"Anh Tư Dạ! Anh biết không? Em đã đợi anh tỏ tình với em nhiều năm lắm rồi!"
Giọng nói dịu dàng của cô gái tràn đầy vui mừng hạnh phúc, cô nhào vào vòng tay hắn, ôm hắn thật chặt.
"Anh cuối cùng cũng bước ra quá khứ"
Cô biết người đàn ông này đang bị quá khứ trói buộc, chỉ có anh mới có thể tự cứu lấy chính mình.
Lăng Tư Dạ nhìn Mạc Lan chăm chăm hắn mỉm cười nhẹ. Mạc Lan thì ngược lại, cô cười tinh nghịch nhìn hắn, cô còn kiễng chân lên hôn môi lẩm bẩm.
"Em còn nghĩ phải chờ anh đến bảy tám mươi tuổi mới có thể được anh tỏ tình nữa"
Nụ hôn chuồn chuồn lướt nước khiến cho Lăng Tư Dạ xuất thần. Cảnh tượng mà hắn từng tưởng tượng trong lòng không biết hắn đã nghĩ đến vô số lần, cuối cùng ngày hôm nay cũng đã trở thành sự thật.
Hắn bày tỏ tình cảm trước mặt Mạc Lan và cô đã đón nhận tình cảm của hắn, đúng là hắn hạnh phúc nhưng hạnh phúc này không như hắn nghĩ.
Nó là sự nhẹ nhõm khi nói ra tảng đá đè nặng trái tim hắn từ lâu, bất chợt trong đầu hắn lại xuất hiện hình ảnh của bà thím già.
Sắc mặt Lăng Tư Dạ trở nên u ám, hắn có chút không vui. Mạc Lan mặt đầy hớn hở kéo hắn trở lại thực tại, cô vui vẻ chạy xuống lầu gặp ba mẹ, cô giống như một con bướm nhỏ bay lượn khắp nơi.
"Anh Tư Dạ! Em muốn đi kể với mẹ. Chắc chắn mẹ sẽ rất vui"
Ba mẹ Mạc thật sự rất vui mừng, họ sớm biết tâm tư tình cảm của con gái họ. Mặc dù họ biết Lăng Tư Dạ lòng dạ thâm sâu chưa chắc phù hợp với con gái đơn thuần của họ, điều quan trọng là con gái họ yêu mến Lăng Tư Dạ và họ muốn con gái họ được hạnh phúc.
Họ bắt đầu thảo luận về thời điểm kết hôn, Mạc Lan cản lại vì thấy bàn chuyện hôn nhân bây giờ còn quá sớm. Cô muốn mình và Lăng Tư Dạ sẽ hẹn hò trong vài năm rồi sau đó khi đến thời điểm thích hợp mới đi đến kết hôn.
Buổi tối đó, hắn ở nhà họ Mạc. Trong lúc Mạc Lan đang luyện tập đánh violin, Lăng Tư Dạ thì là thính giả ngồi nghe cô luyện tập.
Ngồi nghe Mạc Lan luyện tập hắn đã mất tập trung, thần trí hắn đang nhớ đến hình ảnh của Thời Thanh. Hắn thầm tự hỏi nếu như Thời Thanh biết chuyện hắn và Mạc Lan công khai yêu đương còn kết hôn với nhau liệu cô sẽ phản ứng như thế nào?
Khi hắn cùng Mạc Lan tay trong tay đi hẹn hò, nếu Thời Thanh biết cô có lên cơn ghen tuông rồi chạy đi tìm người đàn ông khác, cô có làm điều gì quá đáng hơn để trả thù hắn không?
Nhưng hiện tại mình đã có Mạc Lan rồi tại sao còn phải dây dưa với bà thím đó nữa?
Thời Thanh nói đúng! Hành động bắt cá hai tay là thiếu tôn trọng bà thím và cả Mạc Lan.
Hắn cảm thấy việc chia tay với Thời Thanh rất bất đắc dĩ, hắn mê cơ thể của bà thím, khi hắn làm tình với cô hắn rất thích cùng mê luyến, chỉ cần nghĩ đến âm hộ no đầy của cô là cậu em phía dưới háng đã ngốc đầu thức dậy rồi. Hắn thừa nhận không muốn rời xa âm hộ của bà thím già.
"Anh Tư Dạ! Anh đang nghĩ gì vậy?"
Mạc Lan vừa đánh xong một bài nhạc nào đó thì cô vui vẻ chạy lại ôm cánh tay hắn.
"Anh đang phân tâm?"
Lăng Tư Dạ gương mặt nghiêm nghị trả lời.
"Không có gì"
Không lâu sau đó, Lăng Tư Dạ được sắp xếp ở phòng khách tầng hai nghỉ ngơi. Trong phòng chỉ còn lại một mình hắn, không nhịn được hắn gọi điện cho Thời Thanh.
"Tôi ở nhà họ Mạc! Tôi đã tỏ tình với Mạc Lan! Cô ấy cũng đã đồng ý..."
Thời Thanh hơi ngạc nhiên, trong cốt truyện không xảy ra chuyện này. Cô cũng không bận tâm quá nhiều chỉ ngáp một cái.
"Chúc mừng chồng!"
Sắc mặt Lăng Tư Dạ sa sầm xuống, giọng nói mang theo âm điệu lạnh lùng.
"Chúc mừng? Cô không ghen hả?"
"Có chứ"
Thời Thanh trợn mắt bắt đầu nhập vai, cô nghẹn ngào nói.
"Hiện tại tôi ghen thì cũng làm được gì? Tôi chỉ là một bà thím nhà quê. Cô Mạc là một tiểu thư nhà giàu còn nổi tiếng! Tôi thì có gì ghen thì làm gì được. Cậu có bỏ cô Mạc mà lựa chọn tôi không?"
Lăng Tư Dạ cong môi cười nhẹ.
"Không"
Thời Thanh chửi mắng ba đời tổ tông nhà hắn, đồ tra nam cặn bã, nhưng cô vẫn giả bộ nghẹn ngào.
"Vậy thì tôi chỉ có thể chúc mừng cậu. Mẹ tôi có dặn đàn ông lăng nhăn là chuyện bình thường làm phụ nữ là phải biết bao dung, chỉ cần người đàn ông còn quay trở về nhà. Chồng! Tôi sẽ cố gắng làm một người phụ nữ khoang dung độ lượng, tôi sẽ cố gắng không ghen tuông"
Thời Thanh nói những lời giả dối mà muốn buồn nôn, Lăng Tư Dạ thì ngược lại hắn có chút lo lắng.
Cô càng hiểu chuyện như thế hắn lại càng không yên tâm thoải mái. Cô không ghen tuông có nghĩa là cô không hề quan tâm đến hắn. Lăng Tư Dạ có chút bực bội cau mày.
"Cô thực sự nghĩ mình là một bà ngoại đang sống trong thời cổ đại sao?"
Thời Thanh thút thít.
"Cô Mạc là vợ cả, tôi đến tiểu thiếp cũng không bằng, cùng lắm chỉ có thể là một thông phòng. Nhưng cậu yên tâm đi! Tôi sẽ làm tốt bổn phận"
"Nói hưu nói vượn gì đó? Ngủ sớm đi!"
Hắn còn muốn nói gì đó với cô nhưng suy nghĩ lại nếu còn nói lý với cô chắc sẽ bị cô làm cho tức chết.
Lăng Tư Dạ không muốn nghĩ đến phải giải quyết mối quan hệ giữa hai người phụ nữ như thế nào.
Hắn biết bắt cá hai tay là sai, hắn không quá tham lam, trên đời này còn có nhiều người đàn ông giàu có quyền lực bên gối đầy người tình. Hắn chỉ yêu một mình Mạc Lan và quan hệ xác thịt chỉ một mình Thời Thanh.
Hắn cần phải suy nghĩ kỹ về điều này. Có nên cắt đứt mối quan hệ với Thời Thanh hay hắn sẽ giữ lại cả hai.
Trong vòng một tháng qua, hắn cùng Mạc Lan hẹn hò giống như bao cặp đôi bình thường khác. Hắn cũng cố tình không liên lạc với Thời Thanh, chỉ để đầu óc hắn tỉnh táo đưa ra lựa chọn sáng suốt.
Ngược lại hắn chẳng thấy mình tỉnh táo chỗ nào, hắn chỉ thấy bản thân quay cuồng hơn. Hắn nhớ Thời Thanh đến nỗi không gặp một tháng mà hắn cứ ngỡ là thời gian trôi qua một năm rồi.
Một tháng trôi qua không được gặp Thời Thanh làm cậu em trai dưới háng đầy bất mãn vì đã lâu không được chôn vào hang động của cô.
Kết quả sau khi nghĩ đến cô điều hắn nhớ không phải mặt của cô mà là bướm xinh của cô, hắn nhớ những hình ảnh hắn làm tình với cô ra sao, quất cô mạnh bạo như thế nào. Cô banh chân ra mời gọi hắn đâm mạnh cô, mới nghĩ đến cô thì cậu em nhỏ đã tự động ngóc đầu dậy.
Với Mạc Lan thì hắn cư xử hoàn toàn ngược lại, hắn luôn cư xử chuẩn mực, lịch sự nhã nhặn với cô. Hắn không dám vượt giới hạn với cô, trong lòng hắn cô giống như một đoá sen trắng nhỏ. Hắn muốn đối xử tốt với cô, trân trọng cô, bảo vệ cô. Hắn không hề có ham muốn sắc dục nào với cô như đối với bà thím.
Hắn luôn cảm thấy nếu xâm phạm Mạc Lan đó như sự báng bổ thần linh.
Thời gian trôi qua, Lăng Tư Dạ trở nên bất mãn với bà thím, hắn không liên lạc với cô trong suốt một tháng. Chẳng phải cô nên tự biết mà liên lạc với hắn trước sao? Cô thật sự không nhớ hắn?
Bạn thấy sao?