Chương 41: 🍪Chương 40: Tại sao không thích em?

Editor: Mei

Quý Văn bị ông chủ cưỡng chế nghỉ ở nhà duỡng thương. Kỳ thật cô chỉ bị tổn thương mắt cá chân một chút, bác sĩ dặn chỉ cần uống thuốc và bôi thuốc mấy ngày là khỏi. Nhưng ánh mắt Phó Thần An trừng lại, tiểu bạch thỏ Quý Văn tức khắc im tiếng, không dám oán hận.

"Ngoan, ở nhà nghỉ ngơi cho tốt, trưa sẽ có người đưa cơm, tan tầm anh sẽ về sớm."

Phó Thần An bây giờ nghiễm nhiên trở thành người đàn ông nhị thập tứ hiếu, ban ngày đi làm, tối về chuyên tâm hầu hạ bảo bối.

Người đàn ông trước nay mười ngón tay không dính nước, thế nhưng lại học vào bếp, học nấu cháo dinh dưỡng, học nấu canh đơn giản. Mỗi tối niềm vui chính là bê cháo bê canh đến đút Quý Văn ăn. Cô đã vô số lần kháng nghị, cô bị thương ở chân, không phải tay, hoàn toàn có thể tự mình ăn cơm.

Nhưng mà cái người bá đạo này cứ muốn tự mình đút cơm. Còn dọa nạt nếu cô không phối hợp, sẽ liền đút bằng miệng. Dọa cho Quý Văn ngoan ngoãn, tùy ý mặc anh hầu hạ.

Trước khi đi làm Phó Thần An có lạc thú đè cô ra hôn môi, bàn tay to đốt lửa khắp người. Có khi còn kích động với vào váy ngủ, cách quần lót mà xoa nơi mẫn cảm.

Thẳng đến khi gợi cho cô hứng tình mới cười xấu xa nghênh ngang mà đi.Để lại cô gái thở hổn hển, ủy khất đáng thương.

"Phó Thần An, anh cái tên khốn nạn này." Quý Văn ném cái gối vào cánh cửa đã kịp thời đóng lại. Mắt phẫn nộ trừng lớn, khóe mắt còn chút nước mắt.

Anh mỗi lần đều dùng cùng một chiêu này, nhưng thân thể cô đã quen với sự đụng chạm của anh, chỉ cần anh tùy ý trêu chọc, mật huyệt liền chảy nước.

Duỗi tay vào váy ngủ, quần lót đã ướt một mảnh dán vào nơi riêng tư. Quý Văn chửi thầm một câu, bất đắc dĩ nhấc chân chống cây nạng Phó Thần An mua cho cô đi vào phòng tắm.

***

"Cốc Cốc Cốc~"

"Mời vào."

Cửa gỗ dày nặng được đẩy ra, một thân ảnh thong thả bước về hướng bàn làm việc.

"Tổng giám đốc, đây là phương án hoạt động bên chi nhánh chuyển đến."

"Để ở đó đi." Phó Thần An đầu cũng không ngẩng lên, các ngón tay thon dài lật mở văn kiện.

Cô gái sắc mặt hơi trùng xuống, tựa như không cam lòng, lại lần nữa mở miệng:

"Tổng giám đốc, Lưu tiểu thư thiên kim tập đoàn Á Đạt đã chờ ở phòng họp đã lâu, xin hỏi có mời cô ấy vào văn phòng không ạ? Ngữ khí trước sau cung kính, nhưng khuôn mặt điềm mỹ có tia ghen ghét đang bán đứng nội tâm cô ta.

"A~" Người đàn ông vẫn đang vùi đầu xem văn kiện rốt cuộc có chút hứng thú, ngẩng đầu nhìn người trước mặt. Tóc dài đen thẳng mềm mượt giống Quý Văn. Sơ mi tơ tằm cổ chữ V sâu hun hút bao lấy dáng người phát dục tốt.

So với bảo bối của anh thì kém xa. Mày kiếm nhíu lại:

"Mời Lưu tiểu thư vào."

"Vâng."

Nhìn người biến mất sau cánh cửa, Phó Thần An xoa bả vai cứng đờ.

Chỉ chốc lát sau, một cô gái dáng người cao gầy mặc váy vàng nhạt, dẫm giày cao gót đi vào văn phòng, mỉm cười chào hỏi Phó Thần An.

"Lưu tiểu thư, đã lâu không gặp." Phó Thần An đứng dậy vươn tay.

"Phó tổng đúng là trăm công ngàn việc, sợ là cũng không có thời gian tiếp đãi người ta." Lưu Âm hào phóng bắt tay anh, hai tay nhanh chóng rời ra, ngón tay cào nhẹ lòng bà tay anh.

Phó Thần An bất động thanh sắc rút tay về, nếu không phải nể mặt mũi Lưu Hán Đạt bố cô ta, anh đã không mất thời gian cùng cô ta gặp mặt.

"Không biết cô Lưu lần này đến có việc gì?" Phó Thần An ngồi xuống sô pha đối diện.

"Phó tổng thật khách khí, chẳng lẽ không có việc gì không thể đến tìm anh sao?"

Cô gái vờ cười giận, đi tới cạnh người đàn ông, cặp mông đầy đặn ngồi xuống bên cạnh. Cánh tay trắng nõn như mạn đằng mà quấn lấy tay nam nhân bên cạnh.

"Cô Lưu xin hãy tự trọng." Phó Thần An rút cánh tay lại, khống che giấu sự khó chịu.

"Không biết em có chỗ nào làm Phó tổng không vừa ý?"

Lưu Âm nhận ra sự chống cự của anh, thấy anh không vui còn lộ ra vẻ khinh thường.

Bố cô ta vẫn luôn che chở cô ta như bảo bối, mà bố cô chính là Lưu Hán Đạt người nắm giữ mạch máu các ngân hàng lớn. Thịnh Đầu nhìn thì lớn mạnh, nhưng nếu thiếu đi Á Đạt, Phó Thần An căn bản khó mà có thành tựu như hiện tại.

Cho nên từ nhỏ trước mặt người đàn ông này, cô đã dưỡng ra cảm giác cao cao tại thượng, ưu việt hơn người. Nhưng lại liên tiếp thấy được sự khinh thường trong mắt anh. Là tiểu công chúa ngậm thìa vàng sinh ra, được mọi người yêu thương che chở, Lưu Âm chưa bao giờ bị nhục nhã như thế.

Nhưng đàn ông càng không thèm nhìn cô, cô lại càng muốn chinh phục.

"Lưu tiểu thư sinh ra cao quý, tôi lại không phải người có thể trèo cao."

Phó Thần An tự giác mà dịch người xa ra, anh hiện tại chính là hoa đã có chủ rồi.

"Nói dối! Anh tại sao lại không thích em?"

Lưu Âm cảm xúc không ổn định, đứng dậy, lớn mật ngồi xuống đùi đàn ông, tay nhỏ nhanh chóng ôm chặt cổ Phó Thần An, môi nhỏ muốn dán lên. Mông mật ngồi trên đùi cứng rắn, không ngừng cọ sát hạ thể.

Phó Thần An nhíu mày, nhìn cánh môi sắp rơi xuống, nghiêng đầu. Môi mềm mại dừng lại treen gò má anh. Nhưng Lưu ÂM vẫn chưa từ bỏ, tay nhỏ xoay mặt anh qua, lại lần nữa hôn xuống.

Hai chân dài câu lấy vòng eo, liều mạng mà cọ bộ ngực sữa trên lồng ngực tinh tráng. Cô ta không tin, có người đàn ông nào kháng lại được dụ hoặc chứ.

Lửa giận đè nén trong lòng, Phó Thần An bóp lấy vòng eo, ném cô ta ngã ra sô pha.

"Cô Lưu, chuyện tình cảm không thể cưỡng cầu." Phó Thaafn An cắn chặt răng, gằn từng chữ.

Lưu Âm bị đẩy ngã trên sô pha, sắc mặt trắng bệch, nước mắt tự động chảy xuống.

Phó Thần An không chút thương tiếc.

"Cô Lưu, cô rất tốt. Nhưng tôi đã có người mình thích rồi. Lần sau gặp lại, xin cô tự trọng."

Cô gái đột nhiên nức nở: "Cô ta có gì hơn em chứ..." Lưu Âm chưa từ bỏ ý định cô tài đức mọi mặt, bộ dáng điềm mỹ, gia thế giàu có.

"Cô ấy so với cô không tốt hơn mặt nào. Gia thế không bằng, bằng cấp cũng cao, không đáng yêu cũng không dịu dàng, tính tình không tốt còn thường xuyên đánh người." Phó Thần An ngồi liệt kê khuyết điểm, trong đầu hiện lên hỉnh ảnh Quý Văn rồi bật cười.

"Lưu Âm, tôi chính là thích cô ấy như vậy. Cho nên với tình cảm của cô, tôi không thể đáp lại. Xin lỗi."

Nói xong lời cuối cùng, Phó Thần An đã không phân rõ cảm xúc của mình. Đúng vây, tiểu yêu tinh kia cái gì cũng không tốt, nhưng vì sao anh lại yêu cô như vậy. Nói yêu là yêu hơn bảy năm.

Lưu ÂM cảm xúc bình phục, lẳng lặng mà nghe lời âu yếm của anh dành cho một người khác. Đến cuối cùng, cô cũng chẳng thể nói ra lời yêu anh, hchir có thể vội vàng hôn lên mặt anh, ngũ vị tạp trần mà chạy đi.

(~ ̄▽ ̄)~(~ ̄▽ ̄)~(~ ̄▽ ̄)~

Đọc gì tiếp theo?

Gợi ý cá nhân hóa dành riêng cho bạn.

Giải Tán Ngươi Xách, Ta Thành Đế Cấp Ngươi Khóc Cái Gì?

【 cao võ + tuyệt đối vô địch + sát phạt quả đoán + bạo thoải mái 】 Dị thú xâm lấn Lam Tinh. Nhân loại nguy cơ sớm tối, toàn dân thức tỉnh: Thiếu nữ uẩn dưỡng linh kiếm, trở thành linh kiếm sứ; nam tử khế ước linh kiếm, trở thành cầm kiếm […]
0.0 517 Chương
Hệ Thống · Đang thịnh hành

Hồng Hoang: Ta Đã Đoạt Xá Côn Bằng Lão Tổ

Truyện Hồng Hoang: Ta Đã Đoạt Xá Con Bằng Lão Tổ là một bộ tiểu thuyết Hồng Hoang/huyền huyễn/sảng văn Trung Quốc, đang ra tại web đọc truyện online TruyenCV. Sơ lược Hồng Hoang: Ta Đã Đoạt Xá Con Bằng Lão Tổ: Truyện lấy bối cảnh thời kỳ hỗn loạn của Hồng Hoang đại lục […]
5.0 347 Chương
Dị Năng · Đang thịnh hành

Cùng Muội Muội Đi Học Ta, Không Cẩn Thận Vô Địch

Truyện Cùng Muội Muội Đi Học, Ta Không Cẩn Thận Vô Địch là một bộ tiểu thuyết đô thị/huyền huyễn/sảng văn Trung Quốc, đang ra tại web đọc truyện online TruyenCV. Đây là bộ 【 dị năng 】+ 【 sân trường 】+ 【 nhiệt huyết 】+ 【 nhân vật chính cao lạnh lại siêu cấp […]
5.0 1585 Chương
Ảnh bìa của Toàn Dân: Triệu Hoán Sư Yếu? Một Cấp Một Cái Dòng Vàng
Trọn bộ
Dị Năng · Đang thịnh hành

Toàn Dân: Triệu Hoán Sư Yếu? Một Cấp Một Cái Dòng Vàng

Truyện: Toàn Dân: Triệu Hoán Sư Yếu? Một Cấp Một Cái Dòng Vàng Chuyển chức triệu hoán sư, bị người nói đây là khắc lão chuyên môn? Nhưng cũng tiếc, ta là treo lão! Thẩm Phi thức tỉnh triệu hoán sư đồng thời, thức tỉnh thiên phú: Cấp một một cái màu vàng kim dòng, […]
5.0 915 Chương
Hậu Cung · Đang thịnh hành

Thái Giám Dỏm: Ta Chính Là Đại Minh Cửu Thiên Tuế

Truyện Thái Giám Đỏm Ta Chính Là Đại Minh Cưu Thiên Tuế là một bộ tiểu thuyết huyền huyễn/trọng sinh/đô thị cổ đại Trung Quốc, đang ra tại web đọc truyện online TruyenCV. Sơ lược Thái Giám Đỏm Ta Chính Là Đại Minh Cưu Thiên Tuế: Truyện kể về một Thái Giám (hoạn quan) tên […]
5.0 2860 Chương
Huyền Huyễn · Đang thịnh hành

Nhất Phẩm Tu Tiên – 一品修仙

Truyện: Nhất Phẩm Tu Tiên Tên hán việt: 一品修仙 Giới thiệu truyện: Từ xưa tiên đạo thế giới, lịch cửu di tân, một thời đại đại thiên kiêu anh hào, ngươi cùng ta lên đài. Chính là một cái đại thời đại yên lặng thời gian rất lâu, một cái xuyên qua mà đến thiếu […]
3.3 1030 Chương

Dựa trên hoạt động đọc của bạn và xu hướng cộng đồng

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...