Join nhóm Facebook Thảo luận & Hỗ Trợ nhé!
“Đó là tình yêu!” Dương ngắt lời và ôm chặt nàng vào lòng…Uất ức dồn nén đã vỡ, Dạ Vũ khóc òa trong mưa lạnh…Nàng thổn thức: “Ta biết! Ta đương nhiên biết! Ta yêu ngươi, ngay khi bị ngươi lấy mất trong trắng thì ta đã yêu ngươi! Nhưng tại sao ngươi luôn nhìn ta bằng đôi mắt vô tình và chán…
Bạn thấy sao?