Lăng Tư Dạ không vui khi đến công ty hắn lập tức gọi Lý Thu Yêu ra ngoài hỏi chuyện.
Hắn hỏi về mẹ cô! Lý Thu Yên vẻ mặt cô đơn. Đã lâu rồi hắn mới chủ động tìm tới cô cứ nghĩ hắn còn nhớ đến cô. Thời gian qua cô cũng đã nghe nói hắn đang hẹn hò với cô Mạc.
Hôm nay, hắn bất ngờ đi ngang qua văn phòng gọi cô, Lý Thu Yên không nén được niềm vui. Cô cứ nghĩ hắn nhớ mình nhưng có ngờ được hắn lại đi hỏi về mẹ cô, tuy hơi bất ngờ nhưng cô vẫn trả lời cho hắn biết.
"Mẹ tôi nói rằng không quen với cuộc sống trên thành phố, bà đã về quê được gần một tháng rồi"
Gương mặt Lăng Tư Dạ đột nhiên thay đổi, trong lòng hắn bắt đầu nổi lên lửa giận ngoài mặt hắn vẫn bình tĩnh không thể hiện ra ngoài.
Khuôn mặt tuấn tú trở nên u ám xám xịt, lông mày nhíu chặt.
"Tôi có chuyện muốn bàn với mẹ cô, cho tôi biết địa chỉ nhà mẹ cô ở dưới quê"
Lý Thu Yên viết địa chỉ cho hắn, Lăng Tư Dạ cầm lấy không nói một lời rồi rời đi, suốt dọc đường đi khuôn mặt cau có khó ưa.
'Tuyệt! Dám bỏ trốn'
Trở lại phòng làm việc, Lăng Tư Dạ giận dữ gọi điện cho Thời Thanh. Hắn đổ ập người xuống ghế giận dữ hỏi.
"Sao cô dám lén lút chạy về quê?"
"Chồng không cần em nữa! Em buồn quá! Em không thể về nhà mình à?"
Thời Thanh ngồi trong sân nhỏ phe phảy quạt, giọng nói đặc biệt ấm ức.
"Đã một tháng rồi! Chồng không tìm em. Em nghĩ chồng muốn kết thúc mối quan hệ với em! Không phải hả?"
Lăng Tư Dạ trong lòng thắt lại, bà thím này khá nhạy bén, hắn vẫn luôn chần chừ không dứt khoát được.
Ngay lúc này, hắn đã hiểu hắn muốn gì, hắn biết rõ hắn sẽ không bao giờ có thể rời xa bà thím, hắn sẽ không buông tha cho cô.
Hắn chỉ nghe bà thím rời bỏ hắn về quê thôi là lòng hắn lại nổi lên một nỗi sợ vô hình, nỗi khát khao chiếm hữu cơ thể bà thím được hắn tích luỹ suốt một tháng qua lại tuông trào. Hắn muốn gặp bà thím, hắn muốn được gặp cô ngay lập tức.
"Ai nói với cô như thế là xong?"
Lăng Tư Dạ sắc mặt âm trầm giọng điệu lạnh lùng.
"Ở nhà đi! Tôi sẽ đặt vé máy bay ngay bây giờ. Chắc buổi chiều tôi sẽ đến nhà cô"
"Chồng đến thăm em hả?"
Trên người cô đang mặc bộ đồ hoa hoè, ngồi bên ngạch cửa, một bên làm nũng với người đàn ông trẻ, một bên ngồi đung đưa chân trên nền đất, cô không dám tin.
"Chồng còn muốn em hả?"
Lửa giận trong lòng của hắn đang ngập tràn như muốn phát nổ bất cứ lúc nào, khi nói chuyện với Thời Thanh xong thì được cô xoa dịu ngay lập tức.
Trái tim lạnh giá của hắn vì những lời nói nũng nịu nhõng nhẽo của cô mà trở nên mềm mại, ấm áp đến chính hắn còn không thể tin được. Hắn nhẹ cong khoé môi, lạnh nhạt nói.
"Tôi nói bỏ cô khi nào? Bà thím già suy nghĩ lung tung"
Thời Thanh vui sướng nghẹn ngào đáp.
"Chồng! Em chờ anh"
Hai người kết thúc cuộc trò chuyện, Lăng Tư Dạ tâm trạng trở lại vui vẻ, trong mắt có chút dịu dàng mà hắn không để ý. Hắn gọi trợ lý vào nhờ đặt giúp hắn vé máy bay, hắn tranh thủ thu xếp công việc trong công ty ổn thoả rồi hắn lên máy bay.
Hai tiếng sau, hắn đã đặt chân đến quê hương của Thời Thanh.
Chuyến bay về quê Thời Thanh là hai tiếng cộng thêm bốn tiếng đi xe buýt mới về đến thôn xóm của bà thím.
Lăng Tư Dạ được một cụ lão trong xóm nhiệt tình dẫn đường đã tìm thấy nhà của Thời Thanh. Hắn đứng trước cửa nhà thì cô lại không có ở nhà, người hàng xóm bên cạnh nhà nói cho hắn biết Thời Thanh đã lên núi viếng người chồng đã khuất của cô.
Sắc mặt Lăng Tư Dạ không được vui. Người hàng xóm tốt bụng dẫn hắn lên núi, trên đường đi ông ta kể cho hắn nghe về Thời Thanh và người chồng đã khuất của cô rất tình cảm, cô là người phụ nữ tốt, nhiều năm trôi qua cô không hề quen hay tái hôn với ai vì người chồng đã mất của mình.
Lăng Tư Dạ kìm nén cơn ghen trong lòng hắn cảm thấy thật chua chát.
"Đến rồi! Cô ấy ở ngay đằng kia"
Chú hàng xóm chỉ vào thân ảnh cách đó không xa.
Lăng Tư Dạ nói lời cảm ơn rồi bước nhanh đi về khu rừng nhỏ.
Từ xa, hắn có thể thấy một thân ảnh nhỏ nhắn đang ngồi bên cạnh một núi đất nhỏ, cô ngồi ngơ ngác dường như đang tự nói chuyện với chính mình.
Trông Thời Thanh có vẻ cô tịch, nhìn thấy cô tịch liêu trong lòng hắn không còn bùng lên lửa giận nữa thay vào đó là cảm giác đau khổ, cơn giận nhẹ nhàng lui đi rất nhiều.
Trên mặt đất có những lá thông dày mềm mại, giẫm lên sẽ nghe tiếng xào xạc. Thời Thanh nghe tiếng bước chân cô không quay đầu lại, cô đang chìm trong suy nghĩ của chính mình, cảm thấy có chút hoảng hốt.
Khi Lăng Tư Dạ đến gần cô hơn, Lăng Tư Dạ nghe thấy cô thì thầm.
"Chồng à! Em phải làm gì bây giờ! Lòng em loạn quá"
Thời Thanh cúi đầu ôm lấy ngực và quần áo của mình nghẹn ngào khóc.
"Em không nên phản bội anh! Nhưng bây giờ em đã là người của cậu ta"
Lăng Tư Dạ dừng bước chân, trên mặt lộ ra vẻ vui mừng.
"Cậu ta không phải là người đàn ông tốt! Cậu ta không có gì bằng anh"
Câu tiếp theo như dội thẳng một chậu nước đá vào mặt Lăng Tư Dạ, gương mặt đang vui vẻ trở nên hung dữ hai tay nắm chặt thành quyền, hân trừng mắt nhìn bóng lưng của bà thím.
"Cậu ta thật sự là người xấu xa cặn bã! Đầu tiên cậu ta làm con gái của chúng ta sẩy thai. Sau đó cậu ta đến quấy rầy em"
Thời Thanh càng nghĩ càng đau lòng, cô cúi đầu oà khóc, cô nghẹn ngào nức nở nói.
"Em thích cậu ta không bằng anh! Nhưng em lại thích cậu ta!"
Lăng Tư Dạ cảm giác như thể hắn đang rơi vào hầm băng, rồi giống như bị ngọn lửa hồng nướng chín. Trái tim hắn vừa lạnh lại nóng lên.
"Nhưng cậu ta đã có em còn đi tìm người phụ nữ khác"
Thời Thanh ôm mặt khóc nức nở.
"Em không danh không phận chỉ có thể đứng trong bóng tối, nhiều nhất chỉ có thể coi như là tình nhân! Chồng ơi! Em không biết phải làm gì bây giờ. Nếu anh còn sống thì tốt quá rồi! Em không cần chần chừ! Em chắc chắn sẽ chọn anh...A..."
Bạn thấy sao?