Sau khi gặp cô lần này cách xưng hô của hắn thay đổi hoàn toàn, hiện tại cô đã là vợ hắn. Tâm tình Thời Thanh khá hơn, cô mặc tạp dề lên buộc lại.
"Anh nghỉ ngơi trước đi, em xuống bếp"
"Anh muốn giúp"
Chàng trai trẻ theo cô vào bếp, một mình cô đã vất vả nuôi con gái ăn được vào đại học, cô không có thời gian cùng tiền bạc để trang trí nhà cửa, cho nên trong nhà vẫn dùng lò đất kiểu cũ sử dụng củi nhúm lửa nấu ăn.
Cô chỉ đạo Lăng Tư Dạ giúp canh lửa, cô đang thái rau thỉnh thoảng quay đầu lại nhìn nhắc nhở hắn thêm củi vào lò.
Lăng Tư Dạ chưa từng làm loại công việc này trước đây làm hắn thấy nó rất mới mẻ và thú vị, việc làm thực tế giúp hắn nhìn ra từ trước đến giờ cuộc sống của cô chưa bao giờ là dễ dàng.
Lăng Tư Dạ càng thấy quyết định không rời bỏ cô là một quyết định đúng đắn. Nếu không có hắn thì cuộc sống về sau của cô sẽ như thế nào? Con gái của cô nhất định sẽ lấy chồng, khi con gái gả đi rồi thì làm sao có thể chăm sóc cô mỗi ngày được.
Bây giờ cô còn đi lại được nhưng khi về già ai sẽ quan tâm đến cô, với hắn mà nói hắn còn trẻ khi cô về già hắn vẫn còn sức khoẻ chăm sóc cô. Lắng Tư Dạ nghĩ mà thương cô nhiều hơn, hắn đi đến đằng sau lưng ôm cô thật chặt.
"Em yêu! Anh sẽ không để em ở một mình!"
Thời Thanh giật mình.
"Em đang sắc rau. Đừng làm phiền"
Lăng Tư Dạ siết chặt eo cô, bụng dưới áp vào người cô, Thời Thanh xấu hổ mặt ửng hồng.
"Sao anh dễ động dục như thế? Lúc chiều mới làm xong! Anh nên biết kiềm chế bản thân"
Lăng Tư Dạ cúi đầu gặm vành tai cô.
"Cái này là lỗi của em! Anh nhìn em sẽ cứng! Anh biết phải làm sao!"
Lăng Tư Dạ xoay gương mặt cô lại hôn lên đôi môi đỏ mọng của cô. Thời Thanh cũng đáp trả lại nụ hôn của hắn. Vừa hôn, tay Lăng Tư Dạ lần mò xuống bộ ngực đẩy đà của cô, hắn xoa nhẹ cặp vú to tròn, cơ thể của cô vặn vẹo một chút nũng nịu nói.
"Đi xem lửa đi!"
Lăng Tư Dạ ngoan ngoãn quay trở lại bếp lò, hắn nhìn người phụ nữ đang thái rau, rồi tay tự động thêm củi vào lò, lòng ngực của hắn nóng bừng bừng, trong lòng hắn có một loại cảm giác thoả mãn khó tả, đây hẳn là cảm giác như một gia đình. Cảm giác của một gia đình bình thường mà hắn đã ao ước từ khi còn nhỏ, hắn chợt cảm thấy khi cưới cô không chỉ cho cô hạnh phúc mà cô còn khiến hắn hạnh phúc.
Lăng Tư Dạ ở lại nhà Thời Thanh một tuần, sự xuất hiện của Lăng Tư Dạ của người đàn ông khiến Thời Thanh không thể ra ngoài làm việc.
Từ sáng đến tối bị gậy thịt của người đàn ông oanh liệt làm thịt, Thời Thanh cũng không còn tâm sức đâu mà bước xuống giường.
Lăng Tư Dạ cảm thấy cuộc sống không có mưu mô như thế khá tốt, cuộc sống bình yên khiến hắn cũng không còn ý muốn quay về thành phố cho đến khi Mạc Lan gọi.
Lăng Tư Dạ muốn nói chuyện chia tay, nhưng Mạc Lan báo cho hắn biết cô bị bệnh kết quả chuẩn đoán cô bị suy thận cấp. Bác sĩ nói nếu không tìm được nguồn thận thay thế, cô sẽ sống không quá một năm.
Tin này giống như một tia sét giáng từ trời xanh giáng xuống, hắn ta lập tức đặt vé bay về thành phố, hắn cũng không quên bắt Thời Thanh đi về thành phố chung với hắn.
Sau khi xuống máy bay, Lăng Tư Dạ định từ sân bay đi thẳng đến bệnh viện, hắn vẫn gọi tài xế đến đón Thời Thanh. Lăng Tư Dạ đột nhiên hỏi cô trước khi lên xe, anh nhìn cô thật sâu.
"Em có tức giận khi anh đi gặp Mạc Lan không?"
"Anh phải đi gặp cô ấy"
Thời Thanh khẽ mỉm cười.
"Đi đi"
"Lần này em sẽ không tức giận"
Mạc Lan đã từng cứu mạng hắn, cho nên hắn sẽ làm tất cả những gì có thể để cứu người con gái này. Thực ra cô cũng hiểu, nhưng hắn lại bất chấp bắt nữ chính cắt quả thận cho nữ phụ, thật là quá khốn nạn.
Thấy cô đúng là không tức giận, Lăng Tư Dạ yên tâm lên xe. Thời Thanh vẻ mặt phức tạp, lần này liệu hắn có bắt buộc nữ chính cắt bỏ quả thận không? Nếu hắn muốn làm điều này, thì với tư cách là một người mẹ, cô đương nhiên sẽ phải liều chết để ngăn cản hắn.
Lăng Tư Dạ vội vã đến bệnh viện, hắn nhìn thấy Mạc Lan, cha mẹ cô cũng ở đó hai người đều sụt sùi lau nước mắt. Mạc Lan nhìn thấy hắn liền chạy như bay nhào vào lòng hắn khóc lóc thảm thiết nói.
"Bác sĩ nói thận hiện nay đang khan hiếm, trong vòng một năm chưa chắc đã tìm được thận phù hợp. Anh Tư Dạ! Em sợ sẽ không sống được đến sang năm, không chờ được ngày chúng ta kết hôn với nhau"
Lăng Tư Dạ chấn động.
"Đừng nói nhảm! Chắc chắn sẽ thận phù hợp"
Mạc Lan lắc đầu dữ dội.
"Nhưng nếu như... anh Tư Dạ! Hiện tại em có thể cử động được. Chúng ta nhanh chống kết hôn được không? Em muốn mặc bộ váy cưới thật đẹp gả cho anh, em không muốn trước khi chết lại hối hận"
Mẹ Mạc vừa nói vừa lau nước mắt.
"Hai con sớm muộn gì cũng kết hôn. Hãy đồng ý với yêu cầu của Lan Lan đi, cho con bé vui vẻ, đối với bệnh tình của con bé cũng tốt. Nếu không phải nói thận của chúng ta không không phù hợp. Dì tình nguyện cắt thận cho con bé"
Vẻ mặt của Lăng Tư Dạ cứng đờ, Mạc Lam bệnh nặng hắn cũng không thể nói gì về việc chia tay được. Hắn cũng không biết nếu nói ra những lời này sẽ ảnh hưởng và có hậu quả gì đối với cô.
Nhưng hắn đã hứa với Thời Thanh rằng hắn sẽ cưới cô, nếu hắn thất hứa trước mộ người chồng quá cố của cô, chẳng phải hắn sẽ thua người đàn ông đang nằm trong mộ sao. Lăng Tư Dạ rơi vào tình thế tiến thoái lưỡng nan.
"Lan Lan! Điều em cần nhất bây giờ chính là tìm được nguồn thận"
Lăng Tư Dạ không đồng ý hay từ chối ngay lập tức, anh nghiêm túc nhìn bố mẹ Mạc.
"Cháu sẽ tìm kiếm khắp cả nước. Nếu không! Cháu sẽ ra nước ngoài, chúng ta nhất định có thể tìm được"
Bạn thấy sao?