Group hỗ trợ & Thảo luận: NHÓM Facebook

Biên Quân Hãn Tốt – Chương 37

Join nhóm Facebook Thảo luận & Hỗ Trợ nhé!

Lâm Phong tìm kiếm trong trí nhớ, cũng không phát hiện có tin tức về phương diện này.

“Hôn sự này có thể hủy được không?”

Lâm Thông nghi hoặc nhìn hắn.

“Ngươi nói là hủy hay là hoãn?”

“Đối phương là nhà thế nào?”

Lâm Thông có chút kinh ngạc nhìn Lâm Mậu.

“Việc này cha ngươi không nói với ngươi sao?”

Hai người đều nhìn Lâm Mậu.

“Khụ khụ khụ, yêm không mặt mũi nói.”

Lâm Thông gật gật đầu: “Trước kia nhà ngươi nghèo, người ta chê bai, từng đòi từ hôn, bị ta chặn lại.”

“Chính là hiện tại...”

“Hiện tại ngươi có tiền đồ, người ta cũng nghe tin, liền nhờ người tới bảo, con gái sắp mười bốn tuổi rồi, có nên cử hành hôn sự hay không.”

“Nàng ta mới mười ba tuổi?”

“Ha hả, có gì lạ đâu, gả sớm thì nhà bớt được một miệng ăn.”

Lâm Phong lẩm bẩm trong miệng.

“Giúp ta hủy hôn sự này đi.”

“Hủy?”

Lâm Mậu vỗ bàn cái bốp: “Ngươi muốn làm loạn cái gì?”

“Con nhà người ta mới mười ba, mà ta làm cái nghề này lại ăn bữa hôm lo bữa mai, không thể hại người ta.”

Lâm Thông gật đầu: “Ngươi nghĩ cho kỹ, hôn sự này lúc trước là ta nhờ người đính ước, đối phương ở huyện thành Thanh Hà, là nhà có chút bối cảnh.”

“Có bối cảnh càng không thể lấy, với tình trạng hiện tại của chúng ta, không thích hợp.”

Lâm Phong mặc kệ cha hắn giận dữ thế nào.

Chính mình không thể cưới một đứa trẻ về làm vợ.

Lâm Thông cười nói: “Tùy ngươi đi, hiện tại ngươi cũng là người có chủ kiến, đến lúc đó đừng hối hận.”

Lâm Phong cười khổ lắc đầu.

“Cứ quyết định vậy đi.”

Lâm Thông vẫy tay với Lâm quản gia đang đứng ngoài cửa.

Lâm quản gia lập tức bước lên một bước.

“Lão gia, đồ đạc đã dọn vào chưa?”

“Cứ để ở trong sân đi, ta về đây.”

Lâm quản gia ra cửa viện, gọi người nhà đang đợi bên ngoài khiêng mấy cái rương vào.

Lâm Thông đứng dậy, chỉ vào mấy cái rương.

“Đều là chút đồ ăn mặc, vài ngày nữa, ta lại cho người đến sửa sang nhà cửa.”

Nói xong gật đầu với Lâm Phong rồi quay người đi ra ngoài.

Lâm Phong không nói gì, mặc kệ Lâm Thông dẫn người đi.

Lâm Mậu lầm bầm: “Không biết quy củ, đó là thân thúc của ngươi đấy.”

Lâm Phong ghé sát mặt Lâm Mậu.

“Cha, người ta chịu nhận ngươi làm anh, cha nghĩ là vì cái gì?”

Mặt Lâm Mậu đen sì bỗng đỏ ửng, cúi đầu không nói gì nữa.

Nghe thấy người đi hết, Lâm Thu từ buồng trong nhảy ra, chạy quanh mấy cái rương trong sân, nhảy nhót vui vẻ.

Miệng hừ khúc, mở cái rương này xem, lại mở cái rương kia ngó hai cái, hưng phấn không thôi.

Lâm Phong ăn no, ở nhà thấy chán.

Đứng dậy dắt chiến mã, lớn tiếng nói một câu.

“Ta đi đây, thời gian nữa sẽ về thăm mọi người.”

Lâm Thu chạy tới ôm lấy hắn.

“Ca, huynh muốn đi đâu?”

“Đại doanh biên quân, xa nhà chút, muội cứ ở nhà, cố gắng ít ra ngoài, nếu có việc thì đi tìm Lâm Thông.”

“Lâm Thông?”

“Chính là người vừa rồi, thân thúc của muội.”

“Nga, yêm biết rồi.”

Cứ như vậy, Lâm Phong dắt ngựa ra cửa.

Lâm Thu tiễn đến tận đầu thôn, Lâm Phong bảo muội ấy quay về, lúc này mới lưu luyến dừng lại.

Lâm Phong lên ngựa ra thôn, đi trên quan đạo, nhìn xa xa thấy bên đường có người đứng.

Đến gần mới thấy là Lâm quản gia.

“Ha hả, Lâm tướng quân muốn đi nhậm chức ở biên quân, viên ngoại gia bảo yêm ở đây chờ.”

Lâm Phong không xuống ngựa.

“Có việc?”

Lâm quản gia tay cầm trường đao có vỏ, giơ hai tay lên trước mặt Lâm Phong.

“Đây là viên ngoại gia bảo yêm đưa cho Lâm tướng quân, nói là rất sắc bén.”

Lâm Phong nhận lấy trường đao, nhấn chốt lò xo, xoạch một tiếng, lưỡi đao bắn ra nửa đoạn.

Thân đao sáng như tuyết, lưỡi mỏng lưng dày, đúng là một cây bảo đao trăm luyện.

“Đao tốt.”

Lâm Phong không khỏi tán thưởng, rồi thu đao, tiện tay treo bên yên ngựa.

Lâm quản gia lại đưa lên một cái bao.

“Đây cũng là viên ngoại gia bảo yêm mang cho Lâm tướng quân, không còn việc gì khác.”

Lâm Phong nhận bao, thấy hơi nặng, cũng không mở ra xem, đặt luôn trên lưng ngựa.

“Được, ngươi về đi.”

Lâm quản gia chắp tay cung kính: “Lâm tướng quân cứ đi thong thả, yêm chúc ngài dọc đường thăng tiến.”

“Ừ, cảm ơn, làm tốt lắm, ta sẽ nhớ đến ngươi.”

Lâm quản gia nghe vậy, lưng càng còng xuống.

Lâm Phong quất ngựa, chiến mã phi nước đại, nhanh chóng biến mất cuối con đường.

Hắn đã hẹn địa điểm tập hợp với Bạch Tĩnh, nên không cần chờ ở nhà.

Đại doanh biên quân nằm ở hướng đông nam thôn Lĩnh Tú, cách khoảng 280 dặm.

Chiến mã của Lâm Phong vốn là tọa kỵ của quân Thát Tử.

Loại ngựa này cao lớn, chạy nhanh, là ngựa tốt hiếm có.

Chưa đầy nửa ngày, Lâm Phong đã tới điểm tập hợp.

Đây là một thôn xóm cách thôn Lĩnh Tú hơn 80 dặm, tên là thôn Khúc Mộc, thuộc địa giới hương Hồ Đông.

Lâm Phong thúc ngựa vào thôn.

Thôn xóm rất yên tĩnh, lúc này đã gần hoàng hôn, trông cũng chẳng khác thôn Lĩnh Tú là bao.

Khắp nơi tĩnh mịch, chỉ có tiếng móng ngựa gõ xuống mặt đất.

Lâm Phong xuống ngựa, tìm một cái sân còn chỉnh tề, buộc ngựa vào góc, lấy ít cỏ khô cho ăn.

Bản thân thì ngồi trên bệ giếng bỏ hoang trong sân.

Nghĩ xem có nước cho ngựa uống không, chạy cả nửa ngày, chắc hẳn nó cũng khát rồi.

Thấy trời tối dần, Lâm Phong ra cửa viện, nhìn quanh.

Khu vực này hạn hán phổ biến, dù có giếng cũng phải đào rất sâu.

Lâm Phong ngó qua từng nhà, muốn xem nhà nào có giếng.

Đáng tiếc, mấy cái sân này đều rách nát, không có người ở.

Khi đi qua ba cái sân, đột nhiên quay đầu lại thấy cách mình hai mươi mấy bước, có hai gã cao tráng đang đứng.

Mặc đồ đen, tay cầm loan đao.

Nhìn lại lần nữa, không biết từ lúc nào, phía sau cũng đứng hai gã mặc áo đen cầm đao.

Đây là vây mình lại rồi.

Lúc vào thôn, hắn đã cố tình lắng nghe, không thấy dị thường gì.

Bốn gã này xuất hiện rất đột ngột.

Xem ra thân thủ không tệ, bước chân rất nhẹ nhàng.

Lâm Phong thấy tướng mạo bọn họ là người Đại Tông, hơn nữa lúc xuống ngựa, trường đao treo bên hông, cung tên đeo trên người, nên tâm tình rất thả lỏng.

Bốn gã đồng loạt tiến lại gần, loan đao tuốt vỏ, bước chân chỉnh tề.

Lâm Phong đoán mấy gã này là người trong quân ngũ.

Nhưng quần áo, vải vóc trên người họ rất tinh xảo, không phải người thường mặc nổi.

Bốn người cách hắn năm bước thì dừng lại.

Một gã quát hỏi: “Ngươi làm gì?”

“À, ta tìm chút nước uống.”

“Nhập ngũ?”

Lâm Phong vẫn mặc chiếc áo bông cũ, chưa thay đồ mới.

“Quân Tây Trấn.”

Bốn người rõ ràng thả lỏng, nhưng vẫn cầm đao trên tay.

“Từ đâu tới, đi đâu?”

Gã kia vẫn hỏi.

“Các ngươi là ai?”

“Bây giờ là lão tử đang hỏi ngươi.”

Lâm Phong cười, đám người này không phải dân giang hồ chuyên nghiệp.

Thế đạo hiểm ác, người lăn lộn giang hồ sẽ không ngang ngược thế này.

Đương nhiên, cũng không phải người trong quân ngũ, nhìn cách mặc và hành động, khả năng cao là bảo tiêu hoặc hộ viện của nhà giàu nào đó.

“Mấy vị, nước giếng không phạm nước sông, đường ai nấy đi, được không?”

“Tiểu tử, không rõ lai lịch của ngươi, bọn ta sao yên tâm để ngươi đi lung tung.”

“Ý của ngươi là...”

“Không nói rõ, bọn ta sẽ cho ngươi quỳ mà nói.”

Lâm Phong cảm thấy, bối cảnh mấy người này chắc chắn rất mạnh.

Người giàu có bình thường không có khí thế ngang ngược kiêu ngạo này.

“Muốn động thủ với ta?”

“Không, là động đao.”

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...