Join nhóm Facebook Thảo luận & Hỗ Trợ nhé!
Động tĩnh không lớn nhưng lại đau đến tận xương tủy, Dữu Khánh căng cứnggò má, nỗ lực kìm nén không để cho biểu tình của mình vặn vẹo, nhịn đau nặnra nét tươi cười, khẩu thị tâm phi nói: “Vương gia lo lắng nhiều, còn có ai dámđoạt hay sao.”Giống như kẻ ngốc, vốn chẳng biết gì, Nam Trúc cũng đột…
Bạn thấy sao?