Join nhóm Facebook Thảo luận & Hỗ Trợ nhé!
Hai mươi ngày trôi qua, Vương Tiền, Lý Hùng cùng Trương Thường cuối cùng cũng đánh hai mươi chiếc xe ngựa trở về.
Hai mươi xe lương thảo đầy ắp đã giảm bớt đi sự thiếu hụt lương thực trong lâu đài.
Người cùng tới lâu đài còn có Tần Phương, hắn mang đến ấn tín do chính tay Đại tướng quân biên thành Tần Trung viết.
Phong Lâm Phong làm Trấn Tây Đô Hộ Phủ, thuộc cấp quân thứ 31 kỵ binh doanh.
Dưới trướng biên chế đủ 500 nhân mã.
Thẻ đeo hông của phủ binh là một tấm thẻ sắt, trên khắc các chữ như phủ binh, 31, thuộc cấp Lâm Phong.
Lâm Phong đặt thẻ đeo hông bách phu trưởng quân biên phòng bằng trúc và thẻ sắt của phủ binh cạnh nhau.
“Ta đây là vừa thuộc về quân biên phòng, lại vừa thuộc về phủ quân Trấn Tây Đô Hộ Phủ, hai bên đều có thể quản ta, nhưng lại chẳng ai quản được ta.”
Tần Phương đang uống trà, nghe vậy liền sửng sốt.
“Lâm tướng quân đây là nói thế nào?”
“Ngươi nghĩ xem, nếu quân biên phòng hạ đạt mệnh lệnh mà ta không muốn chấp hành thì ta có thể mặc kệ, đương nhiên, quân lệnh hợp lý thì vẫn phải tuân thủ.”
“Vậy thì phải xem tâm tình của ngươi rồi.”
“Chính là như vậy, ha ha ha...”
Hai người nhìn nhau cười lớn.
Tần Phương vừa nghe tin Lâm Phong lại tiêu diệt hơn hai trăm kỵ binh Thát Tử, trong lòng lại bị chấn động mạnh một lần nữa.
Phủ binh biên thành và Thát Tử vốn đã giằng co đánh nhau từ lâu.
Chiến tổn không ít, nếu muốn tiêu diệt 200 kỵ binh Thát Tử thì quả là chuyện viển vông.
Người thanh niên trước mắt này, e rằng tuổi tác còn nhỏ hơn cả mình.
Tại sao lại có năng lực lớn đến thế?
Hết lần này đến lần khác khiến hắn phải thay đổi nhận thức của chính mình.
Xem ra Tần Đại tướng quân vô cùng sáng suốt, không nói hai lời đã ban lệnh tấn chức.
Nếu để Đại tướng quân biết Lâm Phong lại diệt thêm 200 kỵ binh Thát Tử, chẳng phải sẽ trực tiếp thăng làm thiên phu trưởng sao.
Tần Phương bỗng nhớ ra điều gì.
“Lâm tướng quân, sao vẫn chưa đi chiếm lấy huyện Thủy Thanh?”
“Vừa mới chuẩn bị đi thì quân biên phòng tới điều tra tình hình, sau đó Thát Tử lại tới gây chuyện, nên đành trì hoãn.”
“Vậy Lâm tướng quân còn kế hoạch nào không?”
“Kế hoạch thì đương nhiên có, nhưng vừa tiêu diệt hơn hai trăm kỵ binh Thát Tử, e rằng bọn chúng sẽ không dễ dàng bỏ qua cho ta.”
“Ý của ngươi là, Thát Tử sắp tới?”
“Chẳng những tới, mà còn tới rất đông.”
“Nhưng đã có biện pháp ứng phó chưa?”
“Biện pháp thì có, chỉ là thiếu nhân thủ.”
Tần Phương im lặng, vấn đề thiếu nhân thủ nhất thời không thể giải quyết.
Biên thành quá xa, trong thời gian ngắn không thể điều người tới được.
Cân nhắc một lát, Tần Phương lo lắng hỏi.
“Lâm tướng quân, lâu đài này có thủ được không?”
Lâm Phong vừa mới thăng quan, tâm trạng rất tốt, đứng dậy vẫy tay với Tần Phương.
“Đi, đi, để ta cho ngươi xem vũ khí kiểu mới của ta.”
Hai người bọn họ lên thành lâu, sai người vẽ mấy đường vạch ngoài thành, từ xa tới gần.
Sau đó ra hiệu cho Bạch Tĩnh phát tín hiệu.
Máy bắn đá được quân tốt dùng hai con trâu chậm rãi kéo xuống.
Sau khi nạp một tảng đá lớn vào băng đạn, liền chờ đợi mệnh lệnh.
Trên máy bắn đá cũng khắc các vạch kẻ, tương ứng với khoảng cách ngoài thành.
Khi Bạch Tĩnh phát tín hiệu, quân tốt dùng đao chém đứt dây buộc.
Máy bắn đá khổng lồ gào thét bắn tảng đá lớn ra ngoài.
Tảng đá lớn bay từ giữa không trung ra khỏi lâu đài, bay thẳng về phía trước, rơi xuống đất lăn lộn tại vị trí vạch kẻ cách hơn một dặm, cày trên mặt đất ra một đường rãnh sâu.
Tần Phương há hốc miệng hồi lâu không khép lại được, hai mắt ngơ ngác nhìn về phía trước.
Thứ này nếu nện trúng đội ngũ kỵ binh đang tấn công thì sẽ tạo ra sát thương lớn đến mức nào?
“Thế nào, Tần giáo úy còn nghi ngờ về việc bảo vệ lâu đài không?”
“Không, không còn nữa, vũ khí như vậy có bao nhiêu cái?”
Lâm Phong giơ hai ngón tay lên.
“Hai cái.”
“A, ít quá vậy?”
“Ai, tài liệu cũng thiếu, nhân thủ lại càng thiếu, có bột mới gột nên hồ mà.”
“Ngươi còn vũ khí gì khác không, cho tại hạ mở mang tầm mắt với.”
“Nỏ giường, qua đây xem.”
Lâm Phong dẫn Tần Phương đi tới trên tường thành, nơi đó đặt một chiếc xe hai bánh bằng gỗ.
Trên đó là một chiếc cung nỏ được phóng đại lên nhiều lần, một mũi tên khổng lồ đặt bên cạnh.
Lâm Phong vỗ vỗ nỏ giường.
“Thứ này uy lực cũng không nhỏ, giáp đồng hay giáp sắt gì cũng không ngăn được nó, cũng có thể cho Thát Tử một bất ngờ.”
Tần Phương quan sát trên dưới trái phải, miệng chậc chậc khen ngợi.
“Thiên tài, Lâm tướng quân, Thát Tử gặp phải ngươi đúng là xui xẻo tận mạng.”
“Xe ngựa gần như bị ta tháo dỡ hết cả ba chiếc rồi, thiếu tài liệu, bằng không Thát Tử thấy ta là phải khóc thét bỏ chạy.”
“Ha ha ha, có thể đánh cho Thát Tử khóc, cũng coi như là một giai thoại rồi.”
Hai người trở lại bộ chỉ huy, đã có người dọn rượu và thức ăn lên.
Sau một tháng, Lâm Phong mới lại được ăn một bữa có thịt.
Hai người vừa ăn vừa nói chuyện, chủ đề vẫn xoay quanh huyện Thủy Thanh.
“Lâm tướng quân, ngươi chỉ cần chiếm được huyện Thủy Thanh, muốn tài liệu gì mà chẳng có.”
Tần Phương uống một ngụm rượu lớn, thỏa mãn phun ra một hơi nồng mùi rượu.
Lâm Phong và Tần Phương rất hợp tính nhau, cảm thấy người này chính trực lại có khí chất, làm người thẳng thắn chân thành mà lại cơ trí.
“Tần giáo úy, huyện Thủy Thanh sở dĩ không bị Thát Tử quấy nhiễu là vì Thân Cổ Điền chính là người của Thát Tử, một khi ta chiếm lấy, đại quân của Thát Tử chắc chắn sẽ kéo tới.”
“Chịu sự kiềm chế của biên thành và đại doanh quân biên phòng, Thát Tử chắc không còn bao nhiêu nhân mã để điều tới đây đâu.”
“Điều động được khoảng một ngàn người chứ?”
“Ừm, khoảng đó.”
“Với thực lực hiện tại của ta, 500 Thát Tử đã là cực hạn, đó còn phải là trong thế trận phòng ngự.”
“Là ta nóng vội rồi.”
Hai người chạm bát rượu, mỗi người uống một ngụm.
“Tình hình biên thành thế nào?”
“Ai, bị vây hãm nửa năm nay, lương thảo khó vận chuyển vào, ba vạn phủ binh trong thành đều rất nôn nóng.”
“Đại tướng quân không muốn phản kích sao?”
Tần Phương cười khổ lắc đầu.
“Đã đánh hai lần, tổn thất thảm trọng, tỷ lệ chiến tổn bảy đổi một, khiến Đại tướng quân đau đầu không thôi.”
“Bảy đổi một?”
Tần Phương trầm mặc gật đầu.
“Đó là trong tình trạng tướng sĩ một lòng chịu chết đấy, bằng không thì...”
Tần Phương nói đoạn bỗng nhớ ra điều gì, ghé sát đầu lại.
“Lâm tướng quân, ngươi ở đây diệt 200 kỵ binh Thát Tử, tổn thất bao nhiêu nhân mã?”
Lâm Phong do dự, con số này hắn khó mà nói ra.
Đang lúc hắn do dự, Bạch Tĩnh đứng hầu một bên lên tiếng.
“Một đổi ba.”
Tần Phương ngước mắt nhìn Bạch Tĩnh, ngay sau đó gật đầu.
“Ừm, Lâm tướng quân quả nhiên lợi hại, tố chất hơn hẳn phủ binh gấp đôi.”
Lâm Phong cười khổ lắc đầu.
Hắn biết Tần Phương hiểu lầm rồi, nhưng hắn không muốn đính chính.
Lâm Phong không nói rõ, nhưng không có nghĩa là Bạch Tĩnh sẽ không nói.
“Tần tướng quân, ý ta là một quân tốt của tướng quân ta đổi lấy ba kỵ binh Thát Tử.”
Tần Phương nâng bát rượu về phía Bạch Tĩnh.
“Đừng vì tranh công cho tướng quân nhà ngươi, Lâm tướng quân lợi hại thế nào, Tần mỗ đã lĩnh hội sâu sắc rồi.”
Hắn căn bản không tin lời Bạch Tĩnh, nên cũng không để tâm.
Bạch Tĩnh nóng nảy, muốn chứng minh số liệu của mình.
“Tần tướng quân, những gì ta nói đều là số liệu thực tế.”
“Ừ ừ, hiểu rồi, hiểu rồi, ha ha, Lâm tướng quân đúng là khiến thuộc hạ sùng kính mà.”
Lâm Phong xua tay: “Tần tướng quân uống rượu đi, đừng nghe nàng nói bậy.”
“Được, uống rượu.”
Bạch Tĩnh phía sau Lâm Phong tức giận bĩu môi về phía bóng lưng của hắn.
Một vò rượu mạnh bị hai người uống hết một nửa, sau đó là xưng huynh gọi đệ vô cùng nhiệt tình.
“Tần huynh, biên cảnh đã tới mức suy tàn như thế, vì sao triều đình không phái thêm quân đội tới?”
“Lâm huynh, ngươi cũng biết triều đình đang tranh giành loạn lạc, Đại tướng quân đúng là một cây chẳng chống vững nhà mà.”
“Nga, Tần huynh xin hãy giải đáp nghi hoặc cho huynh đệ.”
“Ai...”
Tần Phương đã có chút say khướt, ghé đầu sát vào Lâm Phong.
“Trong nhà hoàng đế xảy ra phân tranh, Phù Vương gom góp mười mấy vạn người, muốn công vào kinh đô để lật đổ hoàng đế đấy.”
“A, thật sự có chuyện này sao?”
Bạn thấy sao?