Group hỗ trợ & Thảo luận: NHÓM Facebook

Bách Luyện Phi Thăng [...] – Chương 16

Join nhóm Facebook Thảo luận & Hỗ Trợ nhé!

Tần Phượng Minh quỳ xuống đất, hai tay tiếp nhận bảo kiếm sư phụ ban tặng, nói: "Đệ tử sau này nhất định chăm chỉ luyện tập kiếm pháp, dùng kiếm này trừ ma vệ đạo, giữ gìn chính nghĩa, không làm nhục sư môn."

Thấy Tần Phượng Minh tuổi còn nhỏ mà đã có chí khí như vậy, Trương đường chủ cùng phu nhân đều hài lòng gật đầu.

Tần Phượng Minh dập đầu tạ ơn sư phụ, sư nương, lúc này mới bái biệt, hướng về nơi ở của mình mà đi.

Cứ như thế, trong nửa tháng sau đó, Tần Phượng Minh đã học thuộc toàn bộ chiêu thức của Phiêu Liễu Thập Tam thức, nhưng để nói là tinh thông thì vẫn còn quá sớm.

Mỗi ngày sau đó, Tần Phượng Minh đều đến nơi yên tĩnh phía sau Đan Vân phong để luyện kiếm. Đêm xuống, y lại nhập định tu tập khẩu quyết. Trong khoảng thời gian này, sư phụ cũng thường xuyên chỉ điểm cho y khẩu quyết tu hành khinh công.

Nhờ sự chỉ điểm nghiêm khắc của sư phụ, hiện tại mỗi khi nhảy vọt, thân hình Tần Phượng Minh đã nhẹ nhàng dị thường. Tảng đá cao nửa trượng, y chỉ cần nhẹ nhàng nhảy một cái là có thể đáp xuống phía trên. Tuy nhiên, so với khinh công của tiểu sư tỷ Nhược Đồng thì vẫn còn khoảng cách không nhỏ, nhưng cũng đã đạt được ba phần thần thái.

Sau khi học trọn bộ kiếm pháp, Tần Phượng Minh càng thêm chăm chỉ, mỗi ngày trời tờ mờ sáng đã đến sau núi luyện võ, đến tận tối mịt mới trở về.

Đoàn Mãnh và Viên Khắc Kiệm cũng khắc khổ không kém, cả hai đều tự tìm một nơi yên tĩnh để luyện tập bí kíp mà Trương đường chủ đã truyền dạy.

Dù ba người ở chung một sân, nhưng cơ hội gặp mặt lại ngày càng ít.

Mỗi lần chạm mặt Viên Khắc Kiệm, Tần Phượng Minh đều tự cảm thấy khó hiểu, ánh mắt hắn nhìn y tràn đầy địch ý. Nhưng ngẫm đi ngẫm lại, y chưa từng đắc tội với hắn bao giờ, thực sự không rõ nguyên nhân từ đâu mà ra.

Thầm lắc đầu, Tần Phượng Minh cũng chỉ đành gác chuyện đó sang một bên, không bận tâm nữa.

Thoắt cái, một năm đã trôi qua, mỗi ngày Tần Phượng Minh ngoài việc luyện kiếm, chính là nhập định tu tập bộ nội công kia.

Những lúc nhàn rỗi, y lại lấy chiếc hồ lô ra ngắm nghía, nhưng cho đến lúc này, chiếc hồ lô vẫn không có chút biến hóa nào. Lần nào y cũng dùng sức vặn nắp, nhưng lần nào cũng thất vọng, cái nắp kia như thể mọc dính liền vào thân hồ lô, không hề lay chuyển.

Thỉnh thoảng, y còn lên sườn núi trăm trượng để thỉnh an sư phụ, sư nương, đôi khi còn cùng tiểu sư tỷ so chiêu. Sư tỷ đối với tốc độ tiến bộ thần tốc của y cũng vô cùng kinh ngạc, chỉ mới một năm, hai người đã có thể đánh qua lại bất phân thắng bại.

Trong một năm này, Tần Phượng Minh cũng đã gặp qua hai vị sư huynh. Đại sư huynh Dương Lan dáng người cao lớn uy vũ, sắc mặt tím đen, năm nay khoảng hai mươi hai, hai mươi ba tuổi. Nhị sư huynh Lữ Hiên lại anh tuấn tiêu sái, mắt sáng như sao, tuổi tác chừng mười tám mười chín, nhìn kỹ lại có vài phần giống sư phụ.

Tần Phượng Minh cũng nhận ra, tiểu sư tỷ đối với Nhị sư huynh vô cùng thân mật, còn với Đại sư huynh thì chỉ lễ phép chào hỏi.

Đối với Tần Phượng Minh, hai vị sư huynh đều rất yêu mến. Đại sư huynh tặng y một cái ống làm bằng tinh thiết, to bằng ngón cái, dài nửa xích, phía trước có một lỗ thủng bằng hạt đậu, phía sau có cơ quan, có thể gắn vào cánh tay để bắn ra ba mũi phi thiêm.

Lữ Hiên tặng một thanh tiểu kiếm bằng ngọc, dài bằng bàn tay, tuy là ngọc thạch nhưng vô cùng sắc bén.

Dù cuộc sống trong một năm qua vô cùng buồn tẻ, nhưng Tần Phượng Minh lại cảm thấy thích thú. Tuy đôi lúc y cũng nhớ tới cha mẹ người thân cách xa vạn dặm, nhưng có một tín niệm luôn chống đỡ y, đó là y nhất định phải trở nên nổi bật, học nghệ thành tài, sau đó mới có năng lực để người nhà có cuộc sống tốt đẹp hơn.

Ý nghĩ này chính là mục đích duy nhất khiến Tần Phượng Minh rời nhà từ năm mười tuổi để đến Lạc Hà cốc.

Nơi Tần Phượng Minh luyện võ hàng ngày là một tiểu sơn cốc nằm ở vị trí rất xa phía sau núi Đan Vân phong. Nơi đó là do y cất công tìm kiếm hồi lâu mới phát hiện ra.

Đi đến đó cần mất mấy dặm đường. Ban đầu, không có đường vào tiểu sơn cốc bí ẩn này, nhưng sau một năm Tần Phượng Minh đi lại, một con đường mòn mờ nhạt đã hiện ra giữa bụi cỏ rậm rạp.

Mỗi ngày luyện võ, Tần Phượng Minh đều lên đường khi trời còn chưa sáng, đi bộ sáu bảy dặm đường núi, lúc đến sơn cốc thì trời vừa hửng sáng.

Khi y luyện kiếm xong một canh giờ và quay trở về, thì bữa sáng cũng vừa bắt đầu.

Quá trình này trong suốt một năm qua chưa từng thay đổi, dù là gió thổi mưa rơi, băng giá tuyết bay, cũng chưa từng có chút biến chuyển.

Ngày hôm đó, Tần Phượng Minh vẫn như thường lệ, trời chưa sáng đã rời giường, sửa sang y phục, tay cầm bảo kiếm sư phụ tặng, khẽ đẩy cửa phòng, rời khỏi sân nhỏ, nhắm thẳng tiểu sơn cốc cách đó mấy dặm mà chạy tới.

Dù trời vẫn chưa sáng, nhưng con đường núi này Tần Phượng Minh đã đi không dưới mấy trăm lần, ngay cả khi nhắm mắt y cũng biết rõ chỗ nào có đá tảng cản lối, chỗ nào có khe rãnh chắn đường. Vì vậy, y không chút chậm trễ, thi triển khinh công sư phụ truyền dạy, nhanh chóng biến mất trong màn đêm.

Có lẽ do hôm nay trời hơi âm u, khi Tần Phượng Minh đến sơn cốc, trời vẫn chưa có dấu hiệu hửng sáng.

Tần Phượng Minh tất nhiên chẳng bận tâm, y cởi chiếc trường sam khoác ngoài treo lên cành cây nhỏ, thân hình khẽ động, chuẩn bị thi triển kiếm quyết để bắt đầu buổi tập hôm nay.

Nhưng ngay khi Tần Phượng Minh xoay người đặt quần áo xuống, thân hình còn chưa đứng vững, đột nhiên nghe tiếng cơ quan "cạch" một tiếng rất nhỏ vang lên từ phía cách đó vài trượng.

Ngay sau đó, một đạo hàn quang lạnh lẽo từ trong bụi cỏ xa xa lóe lên, nhanh như chớp giật, nhắm thẳng vào điểm yếu bên trái của Tần Phượng Minh mà bắn tới.

"A, không ổn!"

Theo tiếng cơ quan vừa dứt, Tần Phượng Minh đã cảm thấy nguy hiểm, khóe mắt liếc nhìn, đạo hàn quang lạnh lẽo kia đã hiện rõ trong tầm mắt.

Lúc này, Tần Phượng Minh muốn nhảy tránh né đã không kịp nữa. Y gầm lên một tiếng, trường kiếm trong tay vẫn còn trong vỏ, theo bản năng vung mạnh về phía đạo hàn quang đang lao tới...

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...