Chương 91: Chương 91 End

Tối hôm đó, Thời Thanh theo thường lệ cô đến nhà họ Mạc, quản gia nói hai cô gái đang ở ngoài nhà kính trồng hoa.

Thời Thanh cũng quen thuộc nhà họ Mạc, khi đi đến nhà kính cô sợ hãi trước cảnh tượng bên trong.

Lý Thu Yên bị Mạc Lan đè xuống ghế xích đu, hai người đang hôn môi một cách nồng nhiệt. Mạc Lan đặt tay vào giữa hai chân của Lý Thu Yên vuốt ve lên xuống ở nơi tư mật.

Cái quái gì đây!

Đây không phải là thế giới ngôn tình à? Tại sao lại có bách hợp?

"Mẹ"

Đôi mắt sắc bén của Lý Thu Yên nhìn thấy Thời Thanh đang đứng ở cửa, cô sợ hãi đến mức lập tức đẩy Mạc Lan ra, mặt đỏ bừng bối rối.

"Mẹ! Mẹ... mẹ đến rồi..."

Mạc Lan là người phóng khoáng, cô bước nhanh về phía Thời Thanh đang đứng ngây ngốc vì bị doạ sợ.

"Dì! Dì đã nhìn thấy hết rồi"

Là người phụ nữ thôn quê, Thời Thanh tự nhiên nhìn thấy cảnh tượng như vậy thì cô cùng sốc, mặt đỏ như quả gấc lắp bắp nói.

"Hai người bọn con đều là con gái. Tại sao lại hôn nhau? Cái này... cái này..."

Mạc Lan nắm lấy tay cô, nụ cười của cô cô cùng ngọt ngào.

"Dì! Lan Lan không có gì để báo đáp ơn cứu mạng của Yên nhi. Vì vậy con chỉ có thể lấy thân báo đáp"

Lý Thu Yên đã hiến một quả thận cho cô, cả hai còn sống chung dưới một mái nhà hơn nửa năm. Thân càng thêm thân, Mạc Lan càng ngày càng yêu thích Lý Thu Yên, sau khi cô trải qua sinh tử lần này thì cô cũng đã thay đổi suy nghĩ rất nhiều.

Khi nói đến tình cảm cô cũng không còn thụ động như trước nữa, nay Mạc Lan đã chủ động theo đuổi những gì cô thích ngay cả tình yêu với Lý Thu Yên.

Thời Thanh vẻ mặt ngơ ngác, diễn biến này... cô vẫn còn hoang mang cùng bối rối nói.

"Nhưng hai đứa đều là con gái...?"

Mạc Lan khẽ mỉm cười, cô nói ngay vào trọng tâm.

"Dì! Con và Lý Thu Yên đều có chung một quả thận. Sẽ không có người đàn ông trên đời này biết trân trọng và đối xử tốt với con gái dì như con. Dì cũng hy vọng con gái mình hạnh phúc đúng không?"

Đây đúng là một lý do không thể nào phản bác, Thời Thanh nhìn Mạc Lan từ trên xuống dưới. Cô phải nhìn lại Mạc Lan bằng con mắt khác. Người phụ nữ này thật sự rất xuất sắc, cô ấy có thể trở thành bạch nguyệt quang của nam chính, còn khiến cho nữ chính tự nguyện hiến tặng quả thận, cuối cùng còn bắt cóc được còn gái cô chuyển ra khỏi nhà. Cô không còn cách nào khác ngoài nhìn con gái của mình lần nữa.

"Yên nhi! Con không phải thích Lăng Tư Dạ sao?"

Lý Thu Yên hơi đỏ mặt.

"Mẹ! Suy nghĩ của con người rồi sẽ thay đổi. Yêu và ghét chỉ trong một phút chốc, con bây giờ đã không còn thích Lăng Tư Dạ nữa"

Rõ ràng Lý Thu Yên đi hiến thận là để lấy lòng Lăng Tư Dạ, nhưng khi trải ca phẫu thuật khiến cho Lý Thu Yên suýt chút nữa mất đi nửa cái mạng.

Tuy phẫu thuật thành công nhưng cô ít nhiều cũng thay đổi về tâm sinh lý.

Đặc biệt, Lý Thu Yên phát hiện ra dù cô có hiến một quả thận thì Lăng Tư Dạ cũng không yêu cô.

Đối với cô thì Lăng Tư Dạ cũng chỉ cảm kích và biết ơn. Tình yêu của cô dành cho anh bỗng chốc phai nhạt, Lý Thu Yên bỗng chốc bừng tỉnh sau cơn mê.

Thời gian nửa năm trôi qua Lý Thu Yên sống tại gia đình nhà họ Mạc, Mạc Lan luôn tìm cách làm cô vui trong thời gian tinh thần cô sa sút nhất. Lăng Tư Dạ sẽ không bao giờ làm được việc này, khi thấy cô buồn anh chỉ đưa thẻ ngân hàng cho cô.

Không có đối lập thì sẽ không có sự so sánh, lại càng không có đau thương. Mạc Lan giống như mặt trời nhỏ sưởi ấm trái tim đầy tổn thương của cô, cô hoàn toàn hiểu tại sao Lăng Tư Dạ lại bị Mạc Lan thu hút.

Một ngày nọ, Mạc Lan đã chủ động hôn cô, Lý Thu Yên rất sốc, cô chưa bao giờ có xu hướng yêu người đồng giới. Lý Thu Yên cũng không từ chối Mạc Lan, cô ỡm ờ chắp thuận, Mạc Lan có trái tim dịu dàng đôn hậu hơn vẻ bề ngoài của cô.

Cuối cũng Lý Thu Yên cũng lấy hết dũng cảm để mở lòng, cô thấy yêu đương với con gái cũng khá tốt. Thời Thanh thở dài.

"Con nghĩ kỹ chưa?"

Lý Thu Yên gật đầu, Thời Thanh cũng không nói thêm gì nữa.

Khi quay lại, cô nóng lòng gọi điện thoại cho Lăng Tư Dạ chia sẻ mọi chuyện của ngày hôm nay cho hắn biết.

Đêm đó, Lăng Tư Dạ vừa tan làm thì lái xe đến nhà cô, tối nay hắn sẽ không về, hắn muốn ở lại bên cạnh vợ của mình. Hai người có một đêm nồng cháy.

Lăng Tư Dạ và Mạc Lan chính thức chia tay.

...

Một năm sau, Lăng Tư Dạ và Thời Thanh kết hôn, không bao lâu sau Thời Thanh lại nhớ cuộc sống nông thôn, cô thủ thỉ với Lăng Tư Dạ muốn quay trở về thôn làng.

Lăng Tư Dạ không muốn ở quá xa vợ, cho nên hắn mở một vài mẫu đất xung quanh biệt phủ, Thời Thanh có thể trồng rau và một ít cây ăn trái ở đó, thậm chí còn có thể trồng lúa trên sân thượng của biệt thự.

Thời Thanh vui vẻ làm nông dân kiểu mới ở thành phố, Lăng Tư Dạ lại trở thành người đàn ông cuồng yêu vợ.

Lăng Tư Dạ từng là người đàn ông nghiện công việc, nhưng hiện tại thì anh dùng quyền lực của ông chủ tha hồ làm biếng.

Hôm nay, anh về nhà bào đầu giờ chiều, về đến nhà không thấy vợ đâu thì nghe quản gia chỉ cô đang ở ngoài vườn rau, anh lập tức đi nhanh ra vườn tìm cô.

Thời Thanh ở ngoài vườn đang cầm giỏ hái rau, cô hái đậu đũa xong thì cô quay sang hái những quả cà chua bi chín mọng.

Thời Thanh lấy một quả cà chua nhỏ lau lên tạp dề rồi cho vào miệng, mới cắn một miếng thì cô cảm thấy buồn nôn, cô choáng váng ngồi xổm xuống nôn mửa không ngừng.

Lăng Tư Dạ thấy vậy chạy nhanh đến bên cô, anh vỗ nhẹ lưng Thời Thanh, anh mắng yêu cô không được ăn linh tinh. Thời Thanh thì thầm

"Em đang mang thai"

Lăng Tư Dạ tưởng mình nghe nhầm, anh đứng hình mất vài giây cho đến khi Thời Thanh lập lại một lần nữa, đôi mắt anh mở to vì kinh hỷ.

Khi tổ chức đám cưới với cô, anh chưa từng nghĩ đến việc cả hai sẽ có con. Dù sao Thời Thanh cũng đã ngoài bốn mươi cho nên chuyện thụ thai cũng rất khó với cô, chưa kể nếu cô có con thì rất nguy hiểm đến sức khoẻ của mẹ và thai nhi.

"Vợ"

Lăng Tư Dạ ôm cô vào lòng, anh run rẩy không tin vào tai mình. Anh vui mừng nói.  

"Vợ ơi! Anh sắp được làm cha?"

Thời Thanh khẽ mỉm cười rồi cô đứng dậy xách giỏ trên đi về.

Lăng Tư Dạ đi theo sau cô, anh nhìn tấm lưng thon gầy của vợ mình. Dù cô đã là phu nhân của một doanh nhân thành đạt nhưng cô vẫn không thay đổi, cô vẫn mộc mạc như ngày đầu anh nhìn thấy cô.

Cô vẫn ăn mặc những đồ bộ thôn quê, tuy nhìn rất quê mùa nhưng vẫn không làm mất đi khí chất của người phụ nữ trưởng thành quyến rũ, đối với anh cô rất đẹp không ai có thể thay thế được.

Vừa đi anh vừa cười ngây ngô, anh không ngờ anh sẽ có một gia đình hạnh phúc như anh từng mơ ước, trong phút chốc hốc mắt anh có chút ngân ngấn nước.

Khi thuở nhỏ, anh không được tình yêu thương của cha mẹ. Cho nên khi lớn lên anh không biết cách yêu một người là như thế nào.

Là vợ đã dạy cho anh, anh rất trân quý khoảng thời gian hiện tại của mình. Anh sẽ dồn hết tâm sức để yêu đứa con của anh và Thời Thanh.

Lăng Tư Dạ đi nhanh về phía trước, anh ôm cô từ đằng sau, giọng hơi khàn khàn nói.

"Em yêu! Anh yêu em nhiều lắm!"

Thời Thanh cong cong khoé môi. Cô biết anh thật sự yêu cô! (Hết)

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...