Join nhóm Facebook Thảo luận & Hỗ Trợ nhé!
Chương 18: [ Akaza ] ! Ta anh hùng
Với thân phận là một giáo đồ tà giáo, cá nhân Cổ Tân không hề có ác cảm gì với Asuma.
Cho nên, Cổ Tân rất hy vọng Asuma có thể để lại cho hắn một "Thánh di vật" hữu dụng.
Dù sao người chết như đèn tắt, linh hồn hắn đã đi bầu bạn với vị chủ nhân mà hắn hằng tâm tâm niệm niệm, Cổ Tân cảm thấy mình đã giúp Asuma tiên sinh một việc lớn như vậy.
Hắn cũng nên báo đáp mình một chút chứ, đúng không?
Để lại cái thân xác hữu dụng, góp sức cho đại nghiệp chế thẻ của ta, đó là lẽ đương nhiên.
Cho nên, Asuma tiên sinh à, ngài trên trời có linh thiêng thì hãy phù hộ cho ta!
Tấm thẻ này, nhất định phải thành công!
Cổ Tân duy trì ma lực ổn định, không ngừng đưa vào trong lò luyện kim, tinh thần lực liên tục cấu trúc hình dáng của tấm thẻ.
Ước chừng hơn nửa giờ sau.
Một tấm thẻ bài mới mẻ nóng hổi từ trong rãnh thẻ tuột ra.
"Không hổ là Asuma tiên sinh, ngài thật sự quá vĩ đại, một lần là thành công!"
Cổ Tân nở nụ cười hài lòng, chậm rãi cầm tấm thẻ bài mới lên.
Nhìn thấy hình vẽ nhân vật trên thẻ, nụ cười của Cổ Tân càng thêm rạng rỡ, tuyệt mỹ thật đấy.
Asuma tiên sinh thân mến, sự cống hiến của ngài ta ít nhất sẽ không quên trong vòng một ngày!
[ Akaza ]
[ thuộc loại: Thẻ triệu hoán ]
[ phẩm chất: Nhị tinh thẻ tím ]
[ thuộc tính: Hắc ám ]
[ chủng tộc đặc tính: Máu thịt tái sinh ]
[ (ghi chú: Kẻ yếu, ta ghét nhất kẻ yếu rồi! ) ]
Không tệ không tệ, lại là một tấm thẻ rất tuyệt.
Cổ Tân rất đỗi cao hứng, quả nhiên, dùng tà giáo đồ luyện thẻ là đúng đắn, vậy mà một lần đã thành công.
Hơn nữa, đối với Cổ Tân mà nói, đây còn là một cột mốc đáng nhớ, đây là lần đầu tiên hắn dùng sinh vật hình người để luyện thẻ.
Ừm, theo Cổ Tân thấy, đám tà giáo đồ đầu óc có vấn đề, phát rồ kia cũng không tính là người, chỉ có thể nói là có chút nhân cách hóa thôi.
Cho nên Cổ Tân cũng không cho rằng mình đang dùng đồng loại để luyện thẻ, hắn hoàn toàn không có gánh nặng tâm lý gì cả.
"Hôm nay quả nhiên là ngày tốt."
Cổ Tân cất kỹ tấm thẻ bài này, rồi thu hồi Aniki Goblin vào trong thẻ, hắn sợ tên ngốc này đêm hôm lại gây ra chuyện khiến hắn đau đầu.
Sau đó Cổ Tân cởi áo ngoài, rửa tay rồi đi lên lầu.
"Ừm? Toyokawa tiểu thư, ngươi chưa đi tắm rửa sao?"
Vừa đi tới đầu bậc thang, Cổ Tân liền thấy Toyokawa Shoko đang đứng ngoài phòng tắm với vẻ mặt xoắn xuýt.
Lúc này nàng đã rửa mặt sạch sẽ, gương mặt trắng nõn xinh đẹp kia vô cùng kinh diễm, tràn đầy collagen của thiếu nữ, dù không phấn son cũng đẹp đến kinh người.
"Lão bản, ngài cứ gọi ta là Shoko là được rồi." Toyokawa Shoko chắp hai tay đặt trước bụng, hai chân khép chặt, vô cùng cung kính cúi người chào Cổ Tân.
Tư thế và thái độ đều hoàn mỹ, ưu nhã không thể bắt bẻ, khiến Cổ Tân cảm thấy mình không phải đang thuê một nhân viên cửa hàng, mà là một nữ bộc.
"Ngài bận xong rồi sao?"
Cổ Tân đã ở dưới lầu hơn một tiếng đồng hồ, Toyokawa Shoko thông tuệ nên đại khái có thể đoán được Cổ Tân đang làm gì.
"Đúng rồi, gian phòng thu dọn xong chưa? Sao còn chưa chuẩn bị nghỉ ngơi?"
"Chuyện là... có chút khó mở lời, nhưng ta cũng chưa có quần áo để thay..."
Toyokawa Shoko khẽ cắn bờ môi phấn, cúi đầu ngượng ngùng nói.
"Cái này là ta sơ suất, nhưng giờ này đi mua cũng không tiện lắm, ta còn một ít quần áo mới chưa mặc qua, ngươi cứ tạm thời mặc đỡ đi." Cổ Tân giật mình.
"Vô cùng cảm tạ lão bản."
"Ta đi lấy cho ngươi."
Cổ Tân trở về phòng chọn hai bộ quần áo màu tối.
"Trước mặc cái này đi, ngày mai đi mua quần áo mới."
"Vạn phần cảm tạ."
Toyokawa Shoko tiếp nhận, cuối cùng cũng nhẹ nhàng thở phào một cái.
Váy áo trên người nàng đều đã rất bẩn, đương nhiên không thể mặc tiếp, cũng không thể cứ thế mà từ phòng tắm đi ra được?
"Mau đi đi, tắm rửa cho sạch sẽ rồi tối ngủ cho ngon." Cổ Tân cười nói.
Toyokawa Shoko mấp máy môi, trong đôi đồng tử màu vàng óng phản chiếu nụ cười rạng rỡ của thiếu niên, một dòng nước ấm không ngừng tràn ngập trong lòng.
Cổ Tân tiên sinh... thật là một người tốt bụng và ôn nhu.
"Vâng."
Trong phòng tắm, sương mù bao phủ, Toyokawa Shoko tắm rửa cho cơ thể trắng nõn của mình, suy nghĩ miên man.
Nàng vốn tưởng rằng, bản thân đã chẳng còn tương lai, thứ chờ đợi nàng chỉ là cái lồng sắt đó cùng với ngày bị hiến tế.
Nàng thật không ngờ, sẽ có người giải cứu nàng ra khỏi lồng giam.
"Anh hùng... sao?"
Toyokawa Shoko khẽ thì thầm hai chữ này, anh hùng, đây là từ mà Toyokawa Shoko thuở nhỏ đã từng huyễn tưởng và mong đợi.
Nhưng từ sau biến cố gia tộc, nàng cùng phụ thân chạy trốn tới Ngân thành, đối mặt với áp lực cuộc sống, nhân sinh của nàng đã trở nên xám xịt.
Nhưng bây giờ, ít nhất đã có cơ hội sống sót.
Hơn nữa, nàng cũng muốn báo đáp "anh hùng" của mình.
"Con gái tắm rửa đúng là phiền phức thật."
Cổ Tân ngồi trên ghế trong phòng mình, loáng thoáng nghe thấy tiếng nước trong phòng tắm, hắn hoàn toàn không có chút tâm viên ý mã nào khi nghĩ đến mỹ thiếu nữ đang tắm rửa, mà chỉ nhả rãnh một câu.
Đã nửa tiếng rồi, Toyokawa Shoko vẫn còn đang tắm, điều này khiến Cổ Tân rất khó hiểu.
Hắn cũng muốn tắm rửa sạch sẽ rồi đi ngủ đây.
Lại qua khoảng mười phút, cửa phòng tắm cuối cùng cũng mở ra, Toyokawa Shoko mặc quần áo của Cổ Tân từ trong đó bước ra.
"Lão bản, ta tắm xong rồi."
Thiếu nữ tóc lam thanh tú động lòng người ôm một cái chậu rửa mặt, bên trong là quần áo nàng đã thay ra.
"Ừm, quả nhiên, Shoko ngươi thật xinh đẹp." Cổ Tân không hề nói những lời phá hỏng bầu không khí, EQ của hắn vẫn rất cao, hoàn toàn không có chút thiếu kiên nhẫn nào.
Nhưng hắn cũng là thật lòng tán dương.
Toyokawa Shoko vừa tắm xong, làn da trắng nõn trên mặt vẫn còn mang theo chút ửng hồng, mái tóc dài màu xanh lam nhạt xõa tung, trông vô cùng động lòng người.
Quần áo của Cổ Tân đối với nàng mà nói rõ ràng là hơi rộng, dù là màu tối, nhưng vì ôm chậu rửa mặt khiến vạt áo trễ xuống, có thể thấy rõ vóc dáng của thiếu nữ.
Cổ Tân theo bản năng liếc nhìn, thậm chí mơ hồ thấy được một điểm nhỏ nhô lên.
Sau đó Cổ Tân lập tức dời ánh mắt đi, ừm, xét về đường cong mà nói, Toyokawa Shoko lớn hơn Đường Nguyệt Nguyệt không ít.
"Cảm ơn lão bản, mời ngài đi tắm rửa đi, quần áo của ngài lát nữa Shoko sẽ giặt giúp ngài." Khóe môi tinh xảo của Toyokawa Shoko hơi cong lên, hiển nhiên là đang rất vui.
"À, thật ra có máy giặt, cứ ném vào là được."
"Máy giặt của ngài đã lâu không vệ sinh rồi phải không? Bên trong đã có vi khuẩn rồi, hơn nữa đồ lót không thể giặt chung với quần áo ngoài."
Gương mặt xinh đẹp của Toyokawa Shoko đầy nghiêm túc, vừa nãy lúc Cổ Tân đang bận ở dưới lầu, nàng đã đại khái kiểm tra rất nhiều thiết bị điện.
"Là vậy sao?"
"Vâng!"
"Được rồi, vậy thì làm phiền Shoko ngươi vậy."
Cổ Tân không hề nói mấy câu như "quần áo của ta để ta tự giặt", đã Toyokawa Shoko có nhã ý như vậy, hắn cũng vui vẻ được nhàn hạ.
"Xin đừng khách khí, đây là việc ta nên làm."
Toyokawa Shoko hơi khuỵu gối hành lễ như một tiểu thư đài các, rồi bưng chậu rửa mặt đi lên lầu.
Nhìn bóng lưng xinh đẹp của Toyokawa Shoko, Cổ Tân không nhịn được nghiêng đầu.
Hình như trong nhà có thêm một người, cũng không tệ nhỉ?
Bạn thấy sao?