắn không bị âm đạo của cô hút cạn kiệt tinh lực, thì ngay lúc này, hắn đã vồ lấy cô đè cô xuống giường mà tha hồ địt cô thật mạnh, trong lòng hắn có một cảm giác thoả mãn không rõ tên...
"Nghỉ ngơi đi!"
Lăng Tư Dạ ôm Thời Thanh hắn nhẹ nhàng hôn lên môi cô, sau đó hắn đứng dậy sửa soạng lại quần áo.
"Tôi đi đây!"
"Tạm biệt! Chồng"
Thời Thanh vẻ mặt lưu luyến không rời, nhưng khi Lăng Tư Dạ vừa bước đi ra ngoài, cánh cửa vừa đóng lại thì trên mặt Thời Thanh thái độ lập tức thay đổi.
Thời Thanh ném mình lên trên giường, cô đấm đá vào chiếc nệm mềm mại một cách giận dữ, cô không phải là đối thủ của Lăng Tư Dạ, cảm giác bị Lăng Tư Dạ kiểm soát trói buộc cô từ mọi phía khiến cho cô thấy ngột ngạt khó chịu.
Thằng nhóc này ngay bây giờ chắc hắn đang rất tự hào, đắc thắng dù sao cô cũng nói lời yêu hắn tha thiết đến thế cơ mà.
Lăng Tư Dạ tâm trạng hiện tại đang rất vui vẻ, hắn đang định về nhà thì chợt nhớ lại lời nói của Thời Thanh, hắn cau mày suy nghĩ một chút thì yêu cầu anh tài xế rẻ vào nhà họ Mạc.
Những lời mắng mỏ lúc nãy của bà thím khiên trái tim hắn xúc động, không một người đàn ông nào muốn trở thành một kẻ hèn nhát, cho nên hắn ngay lúc này cần phải làm một việc mà lẽ ra hắn đã nên làm từ lâu rồi.
Chẳng mấy chốc đã đến trước cửa nhà họ Mạc, Mạc Lan đang tập luyện violin khi cô nghe có người báo là Lăng Tư Dạ đến cô rất vui.
Hai người ở một mình trong phòng, Lăng Tư Dạ nắm tay Mạc Lan. Sau bao nhiêu suy nghĩ trong đầu, hắn mới có thể bình tĩnh đứng trước mặt cô gái mà thổ lộ.
"Lan Lan! Anh có chuyện muốn nói với em"
Mặt Mạc Lan hơi đỏ lên.
"Anh Tư Dạ! Anh có chuyện gì thì cứ nói đi"
Lăng Tư Dạ nhìn thấy hoàn cảnh hiện tại thì thầm nghĩ việc nói ra những tâm tư tình cảm của mình cũng không đến nổi khó như hắn từng nghĩ.
"Lan Lan! Anh đã thích em từ lâu lắm rồi, kể từ ngày em cứu anh. Khi đó e mới mười hai tuổi thì em đã ở trong trái tim anh. Anh xin lỗi! Đã để đến bây giờ anh mới có dũng khí để nói những lời trong lòng cho em hay. Dù em có chấp nhận anh hay không thì anh vẫn muốn nói cho em biết, bởi vì lúc này đây anh không muốn là một thằng hèn nhát"
Bao nhiêu năm cảm xúc của hắn bị dồn nén, hắn tích tụ tình cảm trong lòng không dám nói ra.
Cuối cùng, ngày hôm nay. Hắn cũng đã đủ can đảm để nói hết cho cô biết tình cảm thật của hắn. Lăng Tư Dạ cảm thấy sau khi nói ra hết tình cảm thật trong lòng thì thấy tâm trạng nhẹ nhàng thoải mái hơn. Hắn cảm thấy khi đã nói ra hết thì tảng đá đè nặng trong trái tim như được dở bỏ.
Trong khi thổ lộ quá khứ đen tối của hắn lại hiện lên. Ngay từ khi còn rất nhỏ, mẹ hắn đã nói vào trong đầu hắn rằng bà không yêu thương hắn, bà càng hận cha hắn hơn nữa vì ông ta đã cưỡng hiếp mới sinh ra hắn, bà hận cha hắn cũng căm ghét và hận lây sang Lăng Tư Dạ, bà thường xuyên đánh mắng bạo hành hắn từ nhỏ.
Mẹ hắn bị bệnh rất nặng khi còn rất trẻ, bà qua đời khi hắn mới vừa tròn bảy tuổi. Trước khi chết bà đã gửi hắn về nhà họ Lăng, kể từ đó hắn trở thành nhị thiếu gia trong Lăng gia.
Từ khi chuyển đến nhà họ Lăng hắn không vì thế mà có một cuộc sống dễ dàng hơn trước.
Người vợ cả của cha hắn là Trịnh Ngọc Liên, bà ta là người đàn bà chanh chua âm hiểm, bà ta ghét đứa con ngoài giá thú là hắn, bà ta luôn gây khó dễ cho hắn.
Thậm chí con trai của bà ta là Lăng Trường Phong luôn bắt nạt, người anh cùng cha khác mẹ này không xem Lăng Tư Dạ là con người mỗi lần không vui thì bắt hắn ra đánh đập thua cả một con chó trong nhà.
Mỗi khi Lăng Trường Phong ở bên ngoài gây chuyện khắp nơi đều đổ thừa cho hắn, hay tệ hơn người anh trai còn gây sức ép để cho hắn phải gánh trách nhiệm đi giải quyết hậu quả cho người anh trai ngu ngốc.
Hắn hận nhất là người cha ruột vô tâm vô tình, không những không giúp hắn mà ông chỉ đứng bên con trai cưng của gã thờ ơ lãnh đạm, ông ta chỉ đứng đó nhìn hắn bị mẹ con bà vợ cả bắt nạt, ông ta với ánh mắt lạnh nhạt cùng gương mặt lạnh lùng vô cảm.
Cuộc sống đau khổ bất lực này chỉ kéo dài đến năm hắn mười hai tuổi, hắn đã quá quen với cảnh bị mọi người ngược đãi.
Ngay chính mẹ ruột của hắn còn không yêu thương bảo vệ hắn, bà ấy chỉ xem thường khinh bỉ cùng những nỗi uất hận đổ sang cho hắn, chính mẹ ruột còn ghét bỏ hắn thì đến gì bà mẹ cả tàn nhẫn kia, từ nhỏ đến lớn hắn chỉ biết sống cam chịu chưa bao giờ có ý nghĩ phản kháng, hắn chỉ thấy thế giới này đầy rẫy nổi đau và đen tối.
Năm mười hai tuổi hắn cùng Lăng Trường Phong cùng bị bắt cóc. Trịnh Ngọc Liên đích thân cầm tiền chuộc con trai bà ta.
Thay vì cứu hắn thì bà ta lại tàn nhẫn đưa tiền cho bọn bắt cóc thay phiên nhau cưỡng hiếp hắn, thời gian đó là thời gian khủng hoảng đen tối nhất trong cuộc đời hắn.
Hắn nghĩ ngày hôm đó hắn sẽ chết, cũng được thôi hắn đã quá đau khổ cùng tủi hờn với cuộc sống hiện tại. Hắn buông xui và chấp nhận cái chết đến với mình.
Chính Mạc Lan ngày hôm đó là người đã tìm thấy hắn.
Lăng Trường Phong lớn hơn hắn ba tuổi, người anh này cũng thích Mạc Lan. Cô ấy đã khóc lóc ép hỏi Lăng Trường Phong tung tích của hắn, khi cô có được vị trí thì lập tức dẫn gia đình họ Mạc đến giải cứu Lăng Tư Dạ.
Khi mọi người đến nơi thì Lăng Tư Dạ bị thương khắp cơ thể, bác sĩ nói hắn bị tra tấn bị bạo dâm, những vết thương trên người quá nặng, hắn được nằm điều trị trong bệnh viện hơn một tháng.
Cũng vào năm ấy, hắn mới nhận ra sự nhẫn nhịn chịu đựng của bản thân nực cười đến mức nào, hắn nghĩ nhẫn nhịn sẽ có ngày được hai mẹ con bà ta chấp nhận nhưng hoá ra đó chỉ là hy vọng viễn vong.
Hắn nhận thấy bản thân mình vô dụng biết bao nhiêu khi mong chờ sự xót thương từ gia đình họ Lăng, để rồi hắn nhận lại được sự hận ý và tàn nhẫn của người nhà họ Lăng.
Bắt đầu từ bây giờ hắn sẽ không còn chịu nhục hay nhẫn nhịn nữa, hắn sẽ trả thù và cho những người đã làm tổn thương hắn phải gánh lấy hậu quả đã làm hắn đau khổ.
Trong lúc nằm viện hắn bắt đầu lên kế hoạch khiến cho người đàn bà tàn nhẫn này phải bán thân bất toại, còn thằng con trai yêu quý của bà ta hắn lập kế hoạch dẫn dụ người anh ngu ngốc này vào trồng không thể trở mình được nữa, gã đã là thằng tàn phế.
Còn về phần người cha quý hoá của hắn, khi thâu tóm tất cả tài sản lẫn công ty vào tay mình, hắn gây ra một trục trặc nhỏ ở công ty con, hắn dụ ông ta phải đi đến công ty con kiểm tra, tại phòng thí nghiệm nơi đó hắn tạo một vụ nổ nhỏ dẫn đến khí độc bị rò rỉ.
Kể từ đó các cơ quan nội tạng của cha Lăng nhanh chóng bị hư hỏng, ông ta sẽ không còn tồn tại quá vài năm.
Bạn thấy sao?