Nếu như có thể, Nhược Tuyết hi vọng mình vĩnh viễn không cần tỉnh nữa.
Nhưng khi một chậu nước lạnh lẽo hắt lên mặt của cô, lên người cô, thì cô tỉnh lại.
Tựa như một giấc mộng thật dài, thật dài, trong phút chốc, cô cảm thấy thật mờ mịt, không rõ được chính mình đang ở chỗ nào, cũng không xác định có phải chậu nước đó làm cô tỉnh lại hay không?
Mắt chậm rãi chớp chớp, chung quanh tối đen như mực, thân thể yếu ớt, là cảm giác vô lực sau khi tỉnh lại ngoài trừ ngọn đèn chiếu sang bên ngoài, thì xung quanh hoàn toàn yên tĩnh, yên tĩnh khiến người ta kinh hồn bạt vía.
Trong đêm khuya vốn nên yên tĩnh như thế, nhưng loại yên tĩnh như thế này không giống như bình thường. Giữa vạn vật đều tĩnh lặng, tựa hồ có thanh âm loáng thoáng truyền đến, mơ mơ hồ hồ giống tiếng gió truyền vào lỗ tai cô.
Giãy giụa mở mắt ra, đây là căn phòng vừa lạnh lẽo vừa xa lạ, ánh đèn sáng ngời như gai hoa đâm vào mắt cô, đang muốn đưa tay ngăn lại, thì một giọng nói giống như phát ra từ địa ngục đã vang lên: "Nếu như không muốn nhìn Lăng Nhược Phong có kết cục như người bên ngoài thì mau mở mắt ra."
Để ly rượu trong tay xuống, Lương Úy Lâm cong lên đôi môi quyến rũ.
Nếu như không phải anh ta nhắc đến anh trai của cô, Nhược Tuyết thật muốn giả chết như không nghe thấy. Người đàn ông này thật đáng sợ, cô không biết mình có đủ dũng khí để đối mặt với người đàn ông này hay không?
Lần thứ hai mở mắt, cô lần nữa cảm thấy choáng váng.
Cách một lớp thủy tinh trong suốt, bốn người đàn ông vẻ mặt không sợ chết đang quỳ, trên mặt mỗi người đều lạnh như băng. Bên cạnh bọn họ còn có cả một đống người mặc đồ đen mặt không chút thay đổi. Hai bên trái phải, người giúp việc nữ toàn thân mặc đồ trắng đã sợ đến mức sắp té xỉu.
"Các người tự mình nói đi, nên xử phạt như thế nào?" Lương Úy Lâm lại cầm ly rượu lên, chậm rãi uống cạn, giọng nói rõ ràng rất nhẹ, rất nhẹ, nhưng người nghe lại cảm thấy như cuồng phong sắp gào thét.
"Ông chủ, thật xin lỗi..." Vừa dứt lời, một giây tiếp theo, máu tươi từ lồng ngực hắn không ngừng tuôn rơi.
Sắc mặt Nhược Tuyết trắng bệch như tờ giấy, tay nhỏ bé gắt gao nắm chặt ga giường. Cô thật sự bị dọa sợ rồi. Suốt 18 năm qua cho đến bây giờ, lần đầu tiên cô mới cảm nhận sâu sắc, hóa ra chết là một chuyện chân thực lại tàn nhẫn đến như vậy.
Cô cho là hôm nay ở bệnh viện nhìn thấy xác của Tiểu Ngữ đã là cực hạn rồi, nhưng thực tế nói cho cô biết, sự thật không phải vậy.
Một giây trước, một người còn sống sờ sờ, vừa nói chuyện. Giây tiếp theo đã chết ở trước mặt cô. Chỉ là trong nháy mắt mà thôi, một sinh mệnh đã mất đi như vậy.
"Còn lại các người tự mình giải quyết đi." Lương Úy Lâm đưa tay cầm lấy một máy theo dõi, chỉ án một chút mà thôi, vốn là cửa sổ sát đất trong suốt, nay chậm rãi đã biến thành màn ảnh màu đen.
"Thế nào? Chỉ như vậy đã hù cô sợ rồi sao? Biết bọn họ là ai không? Là những người bảo vệ Tiểu Ngữ. Mấy tên đàn ông to lớn như thế lại không trông nổi một cô gái. Cô nói xem, tôi nên xử phạt Lăng Nhược Phong như thế nào đây?" Ngồi ở mép giường, nhìn cô gái nhỏ đã bị dọa đến mức mất đi ba hồn bảy vía.
"Sao không nói gì? Không bằng để tôi nói cho cô biết. Giết anh ta, quá dễ dàng, một viên đạn là có thể giải quyết. Không bằng ở trước mặt cha mẹ các người chặt đứt một cánh tay của hắn. Thế nào? Hoặc là, tôi đem băng ghi hình dáng vẻ dâm đãng lần trước cô phục vụ tôi gửi cho bọn họ xem một chút?" Bàn tay to hung hăng kiềm chặt cằm khéo léo của cô, ép buộc cô ngẩng đầu lên nhìn anh.
"Lương tiên sinh, anh muốn tôi thế nào? Tôi đều nghe lời anh. Anh đừng kích động cha mẹ tôi." Anh uy hiếp, mỗi câu mỗi chữ đều như búa nện vào tim của cô. Nếu như cô có thể làm cho anh ta cảm thấy thoải mái hơn một chút, cô cũng bằng lòng.
"Ngay cả việc thỏa mãn đàn ông cô cũng không biết, cô nói xem, cô có thể làm được gì đây?" Ngón tay lạnh lẽo nhẹ nhàng lướt qua gò má của cô, nhưng cũng khiến lòng Nhược Tuyết cảm thấy lạnh. Người đàn ông này thật đáng sợ.
"Lương tiên sinh, tôi sẽ học, anh dạy, tôi đều học, có được không? Tôi đồng ý." Kích động, cùng khẩn trương khiến sắc mặt tái nhợt của cô cũng khôi phục lại bình thường, cô quỳ gối lên giường ngăn đón cánh tay anh.
"Học?" Lương Úy Lâm lạnh lùng cười. Ở bên ngoài, có bao nhiêu phụ nữ xếp hàng chờ anh, nếu như không phải vì muốn hành hạ người của Lăng gia, anh cần gì phải bắt một cô gái cái gì cũng không biết, dù cô là một học sinh vô cùng tốt.
"Thật là một cô gái tốt. Thật không biết cô sẽ vì người nhà của mình mà học đến mức độ nào?"
"Lương tiên sinh, chỉ cần anh nói cái gì tôi cũng đều nghe lời anh." Như vậy vẫn chưa được sao?
"Được, vậy từ nay về sau thân thể của cô là của tôi. Tôi muốn cô sống thì cô sống, tôi muốn cô chết thì cô phải chết. Hiểu không? Trừ khi tôi đồng ý, nếu không cả đời này cô đừng mong thoát khỏi tôi. Cô làm được không? Lăng Nhược Tuyết, cô thật sự vĩ đại như vậy sao?" Tuyên bố chủ quyền đối với thân thể phụ nữ là việc lần đầu tiên Lương Úy Lâm làm. Nhưng anh không ngờ, chính lời tuyên bố đó đã cột chặt anh và cô cả đời.
"Được, tôi đồng ý." Chỉ cần anh ta nói được, cô tin cô nhất định cũng có thể làm được.
"Khá lắm, không bằng bắt đầu từ bây giờ cô nên học hỏi làm thế nào để phục vụ đàn ông đi."
Ban đêm, gió nhẹ nhẹ lướt, ngay cả bầu không khí dường như cũng tràn ngập hơi thở động lòng người, tất cả, tất cả đều là xuân sắc. Bao gồm, vào giờ phút này, bao gồm, cả bọn họ...
Lương Úy Lâm nhìn cô gái nhỏ quỳ trên mặt đất, đang cố gắng lấy lòng anh, khuôn mặt non mềm, đã phiếm hồng nhàn nhạt, lòng bàn tay trắng noãn đang cầm cự thú của anh, hàng mi cong cong hơi nhíu lại, rất rõ ràng trong lòng cô đang cảm thấy miễn cưỡng và khó chịu đến mức độ nào.
Nhưng, điều anh muốn chính là làm cô cảm thấy khó chịu, khiến cho cả thể xác và tinh thần cô đều cảm thấy sỉ nhục và khó chịu.
Nếu như oán hận trong lòng mãnh liệt không cách nào tiêu trừ được vậy hãy để nó bộc phát đi, anh đang rất mong chờ, khi anh dạy dỗ cô sẽ trở thành một cô gái như thế nào.
Lăng Nhược Phong tôi sẽ khiến cho Lăng gia các người đời này không thể sống yên ổn.
Chợt, tay cô nhất thời không khống chế được sức lực, bàn tay đột nhiên bóp hơi mạnh, sau ót của anh dâng lên khoái cảm mãnh liệt, khiến cho anh rên thành tiếng, thiếu chút nữa đã mất khống chế.
Cô gái này, nhất định là cố ý, bàn tay của anh đè sau ót của cô, áp về hướng của mình: "Hôn nó!"
Những chuyện trưa hôm nay chưa làm xong, anh nhất định sẽ bắt cô làm nốt, cô không phải muốn học sao. Vậy anh sẽ dạy cô thật tốt, dạy cô làm sao để làm người đàn ông thỏa mãn.
Cô còn có lựa chọn nào khác sao? Nước mắt không nhịn được rơi xuống, vừa đắng vừa chát, giống như tâm trạng của cô lúc này.
Mang theo vài phần ngượng ngùng, mấy phần sỉ nhục, môi của cô, hôn lên...
"Đủ rồi..."
Mãi đến khi đôi môi nhỏ nhắn của cô hôn lên, Lương Úy Lâm cảm thấy anh muốn nổi giận. Rõ ràng muốn sỉ nhục cô, nhưng kết quả là chính anh lại không nhịn đươc.
Ném cô lên giường như ném búp bê rách. Nhược Tuyết còn chưa kịp kêu lên một tiếng thì cảm giác xé rách từ hạ thân truyền tới.
Trên đời này thứ đau đớn không chịu nổi nhất chính là tấm lá chắn mỏng manh đó, hoàn toàn không thể kháng cự được sự chiếm đoạt mạnh mẽ của người đàn ông này, chỉ có thể thuần phục.
Trinh tiết cô bảo vệ suốt 18 năm vào lúc này đã hoàn toàn mất đi.
Lương Úy Lâm không có thu hồi sức, hưởng thụ khoái cảm mới mẻ, chất lỏng ấm áp dần dần trào ra, đối với đàn ông mà nói đó là sự hành hạ vô cùng sảng khoái.
Cô kêu khóc, cô cầu khẩn, nhưng khi lọt vào lỗ tai anh chỉ làm cho anh thêm điên cuồng. Cô càng cầu xin tha thứ anh lại càng không muốn khống chế chỉ muốn giết chết cô. Sức lực anh càng thêm mãnh liệt muốn xé nát người dưới thân. Anh sắp mất khống chế rồi.
"Anh Lương, anh có thể dừng một chút được không?" Tiếng cầu xin tha thứ này lại làm cho động tác của anh thêm mạnh mẽ, như muốn nổi điên. Thân thể nhỏ nhắn không ngừng bị chấn động lại bị anh kéo trở lại tiếp tục hành hạ.
Đau, đau quá. Nhược Tuyết thà là mình cứ chết đi, chứ không muốn chịu đựng đau đớn như vậy. Đau đớn như vậy đến khi nào mới kết thúc.
Ngất đi, sau đó tỉnh lại, người đàn ông kia vẫn còn hung hăng ở trong cô, chiếm đoạt cô.
Chiều nay, ngoại trừ đau đớn, cô không còn cảm giác gì khác.
Nước mắt cứ tuôn rơi cho đến khi không chảy được nữa. Thì ra bù đắp lỗi lầm này cũng không dễ dàng như vậy.
Suốt cả một đêm, một đêm đáng sợ, bây giờ ngay cả cử động một ngón tay cô cũng không có sức lực. Người đàn ông này thật khủng khiếp, dường như anh ta muốn dồn cô vào chỗ chết, hoàn toàn mặc kệ thân thể của cô còn non nớt không có sức chịu đựng.
Trong phòng tắm truyền đến tiếng nước chảy rõ ràng, thân thể của cô đau đớn cực điểm, mệt mỏi chỉ muốn ngủ, ngay cả hô hấp cũng cảm thấy đau. Nhưng làm thế nào cũng không ngủ được, cứ trợn to đôi mắt đã khóc đến sưng đỏ, gò má non nớt bởi vì ma sát với ga trải giường mà đỏ hồng, trên dưới thân thể trắng noãn đều là dấu vết xanh xanh tím tím sau khi hoan ái để lại.
Từ nay về sau, cô không còn là cô nữa. Lăng Nhược Tuyết, mày phải kiên cường lên. Nước mắt của cô đã khô, từ nay về sau cô sẽ không rơi lệ nữa.
Bạn thấy sao?