Mạc Lan rất vui mừng khi nghe kết quả xét nghiệm, nhìn thấy vẻ mặt nghiêm túc của Lý Thu Yên, nụ cười của cô cũng nhạt đi một phần. Trên thực tế thường thấy chuyện này xảy ra, chẳng hạn người hiến tạng hay thay đổi vào giờ phút cuối.
"Thận là một bộ phận quan trọng trong cơ thể con người, việc hiến thận cần nên suy nghĩ kỹ và thận trọng"
Mạc Lan mỉm cười và nhẹ nhàng kéo Lý Thu Yên nói chuyện.
"Tôi và bạn tình cờ gặp nhau, bạn sẵn lòng giúp đỡ người đang gặp hoàn cảnh khó khăn rất hiếm thấy. Tôi thật sự cám ơn bạn, bạn đừng lo rồi sẽ có nguồn thận khác, bạn không cần phải lo lắng nặng lòng, dù sao chuyện hiến tạng cũng không phải là vấn đề nhỏ"
Lý Thu Yên lúc đầu chần chừ, khi cô nghe được những lời động viên an ủi của Mạc Lan cô lại càng quyết tâm hơn.
Cô lại nghĩ, mình vì Lăng Tư Dạ, nếu Mạc Lan chết đi thì anh ấy sẽ rất đau buồn.
Cô yêu Lăng Tư Dạ đến mức sẵn sàng hy sinh tất cả vì anh, nếu quả thận của cô có thể cứu được cô Mạc, dù anh có không yêu cô thì trong lòng anh cũng đã có dấu ấn của cô khắc sâu.
"Không! Tôi quyết định rồi! Tôi sẽ giúp bạn"
Ánh mắt của Lý Thu Yên trở nên kiên định hơn bao giờ hết, cô nắm lấy tay Mạc Lan nói.
"Chúng ta rất giống nhau. Có lẽ kiếp trước chúng ta là chị em. Đây cũng là một loại duyên phận"
Mạc Lan kinh ngạc nhìn cô, cô cố gắng thuyết phục Lý Thu Yên một lần nữa, nhưng Lý Thu Yên đã kiên quyết không thay đổi.
Gia đình nhà họ Mạc cùng Lăng Tư Dạ ngay khi biết tin đều tức tốc chạy ngay đến bệnh viện.
Lăng Tư Dạ lúc đầu rất vui mừng, sau khi hắn biết người hiến thận lại là Lý Thu Yên, vẻ mặt của hắn trở nên khiếp sợ. Hắn kéo Lý Thu Yên ra hành lang bên ngoài, hắn hỏi cô với vẻ mặt nghiêm túc.
"Em có biết mình đang làm gì không? Mẹ em có biết em đưa ra quyết định như vậy không?"
Lý Thu Yên cầu xin hắn.
"Cho nên anh phải giấu không cho mẹ em biết. Chuyện này không thể để cho mẹ em biết. Em và cô Mạc là bạn, em thấy mình cần giúp cô ấy"
Lăng Tư Dạ chăm chú quan sát Lý Thu Yên, hắn cũng không nói gì. Trong mắt hắn cô gái này luôn là người con gái dịu dàng có một chút rụt rè nhút nhát, hắn không ngờ trong giây phút hiện tại hắn phải nhìn cô bằng con mắt khác.
Hắn nhìn ra cô là người con gái cứng cỏi, mạnh mẽ hơn hắn nghĩ, hắn thấy hối hận khi trước chưa từng đối xử tốt với cô.
Chuyện hiến thận là chuyện lớn, Lăng Tư Dạ không thể giấu được Thời Thanh.
Buổi chiều, hắn đi đến gặp Thời Thanh kể cho cô nghe hết tất cả sự việc. Thời Thanh khi nghe xong cô rất sốc, không ngờ nam chính lại không ép nữ chính hiến thận. Kết quả đi ngược lại cốt truyện ban đầu, nữ chính lại tự nguyện hiến thận cho nữ phụ.
Thời Thanh tự hỏi tác phẩm gốc có mạnh mẽ đến vậy không? Lý Thu Yên yêu Lăng Tư Dạ đến vậy sao?
...
Khi Lý Thu Yên về nhà, Thời Thanh đã hỏi chuyện, cô còn giải thích về tính nghiêm trọng cùng cái hậu sức khoẻ về sau khi hiến thận.
Lý Thu Yên tâm trí đang rối bời cô không thể nghe lọt tai những gì Thời Thanh nói, cô vẫn giữ nguyên ý định hiến thận cho nữ phụ như ban đầu. Sự thuyết của Thời Thanh đều là công cốc.
"Con có thể sẽ chết!"
Trong cốt truyện, Lý Thu Yên đã chết sau khi bị ép phải hiến thận, khó có thể nói cái chết của con gái là do thể chất hay vì mất đi ý chí sống. Lý Thu Yên ôm cô an ủi.
"Mẹ ơi! Người tốt sẽ được ông Trời phù hộ. Con sẽ không chết đâu"
Thời Thanh lại cố gắng thuyết phục con gái một lần nữa. Lý Thu Yên vẫn kiên quyết với ý định của mình. Thời Thanh thì có thể làm gì được.
...
Khi đôi bên đã đồng thuận ghép thận thì các y bác sĩ lập tức sắp xếp lịch phẫu thuật cho Mạc Lan.
Thời Thanh cũng thường xuyên đi bệnh viện mỗi ngày, cô đích thân nấu những món ăn bổ dưỡng cho con gái, cũng như đi theo sát từng bước đường của con gái.
Gia đình họ Mạc càng thêm biết ơn hai mẹ con Thời Thanh, họ còn nhờ đầu bếp gia đình làm những món ăn bổ dưỡng để tẩm bổ cho Mạc Lan và Lý Thu Yên.
Còn về Lăng Tư Dạ, hắn suốt một tháng nay không thể chợp mắt thì bây giờ hắn có thể thả lỏng hơn.
Buổi tối hắn đưa Thời Thanh về nhà không quên nói những lời làm người nghe mặt đỏ tía tai.
"Em yêu! Một tháng nay anh đã không được ăn thịt!"
Sau khi đưa cô về nhà, Lăng Tư Dạ bước vào nhà hắn đã nóng lòng ôm cô ngay lập tức sau khi hắn vừa đóng cửa. Đôi bàn tay hư hỏng luồn vào trong áo cô xoa bóp hai cặp vú căng tròn.
"Lan Lan phẫu thuật cấy ghép thành công, cô ấy cần phải ở lại bệnh viện thêm một thời gian nữa để bác sĩ theo dõi tình trạng sức khoẻ, nếu các chỉ số đều tốt thì sẽ được ra viện. Chúng ta không cần quá lo lắng em nhé"
Lăng Tư Dạ không cần phải cưới Mạc Lan nữa, hắn chờ ngày Mạc Lan khoẻ mạnh xuất viện thì sẽ chia tay với cô.
Thời Thanh cũng đã lâu không được Lăng Tư Dạ động chạm, hắn vừa sờ mó cô một lúc thì cô đã động tình. Hơi thở trở nên gấp gáp, tuy bề ngoài cô không tỏ rõ thái độ nhưng linh cảm của người phụ nữ mách bảo cho cô biết chuyện vẫn chưa xong, có thể sẽ có biến cố gì đó sắp xảy ra.
Trong cốt truyện nữ chính sẽ chết sau một tháng khi đã hiến thận, không biết hiện tại Lý Thu Yên có bị như trong cốt truyện hay không.
Đây không phải là chuyện cô có thể can thiệp được. Vì nữ chính đã tự lựa chọn, cho nên cô ấy phải tự gánh chịu hậu quả cho sự lựa chọn của mình.
Lý Thu Yên và Mạc Lan nằm viện gần một tháng, sau khi được các chuyện hàng đầu xác nhận tình trạng sức khoẻ của cả hai đều tiến triển tốt, hai người họ cùng được xuất viện. Mẹ Mạc liền nhận Lý Thu Yên làm con gái nuôi, họ còn đề nghị cô chuyển đến đó sống tại gia đình họ Mạc.
Đây là một ca phẫu thuật lớn, tuy cô được các bác sĩ cho xuất viện nhưng dù sao Lý Thu Yên cũng cần được chăm sóc cẩn thận, chế độ ăn uống cùng ngủ nghỉ phải đi theo bác sĩ. Cơ thể của cô phải được tịnh dưỡng ít nhất nửa năm, chỉ khi cô ở nhà họ Mạc mới có thể nhận được sự chăm sóc tốt nhất.
Lý Thu Yên không thể cưỡng lại những đãi ngộ của gia đình họ, cô cũng không nỡ từ chối từ nhiệt tình của cha mẹ Mạc.
Lý Thu Yên ở nhà họ Mạc hơn nữa năm, Thời Thanh cũng thường xuyên lui tới thăm con gái, thời gian lâu dần Thời Thanh cũng dần dần thân thiết hơn với gia đình họ Mạc, khi đến thăm con gái cô cũng cảm nhận được giữa Lý Thu Yên và Mạc Lan có chuyện gì đó giữa hai người họ.
Bạn thấy sao?