Group hỗ trợ & Thảo luận: NHÓM Facebook

Cái Trò Chơi Này [...] – Chương 76

Join nhóm Facebook Thảo luận & Hỗ Trợ nhé!

Dương Lăng không khỏi liếc Trương Vĩ một cái.

Một lúc lâu sau, hắn mới mở miệng:

“Đứng lên đi, ngươi và ta đều là Người chơi, ta giết ngươi làm cái gì?”

Trương Vĩ nhịn không được lau mồ hôi lạnh, hôm nay cái mạng nhỏ này xem như giữ được rồi.

“Ngươi cấp mấy?”

Dương Lăng biết mà còn hỏi.

Trương Vĩ vội vàng đáp: “Cấp 8!”

“Ân, chẳng bao lâu nữa là lên cấp 10, cần phải chuyển chức rồi. Hiện tại ở Thanh Sơn Thành, con đường chuyển chức tốt nhất chính là Bộ khoái.

Dù sao ta là Tuần tra Đội trưởng, ai có thể làm Bộ khoái, đều do ta quyết định.”

Dương Lăng cười nhạt nói.

Đôi mắt Trương Vĩ khẽ sáng lên, nhưng vừa nghĩ tới điều gì, hắn nói nhỏ:

“Dương ca, điều kiện là gì? Ta biết mình từng đắc tội với ngươi.”

“Ta cần một người ở trong Xà Bang giúp ta nhìn chằm chằm một chút.”

Dương Lăng cười nhạt nói: “Việc này rất đơn giản đúng không?”

“Xà Bang? Hắn là gian tế của Nhung Tộc, Xà Bang chẳng lẽ không nên bị diệt vong sao?”

Trương Vĩ sửng sốt một chút.

“Tề Đại Long chết rồi, nhưng không có nghĩa là Xà Bang cứ như vậy mà diệt vong, điều này không phù hợp với tôn chỉ cần sự ổn định của Thanh Sơn Thành.”

Dương Lăng nói: “Tề Đại Long còn có tay sai tâm phúc nào không? Có biết tiền tài của hắn giấu ở nơi nào không? Ngươi đi gọi bọn chúng vào đây.

Thuận tiện phái thủ hạ đến nha môn thông báo cho Lâm Ngôn, bảo hắn dẫn một nhóm Bộ khoái qua phá án.”

“Việc này ta biết! Chuyện này cứ giao cho ta!”

Trong mắt Trương Vĩ lóe lên tia lửa nóng, hắn có khứu giác nhạy bén, lập tức biết mình có thể từ đó vơ vét được bao nhiêu lợi ích to lớn!

Một khắc đồng hồ sau, hai vị Phó bang chủ Xà Bang và bốn vị Đường chủ đều bị Trương Vĩ gọi vào.

Họ trông thấy Tề Đại Long chết không nhắm mắt, trong lúc nhất thời vừa kinh vừa sợ, liền muốn động thủ.

“Tề Đại Long là gian tế của Nhung Tộc, các vị cũng thế sao?”

Dương Lăng thuận miệng một câu, liền khiến sáu vị này lặng ngắt như tờ, hoang mang rối loạn.

Biểu hiện của họ cũng chứng minh rằng khả năng cao họ không liên quan gì đến Nhung Tộc.

Nếu không, Trương Vĩ căn bản không có năng lực lừa bọn họ vào đây.

“Dương Bộ đầu, ngài nói bang chủ của chúng ta là gian tế của Nhung Tộc?”

Một người trong số đó, vị Phó bang chủ bước nhanh đến trước mặt Dương Lăng, thần sắc nghiêm trọng, muốn nói lại thôi.

“Không sai, kẻ nằm trên mặt đất kia chính là Thiết Hưng Hổ của Cự Linh Môn, Bát phẩm Võ giả.”

Dương Lăng nhẹ nhàng gật đầu: “Hôm nay bọn họ tới tìm ta trả thù, dù sao thì thời gian trước ta cũng đã giết không ít Võ giả của Cự Linh Môn.”

Bát phẩm Võ giả!?

Hai vị Phó bang chủ cùng bốn vị Đường chủ đều hít sâu một hơi, tê cả da đầu!

Trương Vĩ giọng lạnh lùng: “Ta đã phái người đến phủ nha thông truyền, lập tức sẽ có Bộ khoái đến đây phá án.

Đúng rồi, ta cũng là mắt xích do Dương đại nhân cài cắm ở nơi này!”

Dương Lăng nhìn hắn một cái, không vạch trần hắn.

Sáu vị kia nghe vậy, nhìn Trương Vĩ bằng ánh mắt cũng đã khác xưa.

“Dương đại nhân, ta là Phó bang chủ Xà Bang - Trần Long. Trước đây vài năm ta đã cảm thấy bang chủ có chút không đúng, hắn sắp xếp thủ hạ chở đi mấy chiếc thuyền đầy Hỏa Tinh Nham.

Nhưng số Hỏa Tinh Nham đó căn bản không nhập sổ sách, cũng không biết khi nào thì lên thuyền.”

Trần Long nhỏ giọng nói: “Hiện nay mới biết được, hóa ra hắn là gian tế của Nhung Tộc! Thật là ghê tởm!”

“Dương đại nhân, chúng tôi hoàn toàn không biết gì cả!”

“Dương đại nhân, chúng ta đời đời kiếp kiếp đều là người sinh trưởng tại Thanh Sơn Thành, tuyệt đối không có bất cứ quan hệ nào với Nhung Tộc!”

Những người còn lại bắt đầu rũ sạch chính mình, thần sắc có chút kinh hoàng.

“Sáu vị các ngươi khẳng định phải đi Thiết Y Ti một chuyến, nếu như không có vấn đề, tự nhiên sẽ thả các ngươi rời đi.”

Dương Lăng nói: “Trong lúc này, các vị phải phối hợp với chúng tôi tiến hành thẩm tra Xà Bang.

Thứ gì có liên quan đến Nhung Tộc, chúng tôi đều phải tịch thu.”

Dừng một chút, hắn hỏi: “Ai biết tài sản của Tề Đại Long giấu ở những đâu?”

Sáu vị nhìn nhau, cuối cùng Trần Long thận trọng nói:

“Ta biết Tề Đại Long có một nơi tư trạch, hắn cho rằng giấu rất kín đáo, tình cờ một ngày bị người của ta đụng phải, chuyện này ta chưa từng tiết lộ ra ngoài.”

“Ngươi tên là Trần Long, là Phó bang chủ Xà Bang? Tiếp theo ngươi phối hợp với chúng tôi, nếu lập công chuộc tội, tự có phần thưởng cho ngươi.”

Dương Lăng cười nhạt nói.

Trần Long đột nhiên đại hỉ, liếc nhìn thi thể của Tề Đại Long cùng Thiết Hưng Hổ, trong mắt dần dần hiện lên tia lửa nóng.

Chưa đầy thời gian một chén trà, Lâm Ngôn đã dẫn theo hơn trăm vị Bộ khoái xông vào Xà Bang, vây nơi này chật như nêm cối.

Đồng thời, đệ tử thường của Xà Bang cũng bị Lão Triệu dùng tốc độ nhanh nhất khống chế lại, tước đoạt vũ khí.

“Dương lão đệ, chuyện này rốt cuộc là thế nào?”

Lâm Ngôn có chút hoang mang nhìn Dương Lăng.

Ngày mai hắn đã phải đi châu phủ rồi, vậy mà đêm nay lại xảy ra chuyện này?

Tề Đại Long lại chết ngay trong phủ đệ của mình?

Dương Lăng đơn giản kể lại sự việc một lần. Khi biết thi thể trên mặt đất là Thiết Hưng Hổ, Bát phẩm Võ giả của Cự Linh Môn, Lâm Ngôn trong lúc nhất thời cũng không nói nên lời.

Một lúc lâu sau, hắn mới lấy lại tinh thần, ngây người hỏi:

“Dương lão đệ, tu vi võ đạo của ngươi...”

“Hẳn là Bát phẩm, chỉ là từ trước đến nay chưa từng tạo sách nhập phẩm, dù sao ngày thường bận rộn đào khoáng, căn bản không có thời gian.”

Dương Lăng đáp.

Lâm Ngôn lại trầm mặc một hồi, chậm rãi chấp nhận sự thật Dương Lăng là Bát phẩm cao thủ, sau đó mới phản ứng lại, mừng rỡ như điên:

“Dương lão đệ, ngươi lần này lập công lớn rồi!”

“Ta chỉ là ra tay giúp một chút, công lao này chẳng phải là Sử đại nhân đã dặn dò, lão đại ngươi phụ trách chỉ huy sao?”

Dương Lăng kinh ngạc nói.

Lâm Ngôn trong lúc nhất thời khó có thể tin, trầm mặc rất lâu mới lên tiếng, giọng khàn khàn:

“Dương lão đệ, loại công lao này quá lớn, ta cũng không dám xâm chiếm, ngươi chớ có hồ đồ.”

“Lão đại, ta còn muốn giúp Từ Thanh trông coi Xích Kim mỏ, trong thời gian ngắn không muốn rời khỏi Thanh Sơn Thành.”

Dương Lăng nghiêm mặt nói: “Nếu như lão đại cảm thấy băn khoăn, phần thưởng của Thiết Y Ti như Uẩn Linh Đan các loại, đều có thể cho ta.

Về phần công tích, ta không cần quá nhiều, ý tứ một chút là đủ rồi.”

Lâm Ngôn dần dần hiểu được ý nghĩ của Dương Lăng, đột nhiên lâm vào cuồng hỉ.

“Tề Đại Long gia sản không ít, hắn nếu là gian tế của Nhung Tộc, vậy thì phải sao nhà!”

Lâm Ngôn lập tức dặn dò Lão Triệu bắt đầu kê biên tài sản Xà Bang.

Dương Lăng thì gọi Trần Quốc Khánh cùng Trần Húc đi theo Trần Long, dẫn người đến một chuyến tư trạch của Tề Đại Long.

Từ đầu tới cuối, hắn không có ý định độc chiếm lợi ích của Xà Bang.

Loại vật này nếu một mình hắn ăn hết, ngày sau rất có thể sẽ gặp đại phiền toái.

Dương Lăng cùng Lâm Ngôn ngồi trong phủ đệ của Tề Đại Long uống rượu ăn thức nhắm, trò chuyện rất hăng say.

Từ đêm khuya, kéo dài mãi cho đến sáng sớm ngày hôm sau.

Việc sao nhà mới sơ bộ có kết quả.

“Bốn vạn lượng ngân phiếu, một bình Uẩn Linh Đan, một thanh bảo đao, đây là những thứ chép được trong tư trạch của Tề Đại Long.”

“Ngoài ra Xà Bang nơi này cũng tạm thời tịch thu rất nhiều đồ đạc, cũng không ít ngân lượng, ngươi xem danh sách này một chút.”

Lâm Ngôn đưa danh sách cho Dương Lăng.

Dương Lăng xem qua một lượt sau đó cười nói:

“Phần danh sách này phải dâng lên Sử đại nhân.”

“Dương lão đệ, dâng là phải dâng, nhưng phải dâng như thế nào.”

Lâm Ngôn tại chỗ lấy giấy bút, làm lại một bản danh sách khác.

Số bạc tìm thấy trong nhà Tề Đại Long đột nhiên thiếu đi một vạn lượng.

Uẩn Linh Đan cùng bảo đao cũng bị gạch tên.

“Chúng ta không làm quá phận, dù sao cấp trên chắc chắn cũng sẽ phái người xuống điều tra, nhưng nên lấy chỗ tốt thì vẫn phải lấy, đây đều là quy củ!”

Lâm Ngôn mỉm cười nói.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...