Hắn xông vào anh như một con thú điên. Tung những cú đấm hoàn hảo vào những điểm nhạy. Anh không nghĩ rằng hắn mạnh như vậy , chỉ biết đưa tay đỡ đòn. Hoá ra dùng vẻ bề ngoài yếu ớt để dấu mắt người , thế nhưng anh đã từng học qua võ , cách hắn ra đòn vô cùng nhanh và chuẩn xác chứng tỏ đã từng rẻn luyện. Thậm chí có thể ngang với các tuyển thủ karate chuyên nghiệp. Thật tuyệt vời!!!
Vết bỏng của hắn cũng từ đó rách ra , lở loét thêm, thấm đẫm đỏ cả băng cuốn. Nó hốt hoảng chạy lại ôm hắn , cố ngăn cản cơn thịnh nộ của hắn.
-Sam dừng lại....Su nói dừng lại mà , đừng đánh nữa.
Hắn vẫn ngó lơ lời của nó mà liên tiếp nhắm vào anh.
Thực đáng sợ , hắn như biến , thành con người khác , trước nay đến nổi điên hắn cũng không dám , nhất là trước mặt nó. Còn vết thương , sẽ để lại di chứng.... Bỗng nó cảm thấy hốc mắt nóng ran , nước mắt chẳng biết lúc nào đã chảy . Nó ra sức lau đi nhưng nước mắt cứ trào ra không ngừng, thấm vào áo hắn
Hắn bất giác quay lại , nhìn được sự bật lực trên mặt nó.
-Đừng , Su đừng khóc , Sam sẽ dừng , Su nín đi.
(Neyu: ảnh này sợ chị ấy khóc :))
-Sam đừng đánh anh ta , anh ta không có làm gì đâu...Sam..
Hắn chỉ gật gật , ôm nó vào lóng.
Hơi thở của hắn trở nặng hơn, trán lấm tấm mồ hôi. Hắn lịm đi trên vai nó.
-Sam...Sam tỉnh lại đi.
Anh vội vàng đỡ hắn, nhưng lại bị ngăn cản bởi một bác sĩ khác. Anh ngạc nhiên nhìn , chẳng phải bây giờ là ca trực của anh sao, bây giờ đâu còn bác sĩ nào ở đây.
Không chỉ một bác sĩ mà còn cả một đội ngũ mà anh chưa thấy họ bao giờ. Người nào người nấy đều có khuôn mặt vô cùng , mắt ti hí , miệng cười kinh dị, không nói một lời mà đỡ hắn ngay vào phòng cấp cứu.
Anh càng ngày càng cảm thấy hắn không hề bình thường chút nào. Rốt cục hắn là ai??
Bây giờ , nói sao nhỉ , nó vô cùng lo lắng ,đứng ngoài phòng cấp cứu. Nó cũng không hề để ý những người đem hắn vào. Sao , vì sao mọi thứ xảy ra thật bất ngờ??
Đám bác sĩ đứng trong góc phòng , nhìn con người đang nằm trên giường bệnh, đôi mắt nhắm nghiền . Hơi thở sắc lạnh đến rợn người , tà khí vây quanh.
-Điều tra tên đó mau , ta muốn tất cả phải nằm trước mặt trong 1 tiếng. Xử luông bọn bảo vệ phòng ta , cử người mới đến thay.
-Vâng thưa chủ tịch.
-À nhớ thay bản cáo bệnh , cho người giám sát tiểu thư 24/7 , ai đứng gần 5 m giết ngay.(Neyu: anh ơi có cần như vậy không, để em thế chỗ chị ấy cho T,T)
-Vâng.
Thực sự tình huống vừa nãy chỉ để đánh lạc hướng của nó. Suýt nữa là bại lộ. Nghĩ sao một vết thương nhỏ đó có thể khiến hắn hết sức chứ. Không ngờ nó lại tin, đúng là đại ngốc , cho nên nó không thể sống thiếu hắn, chỉ không có hắn , nó sẽ không thể tồn tại được.(=,="Anh này tự tin thái quá).....
Nó nhận hồ sơ bệnh. Mặt trắng không còn giọt máu nào , hai mắt như không tin vào mắt mình.
"Mất đi ý thức vốn có, liệt hai chân do ảnh hưởng hệ thần kinh não bộ.....chú ý tâm lí của bệnh nhân"( làm quá rồi đó=^=",mà chị cũng mù sinh học chứ mới đau)
Nó: Ọ^Ọ oa oa
Mở nhẹ cửa phòng bệnh , người con trai ngồi trên chiếc xe lăn , mắt hướng ra ngoài cửa sổ , ánh nắng vàng phủ lên mái tóc màu bạch kim. Cứ tựa như vị thần Apolo vậy. Nó khẽ bước đi đến bên cạnh. Nhẹ nhàng ngồi xuống đối diện với hắn. Ánh của hắn sao thật khác lạ, nhìn nó một cách ma mị. Hắn lôi nó vào lòng , ôm ấp nó như một đứa trẻ. Nói nhỏ nhẹ , phả vào tai nó hơi ấm nóng, y hệt trong giấc mơ đó:
-Su đừng hòng rời khỏi anh....hìhì
Ở trong phòng bệnh án , anh phát hiện trong thùng rác là một cái phong bao chưa mở. Anh tò mò mở. Anh kinh ngạc...
"Khoa thần kinh quốc tế ASIS
Họ tên:Sam Adam
Chuẩn đoán:......."
Anh đã đúng.......hắn không hề bình thường.
Còn tiếp......
Bạn thấy sao?