Group hỗ trợ & Thảo luận: NHÓM Facebook

Bách Liên Phi Thăng [...] – Chương 100

Join nhóm Facebook Thảo luận & Hỗ Trợ nhé!

Nghe xong lời Tần Phượng Minh, hai vị Sư thúc tổ biến sắc, trong lòng cũng bất giác chấn động.

Tiểu tu sĩ trước mặt này, bước chân vào Tu Tiên giới nhiều nhất không quá năm năm, tuổi tác bất quá đôi mươi, tuổi nhỏ như vậy, thế mà có thể luyện chế ra thượng phẩm pháp khí, hơn nữa còn là hai ba mươi kiện.

Trước kia, bọn họ chưa từng nghe qua chuyện tương tự.

Hai vị đều hiểu rất rõ, luyện khí chi đạo vốn rất trọng thiên phú cùng kiên nhẫn. Ngay cả chính bọn họ, cũng không dám nói có thể tĩnh tâm luyện chế nhiều pháp khí như vậy.

Bất giác, cả hai đều cẩn thận đánh giá tiểu tu sĩ trước mặt. Thấy y thần sắc thản nhiên, biết lời này chắc là không giả. Bằng không, chỉ cần trở về tông môn hỏi một chút, là có thể vạch trần lời nói dối này.

Nhưng đối với việc dùng mấy chục vạn tờ lá bùa mới luyện chế được mấy ngàn tờ phù lục, tỉ lệ thành công thấp như vậy, cũng rất phù hợp với thực tế chế phù.

Bởi hai người đều biết, luyện chế phù lục còn khó hơn luyện khí ba phần. Nếu không phải kinh qua mấy chục năm không ngừng luyện tập, lại cực có thiên phú với phù lục chi đạo, tỉ lệ thành công khi luyện chế phù lục tuyệt sẽ không cao. Luyện chế phù lục khó khăn như thế, mà Tần Phượng Minh còn có thể vẽ ra mấy chục vạn tờ, nghị lực kiên trì này, thật khiến người bội phục không thôi.

Nhìn Tần Phượng Minh, Tằng Sư thúc tổ mỉm cười gật đầu, vẻ mặt vui mừng: “Ngươi lại đây, để ta xem linh căn thuộc tính của ngươi.”

Tần Phượng Minh không dám chậm trễ, vội bước vài bước, đi tới trước mặt Tằng Sư thúc tổ, đưa tay phải ra.

Tằng Sư thúc tổ dùng ba ngón tay bắt lấy cổ tay Tần Phượng Minh, khép hờ hai mắt, chậm rãi truyền linh lực vào trong cơ thể y. Đột nhiên, Tằng Sư thúc tổ bỗng mở mắt, hai ánh mắt gắt gao nhìn chằm chằm Tần Phượng Minh hồi lâu, một lát sau lại nhắm mắt lại.

Qua khoảng nửa chén trà, ông mới mở mắt, trên mặt lộ vẻ không tin.

Tây Môn Sư thúc tổ bên cạnh thấy sư huynh biểu tình như vậy, lập tức cười ha hả nói:

“Tằng sư huynh chắc hẳn cũng thấy rất kinh ngạc nhỉ, linh căn thuộc tính của người này rất đặc thù. Không biết Tằng sư huynh phán đoán linh căn thuộc tính này ra sao?”

“À, không sai, linh căn thuộc tính của hắn rất bất thường. Chẳng lẽ Tây Môn sư đệ từng xem xét linh căn của người này rồi sao?” Tằng Sư thúc tổ nghi hoặc hỏi.

“Vâng, khi tiểu tử này mới vào bổn tông, sư đệ đã từng nghiệm xem linh căn thuộc tính của y. Không giấu gì sư huynh, lúc ấy ta cũng rất hoang mang về linh căn thuộc tính của người này, không biết sư huynh có phát hiện gì?”

“Linh căn của người này thuộc về ‘Hư linh căn’ không thể nghi ngờ, thế nhưng ta dùng nhiều phương pháp tra xét, vẫn không thể phán đoán cụ thể là Hư mấy linh căn, mơ hồ chỉ cảm thấy là Hư nhất linh căn. Ngoài ra, thần niệm trong cơ thể người này đã không dưới tu sĩ Trúc Cơ kỳ bình thường. Điều này làm ta càng thêm kinh ngạc.” Ngừng lại một lát, Tằng Sư thúc tổ lộ vẻ nghi hoặc nói.

Tuy nói thần thức là vật vô hình, nhưng tu sĩ Thành Đan kỳ có rất nhiều bí thuật tu luyện, dựa vào bí thuật đặc thù, vẫn có thể cảm ứng được thần thức của tu sĩ cấp thấp.

Tây Môn Sư thúc tổ nghe vậy cũng sửng sốt, vẻ mặt kinh ngạc nhìn Tần Phượng Minh, ngưng trọng hỏi: “Ngươi hãy nói thật cho ta, thần thức hiện tại của ngươi có thể cảm giác xa nhất là bao nhiêu?”

Tần Phượng Minh hơi do dự một chút, nhưng cuối cùng vẫn thả thần thức ra. Một lát sau, y ngẩng đầu, mặt mang vẻ kinh hãi, cúi người hành lễ với hai vị Sư thúc tổ:

“Khởi bẩm Sư thúc tổ, vừa rồi đệ tử dốc toàn lực thả thần thức ra, thế mà có thể cảm giác hơn bốn mươi dặm.”

Tây Môn Sư thúc tổ nghe được lời này, lập tức cả kinh. Phải biết thần thức của tu sĩ Trúc Cơ kỳ bình thường cũng chỉ có thể dò xét khoảng bốn mươi dặm. Hiện tại Tần Phượng Minh mới là tu vi Tụ Khí kỳ tầng chín, thế mà có thể so bì với thần thức của tu sĩ Trúc Cơ kỳ, tất nhiên khiến hai người kinh ngạc không thôi.

“Ngoài thần thức cường đại ra, còn một chuyện làm ta rất khó hiểu. Theo lý mà nói, dù là đơn linh căn hay Hư nhất linh căn, tốc độ tu luyện đều không quá nhanh, cả đời có thể tu luyện đến Tụ Khí kỳ tầng mười hai đã là rất khá rồi.”

“Nhưng người này chỉ trong bốn năm năm đã tu luyện đến Tụ Khí kỳ tầng chín, lại còn thông hiểu cả luyện khí và chế phù, thành tựu như vậy, thật không biết là do nguyên do gì?” Tây Môn Sư thúc tổ vẻ mặt kinh ngạc nói.

“Không biết trước kia ngươi từng ăn qua linh dược, linh thảo gì không?” Tằng Sư thúc tổ nhìn chằm chằm Tần Phượng Minh, suy tư hồi lâu, bỗng nhiên sắc mặt thay đổi hỏi.

Tần Phượng Minh sửng sốt, cúi đầu trầm tư một lát.

Đột nhiên, y nhớ tới năm mười tuổi, có lần theo phụ thân vào núi đi săn, không cẩn thận ngã xuống huyền nhai, vô tình ăn hai quả vô danh. Chẳng lẽ tu luyện của mình có liên hệ gì với hai quả vô danh kia sao? Nhưng chuyện hai quả kia, y không thể nói thật với hai vị Sư thúc tổ, đây chính là bí mật của y.

Nghĩ đến đây, Tần Phượng Minh ngẩng đầu, vẻ mặt trầm tư nói:

“Khi còn nhỏ, đệ tử có lần theo phụ thân vào núi đi săn, trên đường từng ăn một loại quả vô danh. Đệ tử không biết đó có phải linh dược hay không, chỉ nhớ rõ loại quả đó cực kỳ khó ăn, vị rất đắng, vừa vào miệng liền tan, lúc ấy đệ tử muốn nhổ ra cũng không được.”

“Ừm, ngươi còn nhớ quả đó hình dáng thế nào không?” Tằng Sư thúc tổ vừa nghe, nhìn Tây Môn Sư thúc tổ một cái, vội vàng hỏi.

“Vì thời gian đã quá lâu, lúc đó đệ tử chỉ là đứa trẻ vài tuổi, không thể nhớ lại cụ thể tình hình. Bất quá, đệ tử nhớ rõ lúc ấy vừa hái trái cây đó xuống, cả cây ăn quả liền nhanh chóng khô héo, sau đó hóa thành tro bụi, biến mất không thấy.”

Tần Phượng Minh suy nghĩ một chút rồi nói, y không muốn để hai người này biết mình hái trái cây ở đâu, đồng thời cũng dùng cách này để dập tắt ý định đi tìm của họ.

“Nếu cây ăn quả hái xong liền khô héo biến mất, xem ra chắc chắn là linh quả không sai. Linh quả thường sinh trưởng đơn độc, đã bị ngươi ăn rồi, nghĩ đến gần đó sẽ không có cây thứ hai.” Tằng Sư thúc tổ nhìn Tần Phượng Minh, thấy y không hề giống đang giả bộ, liền nhàn nhạt nói.

“Cho dù hắn từng ăn linh quả, bất kể là loại linh quả nào, dược hiệu nhiều nhất cũng chỉ giúp hắn tiến vào Trúc Cơ kỳ, muốn tiến thêm một bước nữa thì hy vọng rất xa vời. Tằng sư huynh, huynh thấy việc này thế nào?” Tây Môn Sư thúc tổ suy nghĩ một chút rồi nói.

“Ừm, Tây Môn sư đệ nói rất đúng, linh quả thông thường hiệu dụng cũng chỉ kéo dài mấy năm hoặc mười mấy năm, thời gian lâu dần, dược hiệu sẽ chậm rãi biến mất. Được rồi, chúng ta không còn việc gì nữa, ngươi mau thu dọn một chút, lát nữa chúng ta sẽ quay về tông môn.”

Tằng Sư thúc tổ nhìn Tần Phượng Minh, thở dài một tiếng, nhàn nhạt nói, sau đó hai người xoay người rời khỏi chỗ ở của Tần Phượng Minh.

Lại một lần nữa nghe được phán đoán về linh căn thuộc tính của mình, hơn nữa còn xuất phát từ miệng Tằng Sư thúc tổ, xem ra linh căn của mình quả thực không tốt.

Nghe những lời Tằng Sư thúc tổ nói, dù có linh quả phụ trợ, hậu kỳ tu luyện cũng không mấy lạc quan, Tần Phượng Minh trong lòng bất giác cảm thấy áp lực. Nhưng suy nghĩ một chút, y lại càng kiên định tâm tu luyện, y tin rằng cần cù bù thông minh, bản thân bỏ ra gấp mười, gấp trăm lần nỗ lực của người khác, hồi báo chắc chắn sẽ có.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...