Group hỗ trợ & Thảo luận: NHÓM Facebook

Bách Luyện Phi Thăng [...] – Chương 42

Join nhóm Facebook Thảo luận & Hỗ Trợ nhé!

Trong lòng khẽ giật mình, Tần Phượng Minh vô cùng khó hiểu, vị Phùng tiên sư này trên người mang theo một luồng khí tức khiến Tần Phượng Minh muốn quỳ bái. Không cần nghĩ cũng biết, y còn lợi hại hơn thanh niên họ Vương kia rất nhiều.

Tần Phượng Minh lúc này, mặt đầy vẻ ngờ vực, bờ môi khẽ nhúc nhích, tựa hồ muốn hỏi điều gì, nhưng cuối cùng vẫn không nói ra miệng.

Hắn biết, việc này có lẽ liên quan đến cơ mật của Lạc Hà cốc, nếu muốn cho hắn biết, chắc chắn sẽ giải thích cho hắn một hai.

Thấy biểu lộ của Tần Phượng Minh như thế, đám người tất nhiên hiểu rõ tâm tư của hắn. Không đợi Tư Mã môn chủ cùng vị Phùng tiên sư kia mở miệng, thanh niên họ Vương kia sau khi hơi chắp tay, liền chủ động giải thích một phen.

Nghe xong lời giải thích của thanh niên họ Vương, sắc mặt Tần Phượng Minh biến đổi lớn. Một bí mật kinh thiên động địa, xuất hiện trước mắt hắn.

Hóa ra, Lạc Hà cốc không phải là một môn phái giang hồ như vẻ bề ngoài hắn vẫn biết. Kỳ thực, phía sau nó có một đại tông phái tu tiên làm chỗ dựa, chính là Lạc Hà tông.

Lạc Hà cốc chịu trách nhiệm các sự vụ thế tục của Lạc Hà tông, như phụ trách việc khai thác và vận chuyển tài nguyên khoáng sản tại các nơi trong quận Dĩnh Châu cho Lạc Hà tông.

Bởi vì tu tiên giới có ba quy định bất thành văn, đó chính là: Một, người tu tiên không được hiển lộ thần thông ở thế tục giới; hai, người tu tiên không được nhúng tay vào phân tranh thế tục; ba, người tu tiên không được dùng pháp thuật sát hại phàm nhân.

Ba điều quy định thiên cổ bất biến này đã phân chia hoàn toàn tu tiên giới và thế tục. Ba điều này, bất kể tu vi cao thấp, người tu tiên đều bắt buộc phải tuân thủ, nếu làm trái, tất sẽ bị nghiêm trị.

Thực ra, lần trước Tần Phượng Minh phụng mệnh đến Hạo Bạch thành cướp đoạt hộp bạch ngọc, bên trong chính là một loại vật liệu luyện khí. Vật liệu này khiến người tu tiên cảnh giới Thành Đan cực kỳ đỏ mắt, vì được phát hiện ở thế tục giới, nên chỉ có thể để người của Lạc Hà cốc ra tay.

Vương thị song ưng vốn định giao vật đó cho Ngọa Hổ sơn có liên hệ với mình. Kết quả, Lạc Hà tông đã đi đường tắt mà đắc thủ.

Tư Mã môn chủ giao vật liệu luyện khí đó cho Lạc Hà tông, nhờ vậy mà được ban thưởng một viên Cường Tinh đan, có thể kéo dài tuổi thọ mười mấy năm. Điều này khiến Tư Mã Thanh Sam mừng rỡ vô cùng.

Mỗi tháng, Lạc Hà cốc đều giao khoáng thạch thu thập được cho Lạc Hà tông, thanh niên họ Vương mặc áo đen kia, chính là người của Lạc Hà tông đến Lạc Hà cốc xử lý việc này. Những chuyện này, trong Lạc Hà cốc, chỉ có Tư Mã môn chủ cùng vài vị cao tầng biết được, các đường chủ, trưởng lão khác đều không rõ sự tình.

Cái gọi là linh thạch, trong mắt người thế tục, cũng chỉ là vật phẩm có vẻ ngoài xinh đẹp, trừ làm đồ trang sức ra thì không có tác dụng gì khác.

Nhưng linh thạch đối với người tu tiên lại vô cùng quan trọng.

Trong linh thạch ẩn chứa năng lượng thiên địa dồi dào, người tu tiên hấp thu năng lượng trong linh thạch nhanh hơn gấp mấy lần so với việc tự thân hấp thu năng lượng giữa thiên địa. Tu sĩ dù là đấu pháp hay phi hành đều cần linh lực duy trì, người tu tiên không có linh lực thì cũng chẳng hơn phàm nhân là bao. Cho nên, tầm quan trọng của linh thạch đối với người tu tiên là điều không cần bàn cãi.

Mấy ngày trước, thanh niên họ Vương gặp nạn trong núi sâu, được Tần Phượng Minh cứu giúp. Biết Tần Phượng Minh là người tu tiên có tu vi Tụ Khí kỳ tầng ba, y trở về Lạc Hà tông, đem sự việc thuật lại với chấp sự trong tông môn, lập tức gây nên sự chú ý.

Lần này, tông môn đặc biệt phái thanh niên họ Vương cùng người trung niên họ Phùng đến Lạc Hà cốc, chính là muốn gặp Tần Phượng Minh. Đã biết Tần Phượng Minh là người tu tiên, lại còn là người của Lạc Hà cốc, thì không thể để hắn tiếp tục xông xáo ở thế tục giới, nếu không chắc chắn sẽ rước lấy họa sát thân, điều này đối với Lạc Hà cốc cũng vô cùng bất lợi.

Thanh niên áo đen kia lược thuật lại sự việc cho Tần Phượng Minh nghe. Cũng không biết trong chốc lát, Tần Phượng Minh có thể hiểu được bao nhiêu phần.

Người trung niên họ Phùng chú ý đến Tần Phượng Minh, thấy hắn có vẻ như đang suy nghĩ điều gì, không khỏi gật đầu nói: "Không biết ngươi học được tu tiên công pháp từ đâu mà lại có tu vi Tụ Khí kỳ tầng ba? Thật sự là hiếm thấy vô cùng."

Tự mình tu luyện công pháp tu tiên là việc cực kỳ nguy hiểm, nhẹ thì tẩu hỏa nhập ma, nặng thì hình thần câu diệt.

Tần Phượng Minh dù chưa từng thực sự tiếp xúc với người tu tiên, nhưng lăn lộn trên giang hồ mấy năm, hắn khẳng định người trung niên họ Phùng này còn lợi hại hơn thanh niên kia, muốn giết hắn có lẽ chỉ cần một ánh mắt là đủ.

Không dám giấu giếm, Tần Phượng Minh cung kính đáp: "Không có ai dạy ta tu tiên công pháp gì cả, ta chỉ y theo nội công trong một cuốn sách nhỏ vô danh để tu luyện."

"Không biết đó là loại sách nhỏ nào, có thể cho ta xem qua không?" Thấy hắn đáp dứt khoát, người trung niên kia ngạc nhiên hỏi lại.

Tần Phượng Minh biết, nếu không cho người trung niên họ Phùng xem xét, chắc chắn sẽ rước họa vào thân. Thế giới võ lâm vốn mạnh được yếu thua, tu tiên giới chắc cũng chẳng khá hơn là bao. Nghĩ đến đây, hắn không chút do dự lấy cuốn sách nhỏ trong ngực ra, cung kính đưa cho người trung niên họ Phùng.

Nhận lấy, người trung niên kia lật xem vài trang, phát hiện chỉ là công pháp ngũ hành phổ thông dành cho đệ tử Tụ Khí kỳ, liền mất hết hứng thú, không chút để tâm trả lại cho Tần Phượng Minh.

"Không biết cuốn sách nhỏ này ngươi có được từ đâu, có thể giải thích cho ta nghe không?"

"Cuốn nội công tâm pháp này là ta vô ý nhặt được trong một sơn động, ta chỉ coi nó là một bộ nội công cao thâm để tu tập, từ trước đến nay không hề biết đây là công pháp tu tiên." Tần Phượng Minh không chút chần chờ đáp.

Người trung niên họ Phùng nhìn Tần Phượng Minh, thấy biểu cảm của hắn không giống đang nói dối. Một lát sau, ông chậm rãi nói:

"Bất kể ngươi học được công pháp này như thế nào, đã có linh lực trong người, thì không thể tiếp tục tu luyện tại Lạc Hà cốc được nữa. Ngươi có bằng lòng gia nhập Lạc Hà tông của ta, học tập công pháp cao siêu hơn, để sau này Trúc Cơ thành công, tiến vào cảnh giới cao hơn, đồng thọ cùng trời đất cũng là điều có thể."

Mặc dù Tần Phượng Minh không rõ lắm "Trúc Cơ" mà người trung niên họ Phùng nói là gì, cũng không biết làm sao mới có thể "đồng thọ cùng trời đất", nhưng hắn biết, đi theo hai người trước mặt này, có lẽ sẽ học được pháp thuật khiến bảo kiếm bay lên không trung, hoặc là học được pháp môn bay lượn trên không, trong lòng liền đồng ý sáu phần.

Người trung niên họ Phùng thấy Tần Phượng Minh có chút động tâm, nói tiếp:

"Lạc Hà tông của ta là đại phái trong tu tiên giới nước Đại Lương, rất nhiều tán tu dù có nát đầu cũng chưa chắc đã vào được Lạc Hà tông. Đây là nể tình ngươi là đệ tử Lạc Hà cốc nên mới chủ động mời ngươi. Bỏ lỡ cơ hội này, ngươi có hối hận cũng không kịp."

Thanh niên họ Vương mặc áo đen đứng sau lưng người trung niên họ Phùng, cũng không ngừng nháy mắt với hắn, tựa hồ muốn thúc giục hắn mau chóng đồng ý.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...