Join nhóm Facebook Thảo luận & Hỗ Trợ nhé!
Trong lúc đang ngẩn người, gã hán tử túm dây thừng kia cất cao giọng.
“Lâm Giáp chính, tẩu tẩu nhà yêm dù hiện tại đang ở nơi nào, nếu ca ca yêm đã tìm tới tận đây, ngươi dù sao cũng phải cho một lời công đạo chứ?”
“Ngươi là người phương nào?”
“Yêm là đường đệ xa của Triệu Dân ca, Lâm Triệu Huệ.”
“Nga, ngươi muốn cái công đạo gì?”
Lâm Triệu Huệ hung tợn nhìn chằm chằm vào mắt Lâm Phong.
“Ngươi dám nói tẩu tẩu nhà yêm không ở trong quân doanh này sao?”
“Đích xác là không ở nơi này.”
Lâm Phong nhàn nhạt nói.
“Hảo, cho ngươi hai lựa chọn, một là để mấy người yêm vào trong doanh xem xét một phen, hai là Lâm Giáp chính phải cho ca ca yêm một lời công đạo.”
“Ha hả, ngươi hơi làm càn rồi đấy.”
“Chỉ hỏi ngươi có dám hay không thôi.”
Lâm Phong trầm mặc xuống.
Đối mặt với mấy thôn dân Lĩnh Tú Thôn này, Lâm Phong rốt cuộc vẫn không đành lòng ra tay.
Trong lúc đang do dự, Bạch Tĩnh ở bên cạnh vách ngăn, vươn tay kéo kéo ống quần hắn.
Lâm Phong cúi đầu, thấy Bạch Tĩnh dùng ngón tay chỉ chính mình, rồi lại chỉ chỉ cửa doanh.
Ý nàng là, để nàng tự mình ra ngoài xử lý việc này.
Lâm Phong nhìn thấy trong đôi mắt đen láy của Bạch Tĩnh mang theo vẻ quyết tuyệt.
Hắn nhẹ nhàng xua xua tay với nàng.
“Hảo, ta Lâm Phong có thể cho các ngươi một lời công đạo, về nhà chờ xem, trong vòng ba ngày, tất có đáp phúc.”
Lâm Triệu Huệ giơ ngón cái lên: “Là một trang hán tử, vậy bọn yêm về nhà chờ ba ngày là được.”
Nói xong, khóe miệng mang theo nụ cười lạnh, hắn xoay người kéo bè gỗ rời đi.
Lão nhân kia cùng lão thái thái thì lắc đầu tặc lưỡi, rồi cũng quay người bỏ đi.
Nhìn theo bóng dáng bọn họ dần xa, Lâm Phong liếm liếm môi.
“Lâm Triệu Huệ này, ngươi có nhận ra không?”
Bạch Tĩnh lắc đầu: “Chưa từng nghe qua.”
“Một thân phỉ khí, phỏng chừng là đồng bọn thổ phỉ năm đó của Lâm Triệu Dân.”
“Ca, không bằng để yêm trở về, tùy hắn xử trí là được, một kẻ tàn phế, thì làm gì được yêm.”
Lâm Phong khoát tay, bảo nàng cùng mình trở lại trong phòng.
“Ta có một chủ ý, không biết ngươi có dám làm theo kế hoạch không?”
“Chỉ cần là chủ ý của ca, yêm có gì mà không dám.”
Bạch Tĩnh vẻ mặt kiên nghị.
Lâm Phong tùy tay tháo đoản đao của Thát Tử bên hông xuống, đưa tới trước mặt Bạch Tĩnh.
“Đao này sắc bén, đừng để bị thương chính mình.”
Bạch Tĩnh cười: “Yêm từ nhỏ theo phụ thân tập luyện cung mã, rất ít khi bị thương.”
Lâm Phong lại trầm tư một lát.
“Lâm Triệu Huệ kia dám để lại lời này, tất nhiên đã có chuẩn bị, vừa lúc để ta thử xem khả năng tác chiến ban đêm.”
Bạch Tĩnh vẻ mặt nghi hoặc.
“Bắn tên trong đêm sao?”
Lâm Phong cười hắc hắc: “Ta cảm thấy thính lực của mình thập phần lợi hại, chắc chắn sẽ mang lại cho bản thân một kinh hỉ.”
Nói xong hắn vẫy vẫy tay: “Việc này không nên chậm trễ, lão tử không muốn để bọn chúng chờ ba ngày, đêm nay liền tiến hành theo kế hoạch.”
Khi trời về chạng vạng, Thôi Nhất Cước cùng đám người lần lượt trở lại doanh địa.
Lâm Phong vẫy tay bảo hắn và Lý Hùng vào nhà.
Hồ Tiến Mới cùng Trương Thường Hữu cũng chen chúc vào theo.
“Lão đại, ngài không thể trọng bên này khinh bên kia, yêm cũng là tâm phúc của ngài, ai dám có nhị tâm, ắt gặp trời phạt.”
Lâm Phong cười khổ, xua xua tay bảo mọi người đều ngồi xuống.
Bạch Tĩnh đã vẽ ra vị trí nhà Lâm Triệu Dân cùng cảnh vật xung quanh.
Lâm Phong dựa vào bản đồ nàng vẽ, dặn dò vài người về kế hoạch của mình.
Thôi Nhất Cước nghe xong, vẻ mặt khinh thường.
“Lão đại, còn cần tốn công sức này làm gì, chỉ là một đám thổ phỉ mà thôi, để yêm mã đạp phỉ oa, mang đầu tới gặp lão đại.”
Lâm Phong xua tay: “Ta còn có một tầng ý tứ khác trong đó.”
Mọi người an tĩnh lại.
“Kế hoạch trừ phỉ lần này, sẽ để từng người tác chiến, huấn luyện một chút khả năng đánh đêm của các vị.”
Dừng một chút, hắn nói tiếp: “Thát Tử sai nha cung chuẩn, ở trên bình nguyên này ta chịu thiệt lớn, nhưng bọn chúng không giỏi công thành, cũng không giỏi đánh đêm.”
Hồ Tiến Mới lanh mồm lanh miệng: “Ta liền cố tình lựa chọn đánh đêm với Thát Tử, làm cho bọn chúng đau bụng.”
“Chiến đấu trên đường phố ta từng trải qua một lần, chiến quả mọi người cũng thấy rồi, lần này thử xem đánh đêm như thế nào.”
“Ý kiến hay.”
“Đi theo lão đại thật là sảng khoái, Thát Tử lần này gặp nạn rồi.”
Vài người thập phần hưng phấn.
Lâm Phong bảo Bạch Tĩnh cùng vợ Vương Tiền chuẩn bị bữa tối thịnh soạn.
Đương nhiên, nói là thịnh soạn, cũng chỉ là cháo trắng nấu đặc một chút, thêm chút thịt khô.
Lâm Phong còn dư lại non nửa túi da rượu mạnh, làm đám hán tử lập tức hô lên đã ghiền.
Rượu mạnh mỗi người chỉ được nếm một ngụm đã cạn đáy.
Lâm Phong dùng cơm xong, liền bảo mọi người mau chóng đi ngủ, để đêm nay hành động có tinh thần.
Lâm Triệu Huệ túm Lâm Triệu Dân trở lại nhà hắn.
Hắn xác thật là đồng bọn của Lâm Triệu Dân khi còn làm thổ phỉ, hai người quan hệ cá nhân rất tốt.
Hơn nữa, lúc ấy hai người vì tư tàng tiền tài cướp được, bị lão đại bắt thóp.
Là Lâm Triệu Dân tự mình gánh hết mọi tội lỗi, bị đánh gãy gân chân, đuổi ra khỏi đội ngũ thổ phỉ.
Lâm Triệu Dân tìm không thấy tức phụ, cho đến mấy ngày trước, biết được Bạch Tĩnh trốn ở Phong Hỏa Doanh, tức khắc lửa giận tận trời.
Phong Hỏa Doanh đều là loại người gì, hắn đương nhiên biết rất rõ.
Tức phụ mình sinh ra tuấn tú thủy linh, vào nơi đó, còn có thể tốt lành sao?
Nhưng thân mình tàn tật, vô pháp làm gì, liền nghĩ tới người anh em thổ phỉ Lâm Triệu Huệ.
Lâm Triệu Huệ nhận được tin của Lâm Triệu Dân, vì báo đáp ân tình năm đó, tự nhiên sẽ không cự tuyệt.
Ngay sau đó mang theo mấy tên huynh đệ thổ phỉ, cùng nhau lặng lẽ đi vào Lĩnh Tú Thôn, tới nhà Lâm Triệu Dân.
Khi nghe nói người đương nhiệm Giáp chính của Phong Hỏa Doanh hiện tại là một kẻ ngốc nghếch trong thôn, trong lòng hắn liền nảy sinh tâm khinh thường.
Hắn cố ý dùng ngôn ngữ chọc giận Lâm Phong, muốn cho hắn chủ động ra tay với mình.
Còn mình cùng mấy tên huynh đệ thổ phỉ thì bày bẫy rập tại nhà Lâm Triệu Dân.
Theo tính toán của Lâm Triệu Huệ, Lâm Phong phải đợi đến ngày thứ ba mới có thể hành động với bọn họ.
Tới buổi tối, hắn vẫn như cũ cắt cử một tên huynh đệ thổ phỉ canh gác, những người khác ăn cơm chiều xong liền nghỉ ngơi.
Trời qua canh ba, tên thổ phỉ canh gác kia đang co quắp ở góc tường, mơ màng ngủ.
Lúc này, từ trong đêm tối nhẹ nhàng đi qua một bóng người.
Người nọ thuần thục đẩy chốt cửa gỗ, đẩy cửa vào sân.
Lâm Triệu Dân khốn cùng thất vọng, nhà tranh đến cái cửa cũng không có, chỉ treo một tấm mành bông rách nát.
Phía trong cửa là Lâm Triệu Huệ đang ngủ trên một đống cỏ khô.
Hắn làm thổ phỉ lâu ngày, tính cảnh giác rất cao.
Trong mơ nghe được có động tĩnh, lập tức bừng tỉnh lại.
Nương theo ánh trăng ảm đạm, hắn phát hiện một bóng đen tuyền đang đứng trước mặt mình.
Sợ tới mức hắn nhảy dựng lên, lấy tay sờ soạng thiết đao bên người, thân mình thối lui đến ven tường.
“Ai?”
Tiếng quát của hắn làm tất cả mọi người bừng tỉnh.
Có thổ phỉ nhanh chóng châm đuốc.
Bạch Tĩnh an tĩnh đứng ở giữa nhà, nhàn nhạt nhìn một phòng đầy những gã hán tử hào phóng.
Trong lòng nàng thầm nghĩ, Lâm Phong tính kế thật là chuẩn.
Lâm Triệu Huệ cầm đao tiến lên, nhìn từ trên xuống dưới Bạch Tĩnh.
Lâm Triệu Dân cũng bị bừng tỉnh, từ buồng trong thò đầu ra.
“A! Đồ đàn bà chết tiệt, sao không chết ở bên ngoài đi, còn biết đường về nhà!”
Bạch Tĩnh không để ý tới lời quát mắng của hắn.
Lâm Triệu Huệ thả lỏng lại, thu hồi thiết đao cười nói.
“Nguyên lai là tẩu tử đã trở lại, ha hả, tưởng Lâm Phong kia cũng chỉ có thế, không chịu nổi lão tử hù dọa.”
Lâm Triệu Dân lạnh giọng quát: “Cút lại đây cho lão tử, xem lão tử thu thập ngươi thế nào!”
Hắn tâm tình kích động, oán giận nhiều ngày, nghẹn ở ngực không thể phát tiết.
Bạch Tĩnh im lặng xoay người đi vào trong phòng.
Lâm Triệu Huệ ở phía sau trêu đùa: “Ca à, tức phụ tuấn như thế, ra tay nhẹ chút mới tốt.”
Lời hắn nói khiến một đám thổ phỉ cười đùa ầm ĩ.
Bạch Tĩnh bước qua ngưỡng cửa buồng trong, đứng ở trước giường đất.
“Cởi sạch quần áo cho lão tử, quỳ xuống!”
Lâm Triệu Dân càng nghĩ càng giận, lớn tiếng quát mắng, vươn tay đi bắt sợi dây mây đặt ở góc giường đất.
Đây là công cụ hắn thường xuyên ngược đãi Bạch Tĩnh, cũng là một loại phương thức phát tiết thường ngày của hắn.
Bạch Tĩnh vẫn như cũ vô thanh vô tức bò lên trên giường đất.
Bạn thấy sao?