Chương 97: Chương 97

Thẩm Thiên Quân cúi người lôi miếng khăn bị miệng cô quang sang một bên, miệng của cô như được giải thoát, nước bọt trong miệng tràn ra, cô dùng lưỡi liếm những nước bọt tràn ra khoé môi.

Thẩm Thiên Quân ánh mắt tối sầm, anh siết chặt cằm cô giọng lạnh lùng lên tiếng.

"Dì ơi! Trông dì xinh đẹp như thế này. Dì có muốn tôi chụp thêm vài bức ảnh khoả thân phu nhân nhà họ Thẩm rồi đăng lên mạng cho tất cả mọi người chiêm ngưỡng không?"

Thời Thanh cả người cứng đờ.

"Sao lại là cậu? Triệu Hùng đâu?"

Thẩm Thiên Quân ngồi bên mép giường, không có hứng thú nhìn cô. Trong màn hình cảm giác cho anh khác hẳn với việc nhìn thân hình cô với cự li gần, anh nhìn chằm chằm hai cặp vú to lớn, núm vú hồng hào như quả dâu tây. Anh lạnh lùng cất tiếng.

"Tôi đánh ngất ông ta. Nếu dì muốn gặp ông ta. Tôi có thể đánh thức..."

Thời Thanh sợ hãi vội vàng nói.

"Không! Không cần!"

Tuy cô đã bị bịt mắt không thấy mọi vật xung quanh, nhưng giác quan cho cô cảm nhận Thẩm Thiên Quân đang nhìn chằm chằm từ trên xuống dưới cơ thể của cô. Thời Thanh đè nén xấu hổ cùng hoảng sợ trong lòng, cô trầm giọng nói.

"Thẩm Thiên Quân! Mau cởi trói cho tôi nhanh!"

Thẩm Thiên Quân nheo mắt khinh miệt, lúc nào rồi người phụ nữ còn giở giọng kiêu ngạo đối với anh. Khi nãy đối với Triệu Hùng thì đầy hoảng sợ nhìn thôi thấy đáng thương đến mức nào. Anh hừ lạnh một tiếng đứng dậy.

"Tôi đánh thức ông chủ Triệu đi!"

"Thiên Quân! Không được!"

Thời Thanh sợ hãi sắc mặt trắng xanh, khí thế thị uy khi nãy cũng đã suy yếu.

"Xin cậu đừng đánh thức hắn ta"

"Dì! Bình thường còn gọi tôi là súc sinh mà?"

Thẩm Thiên Quân cúi người nhìn kỹ khuôn mặt đầy nước mắt của cô, trong lòng của anh tràn đầy thoả mãn.

"Súc sinh này không dám quấy rầy chuyện tốt của ông chủ Triệu. Tôi muốn thành toàn tâm nguyện một đêm tình thú của hai người"

"Thiên Quân"

Thời Thanh sợ đến mức nghẹn ngào.

"Dì sai rồi"

"Sao cô có thể sai được?"

Thẩm Thiên Quân áp sát người mình gần mặt cô hơn, hơi thở nam tính phả vào má của cô.

"Tôi chỉ là súc sinh. Sao đáng giá để cho cô hạ mình xin lỗi? Cô còn trách tôi nhiều chuyện phá hoại chuyện tốt của cô và ông chủ Triệu nữa chứ. Tôi không nên xen vào chuyện tốt của người khác, nếu không dì lại vu khống cho tôi nữa..."

"Đừng đi!"

Thời Thanh bị doạ cho xanh mặt, cậu ta mà đi, Triệu Hùng tỉnh dậy chắc chắn hắn sẽ không buông tha cho cô. Cô nhanh trí chòm người về phía Thẩm Thiên Quân, cô lần tìm hơi ấm từ môi anh, rồi cô không kiêng dè gì nữa mà mút lấy đôi môi nóng bỏng đó, cô chủ động đưa lưỡi liếm môi của anh.

Thẩm Thiên Quân toàn thân chấn động cứng đờ trong giây lát, anh hoàn hồn dùng sức đẩy cô ra. Thời Thanh lại ngã vật xuống giường.

Thẩm Thiên Quân khó tin nhìn chằm chằm người đàn bà đang nằm trên giường, để thoát khỏi tình huống khó khăn trong lúc này mà cô dám cả gan dụ dỗ anh.

Người đàn bà này đúng là rất hợp với cha anh.

Thời Thanh ngã xuống giường, tinh thần hoảng loạn cùng sợ hãi, cô biết anh chỉ có hận còn muốn trả thù cô, muốn anh giúp đỡ trong lúc này điều đó thật không dễ dàng.

Cô không dám dùng lời lẽ nặng nề để khiêu khích anh, cô sợ anh tức giận mà bỏ mặc cô ở lại đây với Triệu Hùng.

Những gì làm được cô đã làm hết rồi, phải làm như thế nào mới khiến cho anh chịu giúp cô thoát khỏi căn phòng này. Có lẽ cô chưa đủ thành ý, cô đã phóng lao thì phải theo lao, cô banh rộng hai chân ra hơn. Nước mắt không ngừng rơi, cô run giọng nói.

"Thiên Quân! Đừng đi"

Ánh mắt lạnh lùng của Thẩm Thiên Quân dần trở nên đen tối lại, anh nhìn người đàn bà đang dang rộng hai chân mời gọi anh, âm hộ đỏ hồng kích thích thị giác của anh, anh còn nhìn thấy rất rõ lỗ nhỏ âm đạo đang rỉ chất lỏng trong suốt ra ngoài. Anh thấy khó thở.

Thấy anh không có phản ứng gì, cô bắt đầu nức nở.

"Vì cứu nhà họ Thẩm, cha cậu không từ thủ đoạn đưa tôi lên giường Triệu Hùng... Huhu... Thiên Quân! Dì biết trước đây dì đã đối xử tệ với cậu... Cậu có thể tha thứ cho dì được không? Huhu... Dì sẽ sửa... Dì xin cậu! Ngàn vạn lần đừng để Triệu Hùng xâm phạm dì... Dì tình nguyện nghe theo cậu... Cậu có thể cho dì một cơ hội sửa sai... Dì sẽ đền bù cho cậu"

Thẩm Thiên Quân ngồi trở lại trên giường, anh cười lạnh.

"Thì ra dì cũng biết mình sai"

Thời Thanh gật đầu mạnh liệt, cô cố gắng tiến về phía giọng nói phát ra của anh. Cô banh rộng hai chân hơn, cô còn cố ý co bóp cửa động, giống như nó đang thở.

Cô có thể cảm nhận được hơi thở gấp gáp của người đàn ông, tuy cô không thể nhìn thấy gì nhưng cô biết anh đang nhìn vào âm đạo của mình. Thời Thanh chọp lấy thời cơ, cô càng khóc dữ dội.

"Thiên Quân cởi trói cho dì được chứ? Từ nay về sau dì sẽ đối xử tốt với con. Dì sẽ coi con như con ruột của dì. Dì đã biết mình sai rồi..."

Thẩm Thiên Quân không tin một chữ từ miệng cô thoát ra, tất cả sự chú ý của anh đều dồn hết vào âm đạo đang đóng mở rỉ nước của cô, anh bị thu hút bởi âm hộ hồng hào nó như đang nhiệt tình mời gọi anh hãy khám phá đi, hai âm môi no đủ kích thích phần thân dưới của anh chào cờ, chưa kể đến nước dịch trong lỗ nhỏ âm đạo đang không ngừng rỉ ra.

"Thiên Quân! Cởi trói cho dì đi"

Thấy anh không nói gì, cô càng nhích lại gần anh, giọng nghẹn ngào khẩn khoản cầu xin.

"Chỉ cần lần này con cởi trói giúp dì. Sau này, con muốn dì làm gì. Dì cũng cam tâm tình nguyện"

Thẩm Thiên Quân hừ lạnh một tiếng, anh nhìn chằm chằm vào chính giữa đôi chân dâm đãng của cô, trong mắt loé lên một tia thâm trầm đen tối.

Người đàn bà ngu xuẩn này thật sự muốn dụ dỗ anh, vì muốn thoát khỏi hoàn cảnh hiện tại mà cô dám cám dỗ anh, không phải cô luôn ghét cay ghét đắng anh sao. Người đàn bà này cũng biết co biết dũi đúng lúc.

Trong tâm trạng trêu chọc, Thẩm Thiên Quân đưa tay vào chính giữa hai chân của cô, anh chạm vào âm hộ hồng hào đầy đặn của Thời Thanh.

Thời Thanh giật mình, cô kinh hãi cô lên, theo bản năng kẹp hai chân lại, cô xấu hổ đỏ mặt.

"Con đang làm gì thế?"

"Cô banh rộng hai chân như vậy. Chẳng lẽ không phải cô muốn mời gọi tôi sờ vào nó sao?"

Thẩm Thiên Quân tiến sát lại gần bên tai thì thầm với cô.

"Dì! Không phải dì mới vừa nói tôi muốn làm gì thì dì cũng cam tâm tình nguyện sao? Làm sao tôi biết lời nào của dì là thật hay giả dối? Nếu tôi thả dì đi, rồi dì lại trở mặt không nhận người như hồi chiều thì chẳng phải tôi là người chịu thiệt? Cho nên! Dì! Dì muốn tôi giúp dì thoát khỏi nơi này thì phải thể hiện thành ý của mình cho tôi thấy chứ!"

'Thằng nhóc ranh mãnh'

Thời Thanh thầm rửa anh trong lòng, quả nhiên nam chính từ trước đến nay anh vẫn *giả heo ăn thịt hổ.

*Giả heo ăn thịt hổ nghĩa là giả vờ yếu đuối, tầm thường để che giấu sức mạnh thật sự, từ đó đánh lừa hoặc tấn công đối thủ mạnh mẽ khi họ lơ là.

Đáng tiếc nhà họ Thẩm vẫn là kẻ ngốc, không ai có thể nhìn ra anh luôn giả ngu. Mãi cho đến khi năng lực của anh vượt xa nhà họ Thẩm, bọn họ mới phát hiện ra, con chó trong nhà kỳ thực là một con sói hung ác.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...