Join nhóm Facebook Thảo luận & Hỗ Trợ nhé!
Hôm sau, Dương Lăng vừa mới đứng dậy đã nhìn thấy Trương Vĩ đang lảng vảng xung quanh.
Nhìn thấy Dương Lăng, Trương Vĩ đi tới với vẻ mặt ngượng ngùng.
“Dương ca...”
“Ân?”
Dương Lăng liếc nhìn Trương Vĩ một cái.
“Chuyện trước đó là ta không phải, xem như chúng ta đều là người chơi, Dương ca tha thứ cho ta được không?”
Trương Vĩ liên tục chắp tay.
“Có việc thì nói, có rắm thì thả, ta không rảnh cùng ngươi nói dóc.”
Dương Lăng đáp.
Trương Vĩ hơi biến sắc, khẽ cắn môi:
“Dương ca, chúng ta có phải là có thể thăng cấp không?”
“Thăng cấp?”
Dương Lăng từ trên xuống dưới đánh giá Trương Vĩ.
Trương Vĩ hít sâu một hơi:
“Ta biết tại sao ngươi lại có sức lực lớn như vậy, đào khoáng nhanh đến thế.”
“Nói nghe xem.”
“Ta trước đó không lâu đi đào Hỏa Tinh Nham, đào mãi đào mãi, chợt cảm thấy một dòng nước ấm lưu chuyển trong cơ thể.”
“Sau đó, sức lực của ta liền tăng lên một đoạn!”
Trương Vĩ nghiêm mặt nói: “Ta không phải mê tín, nhưng ta biết sức lực tăng lên này không bình thường, ở thế giới hiện thực không thể nào đào mỏ vài ngày mà có sự thay đổi như vậy. Vì thế ta cho rằng chúng ta thân là người chơi, là có thể thăng cấp.”
“Chúc mừng ngươi, đã phát hiện ra bí mật của "Thần Vực".”
Dương Lăng cười đáp.
“Dương Lăng, ngươi không cần phải âm dương quái khí như vậy, ngươi ngay từ đầu đã biết chuyện này, nhưng lại không nói cho ta biết. Cho nên ta cảm thấy ta cũng không làm gì sai cả.”
Trương Vĩ nói.
Dương Lăng khoát khoát tay: “Cút xa một chút, lười nói chuyện với ngươi.”
“Chột dạ rồi sao? Hừ.”
Trương Vĩ giọng lạnh lùng:
“Nhìn trên tình nghĩa mọi người đều là người chơi, ta hy vọng ngươi có thể chia sẻ thông tin với ta.”
Dương Lăng đột nhiên bật cười: “Ngươi có ý gì?”
Thần sắc Trương Vĩ hòa hoãn lại đôi chút:
“Ta muốn biết phải đào bao lâu mới có thể thăng cấp, có cách nào để thấy thanh điểm kinh nghiệm không? Ngoài việc tăng sức mạnh, còn có thể thăng cấp cái gì khác? Trong Thần Vực chắc chắn có võ học đúng không? Có cách nào để học được không? Hoặc là nghề nghiệp sinh hoạt? Chỗ nào có thể nhận nhiệm vụ?”
“Đầu tiên, ta không có lý do gì để chia sẻ thông tin với ngươi cả.”
Dương Lăng cười nhạt nói: “Đừng có dùng đạo đức để ép buộc ta, nếu không ta sẽ đánh chết ngươi. Ở nơi này ngươi chỉ là lưu dân, chết thì chết rồi, chẳng ai quản đâu.”
Sắc mặt Trương Vĩ đột biến.
Dương Lăng tiếp tục nói: “Tiếp theo, những thứ ngươi hỏi ta cũng không hiểu rõ, chờ khi nào ngươi hiểu rõ rồi thì quay lại nói cho ta biết.”
Nói xong, hắn sải bước rời đi, để lại Trương Vĩ với sắc mặt khó coi đứng chôn chân tại chỗ.
“Dương Lăng, ngươi tới nơi này thời gian cũng chẳng hơn ta bao nhiêu, dù có thể thăng cấp thì ngươi cũng chỉ cao hơn ta vài cấp mà thôi, ta không tin mình không đuổi kịp ngươi. Ngươi muốn đánh chết ta đúng không? Vậy thì xem ai đánh chết ai!”
Trương Vĩ lầm bầm tự nói.
...
...
Tại khoáng mạch, hôm nay bầu không khí có chút không bình thường.
Tất cả phu mỏ đều co rúm lại đứng cùng một chỗ như ve sầu mùa đông.
Xung quanh đứng không ít hộ vệ khoáng mạch, ánh mắt sâm nghiêm.
Trâu Quản sự lúc này đi theo bên cạnh Ngô giám sự, đang nhỏ giọng nói gì đó.
Sau khi Dương Lăng tới, cũng bị đẩy vào trong đội ngũ.
“Chẳng lẽ là vì Lão Ngũ? Ngô giám sự coi trọng tên em vợ này như vậy sao? Không có lý lẽ nào cả.”
Dương Lăng bất động thanh sắc, đứng chung một chỗ với đám phu mỏ.
Mấy vị lão phu mỏ xung quanh đang nhỏ giọng thì thầm.
“Vương Thúc, xảy ra chuyện gì vậy?”
Dương Lăng tò mò hỏi.
Vương Thúc làm thủ thế im lặng, sau đó nhỏ giọng nói:
“Trong đội ngũ chúng ta lẫn vào kẻ xấu.”
“Kẻ xấu gì cơ?”
Dương Lăng nhỏ giọng hỏi.
Sẽ không phải đang nói chính là hắn đấy chứ? Hắn tính là kẻ xấu gì cơ chứ.
“Là một tên tội phạm bị truy nã trên Hắc Bảng.”
Vương Thúc thần sắc nghiêm nghị: “Nghe nói là từ phía Thanh Sơn Thành chạy ra, nói là đã lẫn vào trong đội ngũ phu mỏ của chúng ta. Hiện tại Ngô giám sự đang triệu tập tất cả phu mỏ để tìm ra kẻ này.”
Hóa ra không phải vì Lão Ngũ.
Nhưng Hắc Bảng là có ý gì?
Dương Lăng không ngại học hỏi kẻ dưới, chậm rãi biết được một vài tin tức trọng yếu từ trong miệng Vương Thúc.
“Cái Hắc Bảng này là thứ Triệu Quốc dùng để truy nã những võ giả. Võ giả có thể lên Hắc Bảng đều là những kẻ một địch mười, cũng là hạng tâm ngoan thủ lạt. Ít nhất phải phạm tội diệt môn diệt hộ mới có thể lên được Hắc Bảng.”
Vương Thúc thân là thổ dân Thanh Sơn Thành, biết chuyện cũng không ít.
“Võ giả? Diệt môn diệt hộ?”
Dương Lăng đột nhiên khẩn trương lên.
Trong mỏ quặng lại lẫn vào loại nhân vật nguy hiểm này sao?
Khoảng một canh giờ sau.
Tất cả phu mỏ trong làng đều bị gọi tới khoáng mạch. Thậm chí cả thợ rèn Vương cũng không ngoại lệ.
“Người đều tới đông đủ chưa?”
Ngô giám sự thản nhiên nói.
Trâu Quản sự xem qua danh sách một lượt, sau đó nhỏ giọng nói vài câu.
“Lão Ngũ? Hắn không tới cũng không sao.”
Ngô giám sự nói xong, liền lấy ra chân dung giơ cao lên:
“Gia hỏa này là tội phạm bị truy nã trên Hắc Bảng, ngoại hiệu là Đồ Phủ, phía Thanh Sơn Thành nói hắn đã chạy tới khoáng mạch của chúng ta. Hiện tại cần chúng ta phối hợp điều tra, các vị nhìn xem xung quanh mình, nếu có người lạ mặt, lập tức báo cho ta biết. Trùng điệp có thưởng!”
Đám phu mỏ nhìn nhau.
Có phu mỏ nghe nói trùng điệp có thưởng, trong mắt đột nhiên lộ ra vẻ tham lam.
“Này, ngươi trông rất lạ mặt nha!”
Bỗng nhiên một giọng nói vang lên.
Nhưng tên phu mỏ đó vừa mới mở miệng đã bị cắt cổ, máu tươi điên cuồng chảy ra. Hắn tuyệt vọng ôm cổ ngã gục xuống đất.
Đám phu mỏ xung quanh thất kinh, hiện trường trở nên hỗn loạn.
Trương Vĩ, Lâm Quốc Lương và những người khác nào đã từng thấy cảnh tượng này, sợ tới mức sắc mặt trắng bệch.
Dương Lăng khẽ run lên, lập tức nắm chặt chiếc cuốc chim bằng thép tinh bên hông.
12 điểm sức mạnh mang lại cho hắn cảm giác an toàn tràn đầy lúc này.
“Đồ Phủ, tới địa bàn của ta mà còn muốn đi sao?”
Ngô giám sự bỗng nhiên lộ ra nụ cười nhếch mép.
Chỉ thấy một bóng hình mạnh mẽ lao tới, trực tiếp đụng bay mấy tên phu mỏ, muốn xông ra vòng vây.
Dương Lăng vội vàng nhìn lại, giao diện thuộc tính của đối phương đột nhiên hiện ra.
Nhân vật: Trương Hào
Nghề nghiệp: Võ giả
Sức mạnh: 13
Nhanh nhẹn: 18 (8)
Tinh thần: 3
Võ học: Trương Gia Thối Pháp (đăng đường nhập thất)
“Hắn có trang bị gì tăng 8 điểm nhanh nhẹn sao?”
Ý niệm của Dương Lăng lóe lên rồi biến mất.
Lúc này Trương Hào tốc độ cực nhanh, thấy sắp xông ra ngoài thì lại nhìn thấy bóng dáng tuần tra xuất hiện cách đó không xa.
Hắn cắn răng một cái, quay người muốn đi. Kết quả vừa quay đầu lại đã nhìn thấy Ngô giám sự.
“Hắc Hổ Quyền!”
Ngô giám sự nhếch miệng cười, tung một quyền ra.
Dương Lăng vô thức nhìn qua giao diện thuộc tính của hắn.
Nhân vật: Ngô Khuyết
Nghề nghiệp: Võ giả
Sức mạnh: 24 (12)
Nhanh nhẹn: 8
Tinh thần: 3
Võ học: Hắc Hổ Quyền (đăng đường nhập thất)
24 điểm sức mạnh!?
Hắn không phải chỉ có 12 điểm sức mạnh sao?
Trong chốc lát, Dương Lăng dường như hiểu ra điều gì đó!
Bất kể là Trương Hào hay Ngô Khuyết, tốc độ tăng phúc và sức mạnh tăng phúc của họ e rằng đều liên quan đến võ học!
“Thì ra là thế.”
Dương Lăng vô thức nắm chặt nắm đấm.
Hắn càng khao khát thu hoạch võ học hơn bao giờ hết! Dù là võ học cấp thấp nhất, đối với hắn cũng có tác dụng cực lớn!
Phanh!
Trương Hào bị một quyền này đánh nát mặt, biến thành một bãi bùn nhão ngã xuống, nhưng chưa chết, chỉ là hôn mê.
Ngô giám sự phảng phất như vừa làm một việc không đáng kể, thần thái thản nhiên.
Hàng ngàn phu mỏ trên sân nhìn thấy cảnh này, ánh mắt nhìn Ngô giám sự càng thêm đầy kính sợ.
Đây chính là tội phạm bị truy nã trên Hắc Bảng đấy!
Vậy mà chỉ một quyền đã bị đánh gục?
“Ngô huynh, Hắc Hổ Quyền của ngươi càng thêm cương mãnh rồi, ha ha ha!”
“Ta thấy không bao lâu nữa, ngươi hẳn là có thể bái nhập Sơn Hà Tông, trở thành đệ tử chính thức rồi.”
Một gã trung niên dáng vẻ đội trưởng tuần tra cười lớn đi tới.
Ngô giám sự khiêm tốn cười nói: “Vậy không được, ta tuổi tác đã lớn, tư chất không đủ, ngươi đừng có tâng bốc ta.”
Sơn Hà Tông?
Dương Lăng lập tức ghi nhớ thông tin hữu dụng này.
Trương Vĩ, Lâm Quốc Lương cũng âm thầm ghi nhớ ba chữ này!
Bạn thấy sao?