Join nhóm Facebook Thảo luận & Hỗ Trợ nhé!
Một lát sau, biết rõ không hỏi ra được gì nữa, Dữu Khánh đưa tay cầm lấy mộttấm vải đặt trên tầng mình đang nằm, kéo tới quan sát, “Nhìn đi, trong cửa hàngnày dường như chẳng có thứ gì cả, chỉ có mấy khối vải vứt chặn lối đi? Bố tríthêm một số thứ khác đi chứ.”Người khoác áo choàng: “Có thể lấy tới…
Bạn thấy sao?