"Mẹ! Có chuyện gì vậy?"
Thẩm Thuỷ Hương đang đi lên lầu với ba mình, nghe thấy tiếng hét của mẹ cô lập tức chạy lên. Cảnh tượng trước mắt khiến cô trợn tròn mắt la lớn. Bàn tay Thẩm Thiên Quân như thế mà lại sờ ngực mẹ cô.
"Đồ bất hiếu! Con đang làm gì?"
Thẩm Trường Hải theo sát phía sau, nhìn thấy một màng trước mắt ông không khỏi nổi giận gầm lên.
Thẩm Thiên Quân giật mình, anh vội vàng rút tay về, xoa xoa cái mũi đang ngưa ngứa, ngón tay anh dính máu mũi, anh nắm chặt bàn tay nhanh chóng giấu ngón tay đi sau lưng.
"Trường Hải..."
Thời Thanh nhào vào lòng chồng, cô bật chế độ khóc lóc.
"Thiên Quân không biết đã có chuyện gì xảy ra với cậu ấy. Vậy... vậy mà! Cậu ấy lại sờ ngực em, còn muốn cởi đồ em..."
Thẩm Trường Hải đang vỗ về an ủi cô vợ nhỏ đang trong cơn hoảng loạn, ông kéo dây áo bị tuột lên.
Sau đó, ông đi về phía Thẩm Thiên Quân giáng cho anh một cái tát thật mạnh.
"Súc sinh! Cô ấy là mẹ kế của con. Con phát điên gì thế? Nhanh xin lỗi dì đi!"
Thẩm Thuỷ Hương hai mắt đỏ hoe.
"Anh! Anh không biết xấu hổ, lại làm chuyện này với mẹ em"
Nước mắt cô bắt đầu lăn dài trên má, Thẩm Thiên Quân nắm chặt bàn tay thành quyền, mặt không biểu tình nhìn Thời Thanh.
Thời Thanh vùi mình vào trong lòng ngực Thẩm Trường Hải, cô làm vẻ mặt đắc ý với anh. Thẩm Thiên Quân biết bây giờ anh có nói gì cũng vô dụng sẽ ko ai tin anh vô tội, anh cúi đầu nhận lỗi.
"Dì! Thật xin lỗi"
Thẩm Trường Hải nổi giận đùng đùng mắng anh thậm tệ.
"Tiểu súc vật! Nếu không phải là tối nay có việc quan trọng, ba sẽ cho con một bài học"
Ông đỡ người vợ đang khóc lóc nức nở đi lên lầu ba, Thẩm Thuỷ Hương cũng lau nước mắt rồi bỏ chạy.
Thẩm Thiên Quân sắc mặt bình tĩnh, nhưng trong lòng lại ngập tràng hoảng sợ. Người đàn bà vô liêm sỉ đó trước đây cũng từng giở trò tương tự, anh thật không ngờ cô ta mặt dày vô sỉ đến mức dùng thủ đoạn đê tiện này để gài bẫy anh.
Anh cúi đầu nhìn vào lòng bàn tay mình, vừa rồi bàn tay này còn đặt trên vú của người phụ nữ, cảm giác mềm mại dễ chịu, thậm chí anh còn sờ đến núm vú của cô.
Thẩm Thiên Quân còn cảm nhận được hơi nóng từ da thịt mềm mại của người đàn bà đó vương trong lòng bàn tay anh, anh lắc đầu dữ dội, anh đang nghĩ cái quái gì vậy!
Người đàn bà độc ác này luôn muốn tìm cách gài bẫy anh, làm anh mất uy tín trước mặt ba mình, nhưng anh lại tham luyến da thịt của người đàn bà đó.
Thẩm Thiên Quân bị phản ứng dị thường làm cho đầu ốc rối bời, sắc mặt anh lạnh lùng quay đi.
Rất nhanh trời đã sụp tối, đại sảnh tầng một sáng trưng, tất cả đèn ngoài vườn cũng sáng choang.
Mấy vị khách mời của Thẩm Trường Hải lần lượt đến, Thời Thanh và Thẩm Trường Hải khoát tay nhau đi chào hỏi từng người.
Thẩm Trường Hải cùng vài vị bạn làm ăn cũ đi đến thư phòng ngồi xuống nói chuyện, trong lúc đó Thời Thanh cũng đi tán gẫu với mấy vị phu nhân.
Bạn bè của Thẩm Trường Hải đều là những anh tài kinh doanh, vốn bọn họ đã biết mục đích của buổi tiệc gặp mặt tối nay.
Bọn họ biết ông sẽ cầu cứu bọn họ, muốn giúp thì ông phải có hồi báo, trong thư phòng những người đàn ông đang bận trao đổi lợi ích.
Có người muốn lấy một phần đất nào đó từ trong tay Thẩm Trường Hải, có người muốn ông nhượng quyền vận hành một nhà máy khai thác mỏ nào đó, Thẩm Trường Hải trái phải đều vẹn toàn.
Thẩm Thiên Quân ở phòng bên cạnh, anh dùng máy nghe lén cách vách, nghe rõ cuộc nói chuyện ở phòng bên. Anh lạnh lùng cười nhếch mép khinh bỉ.
Vật hợp theo loài, bạn bè của cha anh cũng toàn là những hạng người thực dụng lang sói.
Tất nhiên là anh cũng chẳng phải là hàng người quân tử, tình hình của nhà họ Thẩm là do một tay anh sắp đặt. Người đàn bà độc ác đó luôn có ác cảm với anh, cô ta sợ anh sẽ vượt xa con trai Thẩm Trác mà thừa kế gia sản.
Cô ta có nào hay anh lại không để gia sản của nhà họ Thẩm vào trong mắt. Mục tiêu của anh là đánh bại nhà họ Thẩm, còn phả vượt xa nhà họ Thẩm.
Nghĩ đến người đàn bà ngu ngốc kia, anh làm nhớ đến cảm giác sờ vú của cô. Anh nhỏ giọng chửi rủa trong lòng, anh gạt bỏ hình ảnh cô ra sau đầu, điều chỉnh tai nghe tiếp tục lắng nghe.
Ba người bạn của ba anh đã đạt được thoả thuận, bọn họ hài lòng rời đi, mỗi người cắn một miếng thịt, khiến Thẩm Trường Hải máu chảy đầm đìa. Chỉ có một giọng đàn ông khàn khàn vang lên.
"Lão Thẩm! Chuyện đang xảy ra với công ty của anh, tôi với tư cách là anh em. Tôi nhất định sẽ giúp anh. Tôi không quá đáng như bọn họ, trong lúc này còn cắn một miếng thịt từ nhà anh"
Thẩm Trường Hải cười giả lã nói.
"Lão Triệu! Vẫn là anh có tình nghĩa nhất"
Trong lòng ông biết lão Triệu từ nảy đến giờ chưa lên tiếng, ông ta chịu ngồi lại đến cuối cùng không phải là chuyện đơn giản như thế. Đúng thật, Triệu Hùng cúi người về phía trước cười tà ác.
"Lão Thẩm! Anh cũng biết tôi không có tật xấu gì, tôi chỉ hơi háo sắc. Tôi thích thầm chị dâu nhiều năm, tôi không may mắn như anh có được chị dâu. Lão Thẩm nếu anh chịu nhường thứ anh yêu thích, để tôi một đêm gió xuân va cô ấy, thoả mãn tâm nguyện của tôi nhiều năm nay, tôi sẽ giúp anh vượt lửa qua sông..."
Thẩm Trường Hải tức giận mặt tái xanh.
"Triệu Hùng! Anh..."
Thẩm Thiên Quân ở bên cạnh nghe trộm cũng cau mày cười lạnh trong lòng, đây thật sự là một cái phúc cho người đàn bà ngu ngốc kia. Giọng nói của Triệu Hùng lại vang lên.
"Lão Thẩm! Tôi có thành ý như thế"
Giọng Thẩm Trường Hải trở nên yểu xìu, mệt mỏi.
"Để tôi suy nghĩ đã..."
Im lặng được vài phút, ông đã ra quyết tâm đồng ý.
Thẩm Thiên Quân đang nghe lén cũng siết chặt nắm tay, thật không ngờ Thẩm Trường Hải như vậy cũng có thể bán vợ mình. Anh như không thể tin được những gì mình đang nghe.
Đúng là người cha tốt, một người chồng tốt. Ông ta vì lợi ích mà có thể làm bất cứ điều gì, anh cười lạnh có một suy nghĩ, không biết người đàn bà ngu ngốc kia nếu biết được chuyện này sẽ có cảm tưởng như thế nào.
Thật thú vị!
Bạn thấy sao?