Join nhóm Facebook Thảo luận & Hỗ Trợ nhé!
Nghe lão giả tự thuật, Tần Phượng Minh trong lòng đối với chế phù không còn là một màn đen kịt như trước, cuối cùng cũng đã có một tia manh mối. Hơi chút suy nghĩ, hắn mở miệng nói:
“Không biết quý bảo trai có phù bút, chu sa, lá bùa cùng các tài liệu chế phù khác bán ra không?”
“Ha hả, bổn tiệm tên là Thần Phù Trai, loại tài liệu này đương nhiên là có. Bất quá ngươi vừa mới bắt đầu học tập, vẫn là dùng tài liệu bình thường cấp thấp một chút cho thỏa đáng.”
“Ân, liền như lão trượng nói, không biết tài liệu bình thường giá bán thế nào?”
“Lá bùa bình thường, mỗi 50 trương một khối linh thạch cấp thấp; phù bút một chi hai khối linh thạch; chu sa một lọ ba khối linh thạch.”
Tần Phượng Minh trầm ngâm một lát, thầm đạo quả nhiên là đắt đỏ. Tuy nói 50 trương lá bùa mới một khối linh thạch, nhưng xác suất chế phù thành công thực sự thấp, một cây phù bút vẽ không được bao nhiêu bùa liền sẽ báo hỏng. Chu sa càng là một loại tiêu hao phẩm có lượng sử dụng cực cao.
Âm thầm suy tính một phen sau, hắn mới mở miệng nói: “Phiền lão trượng chuẩn bị cho ta hai ngàn lá bùa, mười chi phù bút, năm bình chu sa.” Lại nói tiếp: “Không biết lão trượng có thư tịch loại phù chú bán ra không?”
“Ha hả, xem tiểu hữu xác thật muốn tu tập chế phù nhất đạo, lão hủ cũng liền giúp người thành đạt, đem một quyển 《 Sơ Cấp Phù Chú Bách Khoa Toàn Thư 》 ta trân quý nhượng lại cho tiểu hữu đi.” Lão giả kia nhìn Tần Phượng Minh, thấy hắn quả thật có lòng, thế là hơi sự suy nghĩ, ha hả cười nói.
“Đa tạ lão trượng hậu ái, vậy tại hạ xin không chối từ, không biết cần bao nhiêu linh thạch?”
Lão giả kia lược tính toán một chút rồi nói: “Cả tài liệu cùng thư tịch, tiểu hữu trả 150 khối linh thạch là được.”
Tần Phượng Minh cũng không mặc cả, nói tiếp: “Không biết quý trai có phù lục trung giai loại vây khốn không?”
“Đương nhiên là có, bổn tiệm có Lưu Sa Phù, Vây Khóa Phù, Lồng Giam Phù..., bất quá mỗi trương phù lục cần hai mươi khối linh thạch cấp thấp.” Lão trượng không hề chần chừ, lập tức mở miệng nói.
“Không sao, mỗi loại cho ta ba trương.”
Tần Phượng Minh trả linh thạch, lúc rời khỏi Thần Phù Trai, lão giả kia mang bộ dáng hận gặp nhau quá muộn tiễn hắn ra tận cửa tiệm. Trước khi chia tay, còn không ngừng dặn dò hắn nếu trong khi chế phù có vấn đề gì, có thể tới đây hỏi lão.
Tần Phượng Minh không đi thêm các cửa hàng khác, lập tức trở lại Hoa Anh Thảo, ăn qua cơm tối liền bắt đầu nghiên cứu quyển 《 Sơ Cấp Phù Chú Bách Khoa Toàn Thư 》 kia. Sách này xác thực so với hai quyển phù lục trước kia nội dung tường tận hơn nhiều. Bên trong chủng loại phù chú chừng hai ba mươi loại, sở ký lục cũng cực kỳ hoàn bị.
Nhưng nếu muốn tập luyện chế phù, cũng chỉ có thể đợi sau khi gia nhập tông môn mới có thể bắt đầu.
Hừng đông sau, tu sĩ đến phường thị so với hai ngày trước đã tăng gấp đôi có thừa.
Tần Phượng Minh tuy không phải hướng về đỉnh cấp pháp khí mà đến, nhưng cũng không muốn bỏ lỡ buổi đấu giá hai kiện đỉnh cấp pháp khí kia. Hắn muốn tận mắt chứng kiến xem hai kiện đỉnh cấp pháp khí đó rốt cuộc có gì đặc sắc.
Đấu giá đỉnh cấp pháp khí phải đến giữa trưa mới bắt đầu. Vì vậy Tần Phượng Minh không vội vã đi nhà đấu giá. Theo đường phố, Tần Phượng Minh đi tới bãi giao dịch trước. Lúc này, tu sĩ bày quán trong bãi giao dịch so với hai ngày trước cũng nhiều hơn không ít, phạm vi lớn hơn rất nhiều. Trong sân người đến người đi, đầu người nhốn nháo.
Tuần tra một vòng, Tần Phượng Minh dừng chân trước một quầy hàng. Quầy hàng này so với các quầy khác lớn hơn nhiều, có bốn người đang chủ trì giao dịch. Nghe một thanh niên bên cạnh nói, quán chủ hình như là một gia tộc tu tiên tên Linh Dược Sơn Phương gia. Chỉ thấy trên quầy hàng lấy linh thảo, linh dược làm chủ, xem ra là một gia tộc lấy luyện đan làm chủ không nghi ngờ gì nữa.
Một tấm bảng quảng cáo đặt phía trước quầy hàng, trên đó viết tên bốn năm loại đan dược.
Đối với đan dược, Tần Phượng Minh vốn không quen thuộc, nhưng trong lòng cũng cực kỳ tò mò. Thời gian không lâu, liền thấy có ba tu sĩ mỗi người mua một lọ đan dược gọi là Ích Khí Đan, vui mừng hớn hở rời đi. Thấy ba người đều là dáng vẻ Tụ Khí kỳ tầng thứ năm, thứ sáu, nghĩ đến Ích Khí Đan kia đối với cảnh giới lúc này của hắn hẳn là có ích.
Thế là Tần Phượng Minh cũng tiến lên nói: “Không biết Ích Khí Đan này có hiệu quả gì, trao đổi thế nào?”
Một thanh niên ngẩng đầu nhìn Tần Phượng Minh, đối với việc tu sĩ trước mắt không biết Ích Khí Đan thì rất tò mò, nhưng vẫn khách khí giải thích:
“Ích Khí Đan đối với tu sĩ Tụ Khí kỳ trung kỳ rất hữu dụng, có thể tăng lên một chút tu vi, đối với tu sĩ hậu kỳ thì hiệu dụng không lớn. Mỗi bình chỉ cần hai mươi khối linh thạch cấp thấp.”
Nghe xong lời thanh niên kia, Tần Phượng Minh tức khắc đại hỉ, đan dược này đối với hắn có tác dụng, không chút do dự nói: “Vậy phiền toái ngươi cho ta năm bình.” Nói đoạn lấy ra một trăm khối linh thạch.
Thanh niên kia nghe lời này, trên mặt nhất thời vui mừng khôn xiết. Một lần mua năm bình đã được coi là khách hàng lớn. Thế là y vội vàng giao năm bình đan dược cho Tần Phượng Minh, thu hảo linh thạch. Thấy hắn ra tay hào phóng, thanh niên lại nói: “Chúng ta ở đây không chỉ có đan dược, còn có phù lục, tài liệu luyện khí, không biết đạo hữu có hứng thú không?”
Tần Phượng Minh nhìn qua, vẫn chưa tìm được Hoàng Tinh Đan cùng vật gì kỳ lạ, liền lắc đầu đứng dậy bước sang quầy hàng khác. Lần giao dịch này đồ tốt quả thực không ít, có rất nhiều tài liệu luyện khí rất quý trọng, nhưng Tần Phượng Minh cũng chỉ đi xem qua, chưa từng ra tay lần nào.
Xoay thêm một hồi, cảm giác thời gian gần đến giữa trưa, Tần Phượng Minh thế là hướng nhà đấu giá bước tới.
Lần đấu giá này nhân vì tu sĩ quá đông, ban tổ chức lâm thời quyết định ngày đấu giá cuối cùng sẽ được sắp xếp ở lộ thiên. Địa điểm chính là mảnh đất trống phía trước nhà đấu giá.
Lúc này bên ngoài nhà đấu giá đã là biển người tấp nập, chừng năm sáu ngàn người.
Một đài cao dựng trước cửa nhà đấu giá, lúc này, Du lão giả ngày hôm qua đang ở trên đài chủ trì. Vật đấu giá là một khối thú cốt yêu thú cấp hai, tu sĩ cạnh giá cũng không ít, cuối cùng bị một lão giả chụp được với giá 130 khối linh thạch.
Tiếp theo, liên tục có hai kiện vật phẩm được đưa ra, đều bị tu sĩ chụp mất.
Lúc này, một thiếu nữ đi lên đài cao, trong tay bưng một hộp ngọc. Du lão giả ho nhẹ một tiếng, chỉ vào hộp ngọc nói: “Vật phẩm này đối với chế phù đại sư chính là một kiện lợi khí. Vật này là dùng lông trên cổ của yêu thú cấp ba Hỏa Tình Lang, kinh qua đại sư chế bút tỉ mỉ luyện chế mà thành, là phù bút có tác dụng tăng phúc nhất định đối với việc chế phù lục.”
Nói xong, lão mở hộp ngọc ra, lộ ra một chi ngọc bút tinh oánh dịch thấu, chỉnh chi bút lấp lánh quang mang nhàn nhạt.
“Chi Lang Hào Bút này giá khởi điểm một trăm linh thạch, các vị đạo hữu có thể bắt đầu đấu giá.”
“110 khối linh thạch.” Theo giọng nói của Du lão giả vừa dứt, lập tức có một thanh âm hô lên.
“120 khối linh thạch.”
………………
Tuy phù bút đối với phần lớn tu sĩ không có tác dụng, nhưng hiện trường nhân số đông đảo, vẫn có rất nhiều tu sĩ không ngừng ra giá.
Nghe được có phù bút tốt như vậy, Tần Phượng Minh trong lòng không khỏi khẽ động. Tuy biết lời Du lão giả có hiềm nghi khuếch đại, nhưng khẳng định là lông tóc yêu thú cấp ba chế thành không sai, nhà đấu giá tuyệt đối sẽ không phạm sai lầm như thế.
Chỉ trong một chén trà công phu, giá cả Lang Hào Bút đã lên tới 180 linh thạch. Lúc này chờ một lát sau mới có một thanh âm hô: “190 linh thạch”.
Du lão giả mặt mang mỉm cười, chi bút này có thể gọi đến giá cao như thế, lão cũng không ngờ tới.
Tuy nói chi phù bút này không tồi, nhưng bảo tu sĩ bình thường bỏ ra hơn 100 linh thạch để mua một chi phù bút không có bất luận lực công kích nào, là không ai nguyện ý. Thấy không có người kêu giá, lão giả đang muốn tuyên bố thì một thanh âm hô lên: “210 khối linh thạch”.
Mọi người đều sửng sốt. Theo đạo lý, trừ đan dược, tài liệu luyện khí quý trọng cùng pháp khí sẽ được chụp với giá gấp hai đến ba lần giá khởi điểm, các vật phẩm khác rất ít khi vượt quá gấp đôi.
Hai trăm mười khối linh thạch đã là hơn gấp đôi giá khởi điểm. Giá cao như thế khiến mọi người đều ngẩn ngơ. Ước chừng nửa chén trà thời gian, rốt cuộc không ai ra giá nữa, Du lão giả tuyên bố Lang Hào Bút lấy giá 210 khối linh thạch thành giao.
Người cuối cùng ra giá đương nhiên là Tần Phượng Minh.
Bạn thấy sao?