Join nhóm Facebook Thảo luận & Hỗ Trợ nhé!
Từng chữ của Lăng Xuyên tựa như châu ngọc rơi trên mặt đất, vang vọng khắp đình viện yên tĩnh.Thánh chỉ tuyên đọc xong, Tống Hạc Năm vươn đôi bàn tay đầy nếp nhăn, run rẩy nhè nhẹ, tựa như đang nâng lấy ngàn cân trọng trách, vô cùng trịnh trọng tiếp lấy đạo thánh chỉ kia, gắt gao ôm vào trong ngực.…
Bạn thấy sao?