"Người anh em! Kể từ bây giờ Thời Thanh sẽ là người phụ nữ của tôi!"
Lăng Tư Dạ ấn chân Thời Thanh nhấp mạnh điên cuồng, tiếng rên la quyến rũ của người phụ nữ vang vọng trong rừng, khiến những con chim bay đi sợ hãi, hắn đối mặt với ngôi mộ.
"Đừng lo lắng! Tôi sẽ đối xử tốt với cô ấy. Cô ấy sẽ hạnh phúc hơn khi ở bên tôi!"
"Uhm! Xin lỗi... chồng..."
Lời nói của hắn khiến Thời Thanh lập tức bật khóc, cô chống tay xuống đất lá thông dày bao phủ xung quanh mộ, móng tay cắm vào mặt đất.
"Tôi làm cô ở đây! Chồng cô sẽ không bao giờ muốn cô nữa!"
Lăng Tư Dạ cúi đầu hôn môi Thời Thanh thật mạnh và sâu, bàn tay mạnh bạo xoa bóp ngực cô, Thời Thanh bất lực kêu rên, hắn nút lưỡi âu yếm trêu ghẹo cơ thể cô.
"Cô đừng lo! Tôi đã hứa với anh ấy. Tôi sẽ làm được! Tôi sẽ không thua anh ấy đâu!"
Lăng Tư Dạ muốn xoá hết những ký ức, tâm tư tình cảm của cô cùng người chồng đã khuất. Từ bây giờ trở đi hắn ta chỉ muốn trong lòng cô chỉ có thể chứa một mình hắn.
"Cô là của tôi! Anh ta đang tận mắt thấy!"
Lăng Tư Dạ không ngừng tấn công tuyến phòng thủ tâm lý của cô, Thời Thanh rên la nức nở cô cảm thấy vừa sung sướng lại có chút đau đớn ở phía dưới. Nó khiến cho cô như muốn ngừng thở.
"Cậu không thể cho tôi hạnh phúc..."
Thời Thanh rên rỉ cô dùng hai tay đánh vào bờ ngực rắn chắc của hắn.
"Mối quan hệ giữa tôi và anh không thể công khai, anh lại có người yêu..."
"Không! Tôi sẽ cho cô hạnh phúc"
Lăng Tư Dạ thấy cô khóc nức nở làm hắn cũng đau lòng, hắn ôm cô thật chặt vào ngực, bộ ngực to tròn của cô cũng vì cái ôm ấy mà chèn ép không ra hình dạng, hai bầu vú cọ xát da thịt hắn là lòng hắn ngứa ngáy, chính vì thế mà kích thích hắn đâm cô mạnh bạo hơn nữa.
Thời Thanh vòng tay siết chặt eo hắn dường như cả hai chỉ muốn hoà tan đối phương cùng làm một thể, cô vừa nức nở rên la vừa thở dốc không ngừng, cả hai làm tình với nhau mạnh bạo đến kích tình mà cùng nhau đạt đỉnh cao trào.
Lăng Tư Dạ lật người Thời Thanh lại bắt cô quỳ bò nằm trên mộ, mặt hướng về đầu ngôi mộ, hắn quỳ đằng sau lưng cô, từ phía sau đâm thật mạnh vào trong âm đạo. Thời Thanh co quắp cơ thể hét lên trong cơn sướng đến tê dại.
"Tôi không tin..."
Thời Thanh cắn môi lắc đầu phía dưới không tự chủ mà âm đạo co rút bóp chặt dương vật của hắn.
"Tôi không tin! Cậu chỉ cho tôi đau khổ không thể khiến cho tôi hạnh phúc. Con gái tôi chính là minh chứng! Tôi biết rồi! Chính là cậu ép bức con gái tôi phá thai! Một ngày nào đó, cậu cũng sẽ làm như vậy với tôi..."
Cô dứt khoát nói không tin hắn, cũng từng bước ép hắn phải thừa nhận không có đường lui. Lăng Tư Dạ cảm thấy như búa đập vào đầu vừa đau đớn vừa hoảng sợ.
"Không!"
Lăng Tư Dạ ôm chặt lấy cô vòng tay qua eo siết chặt cô vào người, vì hoảng sợ lo lắng hắn không muốn mất cô nên càng ra sức đâm dương vật thật mạnh, thật kịch liệt ra vào âm đạo của cô. Chỉ muốn dùng sức của bản thân mà khảm cô vào cơ thể của mình, làm như vậy hắn mới cảm nhận được người phụ nữ đang bị hắn thao dưới thân không rời bỏ hắn.
Thời Thanh bị hắn làm cho cả người rủn rẩy miệng cứ thế mà khóc thút thít nức nở rên, hắn nhìn cô đang động tình mà làm hắn hứng phấn cúi người môi lưỡi mút liếm nhau. Hắn thì thầm phả hơi thở nóng bỏng vào tai cô.
"Tôi sẽ không làm thế với cô..."
"Cậu sẽ...! Cậu là một người đàn ông độc ác như thế!"
Thời Thanh bị người đàn ông làm cho sung sướng tột độ, nước mắt làm trên gương mặt lả chả rơi.
"Trong mắt cậu chỉ có cô Mạc, chỉ có cô ấy là quý giá nhất. Chúng tôi trong mắt cậu cũng chỉ là công cụ tình dục, bị cậu tuỳ ý mà chơi đùa, tuỳ ý bị cậu làm cho tổn thương..."
Lời buộc tội của cô khiến Lăng Tư Dạ không thể tự bào chữa cho mình, hắn ta đã làm những hành động tổn thương cô cũng đã tổn thương con gái của cô.
"Tôi xin lỗi"
Lăng Tư Dạ lần đầu tiên xin lỗi cô, hắn xoay mặt cô quay lại.
"Cục cưng! Hãy tin anh một lần. Anh thề với chồng cũ của em rồi. Nếu anh làm tổn thương trái tim em một lần nữa. Thì hãy để anh ấy đưa anh xuống lòng đất. Mặc anh ta xử lý!"
Hắn không còn gọi cô là bà thím nữa, mà hắn lại gọi cô là cục cưng. Thời Thanh lần này chủ động phủ môi mình lên môi hắn.
"Lần này em tin anh rồi!"
Cô nghĩ thầm trong lòng 'tra nam, bà có ngu mới tin cậu'.
Lăng Tư Dạ ôm cô hắn hôn cô thật mạnh rồi ném cô xuống đám lá thông rậm rạp, hai chân cô bị hắn banh rộng gập chân cô lại thành chữ M, người đàn ông để dương vật đang cứng ngắt sừng sững đâm vọt vào bên trong. Thời Thanh nằm trên mộ của chồng cũ mà rên la thảm thiết.
Nước mắt cô chảy vào tim Lăng Tư Dạ, hắn nghĩ có lẽ mình nên đưa ra quyết định, hắn không muốn nhìn thấy bà thím này đau khổ, hắn càng không muốn bị cô đem ra so sánh với người chồng quá cố của cô.
Hắn muốn chứng minh cho người đàn ông trong mộ thấy hắn yêu cô thật lòng và yêu cô rất nhiều. Về phần Mạc Lan hắn chỉ có thể nhận cô làm em gái thôi.
Mạc Lan vẫn là người quan trọng đối với hắn, nhưng hắn còn một người phụ nữ cần hắn bảo vệ.
Không có hắn Mạc Lan vẫn có cha mẹ có gia tộc yêu thương cô, còn bà thím thì khác nếu không có hắn thì cô sẽ ra sao? Liệu cô có cô đơn đến già không? Làm sao hắn có thể nhẫn tâm bỏ mặc bà thím như thế, sự cân bằng trong lòng hắn đã nghiêng về phía Thời Thanh.
"Em yêu! Gọi anh là chồng"
Lăng Tư Dạ quyết định chia tay với Mạc Lan sau khi trở lại thành phố, khi hắn đã đưa ra lựa chọn và dứt khoát chọn Thời Thanh thì trong lòng cảm thấy nhẹ nhõm sau một tháng đắn đo do dự.
Có lẽ ngay từ đầu hắn đã nhầm lẫn tình cảm của hắn dành cho Mạc Lan, từ nhỏ đến lớn chưa có ai đối xử tốt với hắn, khi Mạc Lan đối xử tốt với hắn đã làm hắn nghĩ đó là tình yêu.
"Chồng... ưm... aaaa"
Thời Thanh nhìn vào mắt Lăng Tư Dạ thấy sự chân thành trong mắt hắn, lúc này ánh mắt ấy làm cô đặc biệt xúc động. Tiếng gọi của cô làm hắn bị kích thích mà bắn tinh vào trong.
Lăng Tư Dạ nâng hai đùi cô gác lên vai tạo thành tư thế chữ V, hắn thúc dương vật đẩy vào trong, quy đầu của hắn khuấy động bên trong, cậy trụ cọ xát thành tường thịt mềm mại bên trong âm đạo.
Thời Thanh vừa khoái lạc lại vừa khó chịu, không nhịn được cô vặn vẹo eo.
"Anh đã không chạm vào em một tháng rồi. Em không biết cậu nhỏ của anh nhớ em đến mức nào đâu!"
Lăng Tư Dạ nhìn thấy dáng vẻ gợi tình của người phụ nữ, càng cảm thấy động lòng người. Hắn giữ chặt hai đùi của cô đẩy thật mạnh dương vật vào trong hoa tâm, âm thanh òm ọp, bạch bạch phát ra nghe thật dâm đãng.
Cơn khoái lạc đánh mạnh vào đại não của cô làm cho cô trợn mắt, há miệng thở dốc, tim như muốn ngừng đập, cô không thể chịu nổi mà rên hét. Âm đạo vì sướng mà siết chặt lấy dương vật của hắn không buông.
"Uhm... hhhh... em cũng vậy... ừ... hah..."
Thời Thanh bị Lăng Tư Dạ làm cho sướng đến nỗi quên hết tất cả, hai bầu vú bị đưa đẩy rắc lung dữ dội, cơ thể đẩy đưa mãnh liệt.
"Chồng ơi! Anh chậm một chút.. ahhh... em chịu không nổi..."
"Chồng cũ của em có làm em sướng như vậy không? Anh và anh ta ai hơn ai?"
Thật nhàm chán nhưng hắn vẫn không nhịn được mà muốn so sánh với người đàn ông trong mồ. Hắn ôm cô nhấp nhanh và mạnh hơn trăm lần, cả hai lại cùng nhau lên đỉnh chu du.
Vừa xuất tinh xong hắn ôm cô kéo đứng lên để cô chóng hai tay vào một cây thông già, hắn dang rộng hai chân cô sang hai bên, từ đằng sau hắn thúc mạnh dương vật vào trong. Cô bị đẩy mạnh đến mức không kiềm chế nổi mà trợn mắt hét lên.
"Anh! Anh thật tuyệt...aaaa"
"Chồng! Em xin lỗi..."
Thời Thanh vừa khóc nấc vừa kêu rên cô đỏ mặt xấu hổ, đáng lẽ cô không nên làm những hành động này trước mặt người chồng quá cố của mình.
Lăng Tư Dạ đẩy mạnh chục cái, Thời Thanh vừa rên la vừa thở dốc, cô nói trong nước mắt.
"Em xin lỗi chồng! Aaaa... nhưng Tư Dạ thật tuyệt vời... ưmmmm... Ối! Em xin lỗi..."
Lăng Tư Dạ rất vui khi nghe cô nói ra điều đó.
"Nếu chồng cũ thật sự yêu em. Anh ấy nhất định sẽ mừng cho em!"
Lăng Tư Dạ ép cô đứng sát vào gốc cây, hắn cúi đầu hôn cô, vừa hôn sâu vừa nhấp đẩy, hai tay không quên xoa bóp vú cô.
"Vậy nên em không cần cảm thấy có lỗi!"
Thời Thanh bật khóc.
"Thật sao?"
Lăng Tư Dạ gật đầu, nhưng trong lòng hắn nghĩ nếu hắn chết thì cũng không muốn bà thím bị người đàn ông khác chạm vào, hắn sẽ đưa bà thím này cùng năm chung trong quan tài. Nếu sống cùng sống, còn chết thì cũng phải chết chung với nhau để khi đi xuống âm tào địa phủ cũng phải là một đôi vợ chồng ma.
Lăng Tư Dạ cùng Thời Thanh làm tình bên phần mộ của người chồng cũ mà quên hết thời gian, mắt thấy trời đã xế chiều Thời Thanh giục Lăng Tư Dạ nhanh nhanh kết thúc rồi còn đi về.
Cô sợ nếu để trời sập tối thì đường về sẽ rất khó khăn, thật sự là Lăng Tư Dạ cũng không tình nguyện kết thúc cảnh làm tình trên núi đâu, hắn thấy làm tình ở đây rất hoang dã có phần kích thích hơn, làm hắn rất hứng thú.
Nhưng vì Thời Thanh hối quá làm hắn cũng không còn hứng thú nữa mà làm nhanh rồi cả hai xuống núi.
Đúng là trên đường về trời đã tối đen, đèn trong làng đều thấp sáng.
Bạn thấy sao?