Join nhóm Facebook Thảo luận & Hỗ Trợ nhé!
Mảnh vỡ màu đen này, Tần Phượng Minh cũng không lạ lẫm, bởi vì trong tay hắn sớm đã có một khối.
Từ sau khi có chút hiểu biết về luyện khí, hắn đã cẩn thận nghiên cứu khối mảnh vỡ màu đen lấy được từ thiếu gia Trương gia lúc trước, cuối cùng đạt được một kết luận: bản thể của mảnh vỡ kia, kém nhất cũng là cấp bậc pháp bảo.
Thế nhưng có một chuyện khiến hắn vô cùng khó hiểu: pháp bảo vỡ vụn, đa phần là do linh lực bản thân pháp bảo bị đánh tan, công kích trực tiếp lên bản thể mới khiến nó vỡ vụn. Sau khi vỡ vụn, linh lực trên mảnh vỡ pháp bảo cũng sẽ chậm rãi tiêu tán, dần dần biến thành phàm vật.
Nhưng mảnh vỡ màu đen kia lại không phải vậy, linh lực bên trên không hề tổn thất mảy may. Điều khiến hắn khó hiểu hơn là, mảnh vỡ đó còn có thể tự động hấp thu linh lực giữa thiên địa, chuyện này cũng là Tần Phượng Minh vô tình phát hiện được.
Có lần, hắn đặt một khối linh thạch cùng mảnh vỡ chung một chỗ, vài ngày sau, khi kiểm tra lại vật phẩm, phát hiện linh lực trên khối linh thạch kia đã mất hết, biến thành một tảng đá bình thường.
Sau khi cẩn thận xem xét và phân tích, hắn mới hiểu ra, ngoài việc khối mảnh vỡ đen nhánh kia ở gần sát hấp thu linh lực ra, tuyệt đối không còn khả năng nào khác. Phát hiện này khiến hắn vô cùng kinh ngạc.
Thế nhưng, khi rót linh lực vào mảnh vỡ lại không hề có chút biến hóa nào, điều này khiến Tần Phượng Minh rất lấy làm nghi hoặc. Dù thế nào đi nữa, mảnh vỡ màu đen này chắc chắn là bất phàm.
Hiện tại đột nhiên nhìn thấy vật phẩm giống với mảnh vỡ của mình, hắn tất nhiên không chút do dự xuất thủ thu vào trong lòng.
Dù hiện tại hắn chưa thể để lộ bí mật của mảnh vỡ, nhưng trong lòng hắn biết rõ, mảnh vỡ này tất nhiên là vật bất phàm.
Tìm kiếm một lượt trên sân trao đổi, hắn không phát hiện vật phẩm nào khiến mình hứng thú. Tần Phượng Minh biết, chỉ đến ngày thứ ba, các chủ quán mới đem những vật trân quý nhất ra. Bởi vì chỉ đến lúc đó, những tu sĩ xuất thân giàu có mới tới.
Nhìn canh giờ đã sắp đến trưa, hắn liền đi về phía một tửu lâu trong phường thị. Tửu lâu này tên là 'Hoa Anh Thảo', có ba tầng.
Trực tiếp lên lầu hai, phát hiện không có mấy khách hàng. Vừa ngồi xuống, một thanh niên Tụ Khí kỳ tầng ba, khoảng mười tám mười chín tuổi tiến lại, cung kính nói: "Không biết vị đạo hữu này cần dùng gì, tửu lâu chúng ta món ăn các loại đều có, còn có linh tửu tự chế mời đạo hữu nhấm nháp."
Thấy thanh niên này lanh lợi, mồm miệng rõ ràng, hắn không khỏi nảy sinh hảo cảm, Tần Phượng Minh mỉm cười nói: "Đã có linh tửu, tất phải nếm thử một chút, cho ta tùy ý bốn món ăn, mặn chay phối hợp là được."
Thanh niên kia đáp ứng một tiếng, xuống dưới phân phó, một lát sau liền mang lên một bầu rượu cùng một cái chén, thuận tay rót rượu vào chén. Tần Phượng Minh chợt cảm thấy một luồng khí thanh nhã đập vào mặt, khác hẳn với rượu nơi thế tục, chẳng bao lâu sau, bốn món ăn cũng được mang lên.
Tần Phượng Minh vừa ăn vừa uống, vô cùng tiêu dao.
Dùng xong thịt rượu, Tần Phượng Minh vẫy gọi thanh niên kia: "Không biết tửu lâu các ngươi có phòng trọ cho khách lưu trú không?"
"Ngài hỏi đúng chỗ rồi, Hoa Anh Thảo tửu lâu chúng ta là hàng đầu trong phường thị, phía sau có mấy chục phòng trọ cung cấp cho tu sĩ lưu trú. Nếu ngài ở ba ngày, bao gồm ăn ở chỉ thu năm khối linh thạch hạ phẩm. Ngài thấy sao?"
Nghe ở ba ngày tốn năm khối linh thạch, Tần Phượng Minh không khỏi ngẩn ra, năm khối linh thạch là thu nhập một tháng của một đệ tử hạ phẩm bình thường trong tông môn.
Thanh niên kia dường như nhìn ra sự thay đổi của Tần Phượng Minh, nói tiếp: "Đạo hữu đừng chê tửu lâu chúng ta thu phí cao, mỗi gian phòng trọ của chúng ta đều độc lập, còn được đại năng chi sĩ bày cấm chế, chỉ cần vào ở, sẽ không bị người khác quấy rầy. Rất thích hợp cho tu sĩ chúng ta tu luyện."
"Được, vậy ở ba ngày đi, đây là năm khối linh thạch, ngươi cất kỹ." Tần Phượng Minh nghe vậy, trong lòng khẽ động, thuận miệng đáp ứng.
Năm khối linh thạch đối với đệ tử bình thường khác không phải là ít, nhưng đối với Tần Phượng Minh hiện tại, lại chẳng tính là gì.
Thanh niên kia vui vẻ dẫn hắn đi về phía rừng cây phía sau tửu lâu.
Trong rừng cây sau tửu lâu, có mấy chục tòa lầu các độc lập, các lầu các này cách nhau một khoảng nhất định, xem ra, tu tiên giới và thế tục giới vẫn có sự khác biệt về phòng trọ.
Thanh niên kia dẫn hắn vào một gian, sau đó đưa cho hắn một cái trận phù, nói: "Đạo hữu, ngài chỉ cần rót linh lực vào trận phù này, bốn phía lầu các sẽ xuất hiện một tầng cấm chế, ngăn cản người khác xâm nhập và dò xét. Nếu đạo hữu muốn rời đi, chỉ cần thu trận phù vào nhẫn chứa đồ là được." Nói xong, sau khi khom người, thanh niên kia quay người rời đi.
Tần Phượng Minh chậm rãi rót linh lực vào trận phù, trong chốc lát, bốn phía lầu các lập tức xuất hiện một tầng màn sáng trong suốt, bao bọc toàn bộ lầu các vào trong.
Gật đầu hài lòng, Tần Phượng Minh không kịp chờ đợi lấy khối mảnh vỡ kia ra, đặt cùng khối mảnh vỡ lấy được từ thiếu gia Trương gia lúc trước để so sánh. Đồ văn trên hai khối mảnh vỡ không khác biệt chút nào, quả nhiên là xuất từ cùng một món pháp bảo.
So sánh một chút, Tần Phượng Minh phát hiện hai mảnh vỡ pháp bảo này không phải là hai khối liền nhau, thầm cân nhắc phán đoán sơ bộ, mảnh vỡ này ít nhất có năm sáu khối.
Thưởng thức một lát, Tần Phượng Minh cẩn thận thu hai mảnh vỡ vào nhẫn chứa đồ.
Sau đó, Tần Phượng Minh lấy cuốn 《 Sơ Cấp Phù Chú Thô Giải 》 ra, lật xem một chút, phát hiện nó thâm ảo hơn nhiều so với cuốn 《 Phù Lục Cạn Giải 》 nhận được lúc trước.
Tần Phượng Minh đã sớm hướng tới con đường chế phù, nay có hai bản điển tịch chế phù, thầm nghĩ, nhất định phải tìm cơ hội nghiên cứu thử nghiệm một phen.
Hôm nay, Tần Phượng Minh không định ra ngoài, trải qua mấy ngày luyện khí và một ngày đi đường, hắn vẫn chưa hoàn toàn khôi phục. Ngồi lên giường, mỗi tay nắm một khối linh thạch, bắt đầu tĩnh tọa tu luyện.
Trải qua một đêm, sau khi tiêu hao mấy khối linh thạch, Tần Phượng Minh đã khôi phục trạng thái tốt nhất. Nơi này xa lạ với tông môn, tùy thời có thể gặp nguy hiểm, cần phải điều chỉnh trạng thái thật tốt.
Trong phường thị tất nhiên là an ổn, bởi vì quy định của phường thị là tu sĩ không được đánh nhau, kẻ vi phạm sẽ bị Lạc Hà Cốc và Ngọa Hổ Sơn cùng truy sát. Đồng thời, đội chấp pháp trong phường thị thường xuyên tuần tra, vì vậy không ai dám làm trái.
Nhưng rời khỏi phạm vi phường thị thì không còn chịu sự ràng buộc này nữa. Chuyện giết người cướp của chắc chắn sẽ xảy ra. Tần Phượng Minh tuy tuổi còn nhỏ, nhưng lịch duyệt lại cực kỳ phong phú, so với những lão thủ lăn lộn trong tu tiên giới mấy chục năm cũng không kém bao nhiêu.
Sáng sớm ngày thứ hai, Tần Phượng Minh dùng xong điểm tâm, thu dọn vật phẩm tùy thân rồi rời khỏi Hoa Anh Thảo tửu lâu.
Hôm nay, hắn nhất định phải xử lý ba trong bốn kiện thượng phẩm pháp khí còn lại, chuẩn bị đủ linh thạch cho buổi đấu giá ngày thứ ba.
Tần Phượng Minh lúc này đã có hai kiện đỉnh cấp pháp khí bên mình, không còn quá ỷ lại vào thượng phẩm pháp khí nữa. Sau khi cân nhắc, hắn quyết định chỉ giữ lại một kiện thượng phẩm pháp khí, số còn lại đều đổi lấy linh thạch.
Đi trên đường, lúc này đã có đông đảo tu sĩ từ bốn phương tám hướng tụ về, trông còn đông hơn hôm qua. Nghĩ đi nghĩ lại, bán lẻ ba thanh pháp khí vẫn là tốt hơn.
Bạn thấy sao?