Group hỗ trợ & Thảo luận: NHÓM Facebook

Cảnh Báo! Chân Long [...] – Chương 20

Join nhóm Facebook Thảo luận & Hỗ Trợ nhé!

Trong phòng bao, sắc mặt mấy người cực kỳ khó coi, ánh mắt gắt gao nhìn chằm chằm Diệp Dật Phi.

Đúng lúc Diệp Dật Phi bị nhìn đến mức phát hoảng, Trương Mặt Rỗ là kẻ đầu tiên nhảy dựng lên: “Có lời, ta có lời với bà ngoại ngươi ấy.”

Hắn xông lên, tay đấm chân đá vào người Diệp Dật Phi.

Những kẻ còn lại cũng lập tức xông lên theo.

Trong chớp mắt, trong phòng vang lên từng tràng tiếng kêu thảm thiết thê lương.

……

Sau khi Diệp Sở và Tôn Ngữ Nhu rời khỏi câu lạc bộ đêm, họ đi tới một trung tâm thương mại.

Quần áo trên người Tôn Ngữ Nhu đã bị xé rách không còn hình thù gì, không thể cứ thế mà về được.

Nếu không, Tôn Tú Anh không chừng sẽ nghĩ Diệp Sở đã làm gì con gái bà.

Hai người đi vào một cửa hàng thời trang nữ.

“Chào mừng quý khách.”

Một nữ nhân viên bán hàng trẻ tuổi nhiệt tình đón tiếp: “Hai vị khách quý, trong tiệm chúng em đều là hàng mới về, quý khách ưng ý bộ nào có thể thử ạ.”

Diệp Sở thản nhiên nói: “Cô hãy giới thiệu cho nàng vài bộ đi.”

Nữ nhân viên nhìn Tôn Ngữ Nhu một cái, trong mắt thoáng hiện lên vẻ kinh diễm.

Cô ta chọn một chiếc váy liền màu tím dựa theo vóc dáng của nàng: “Tiên sinh, bộ màu tím này rất hợp với khí chất của bạn gái anh.”

Bị người ta hiểu lầm, khuôn mặt xinh đẹp của Tôn Ngữ Nhu ửng đỏ. Thấy Diệp Sở không hề phản bác, trong lòng nàng không khỏi có chút mừng thầm.

Nàng đón lấy chiếc váy, tinh tế ngắm nghía, càng nhìn càng thích, chỉ là khi nhìn đến cái mác giá, nàng lập tức hoảng sợ.

Một chiếc váy vậy mà lên tới hơn ba vạn, bằng cả năm sinh hoạt phí cộng thêm học phí của nàng.

“Diệp Sở, ta không thích mặc váy lắm, hay là mình đi chỗ khác xem sao?”

Diệp Sở biết thiếu nữ đang lo lắng điều gì, cười nói: “Đừng sợ, giá cả không thành vấn đề, nàng cứ việc thử đi.”

“Nhưng mà……” Tôn Ngữ Nhu vẫn còn chút do dự.

Vô duyên vô cớ tiêu tiền của Diệp Sở, nàng thật sự thấy áy náy.

Diệp Sở kiên quyết cắt ngang: “Không có nhưng nhị gì cả, mau đi thay đồ đi.”

Nữ nhân viên bán hàng tỏ vẻ ngưỡng mộ: “Người đẹp à, bạn trai cô đối với cô tốt thật đấy.”

Tôn Ngữ Nhu đỏ bừng cả mặt, nhưng cũng không kiên trì nữa, vừa định đi thay đồ.

Đúng lúc này, một giọng nói lạc quẻ vang lên.

“Chà, đây chẳng phải là Tôn Ngữ Nhu sao? Nhà ngươi chỉ là quán mì nhỏ, mà cũng dám tới nơi này mua quần áo à?”

Diệp Sở nhíu mày nhìn lại, chỉ thấy một người phụ nữ trang điểm diễm lệ từ phía sau cửa hàng đi ra.

Nữ nhân viên bán hàng lập tức chào hỏi: “Cửa hàng trưởng.”

Người phụ nữ kia sa sầm mặt mày, quát mắng: “Trương Hiểu Lệ, đã nói bao nhiêu lần rồi, quần áo ở đây rất đắt đỏ, không phải ai cũng có thể thử. Vạn nhất làm bẩn, ai chịu trách nhiệm?”

Nữ nhân viên cúi đầu không dám lên tiếng, rõ ràng là rất sợ người phụ nữ kia.

Người phụ nữ lại nhìn về phía Tôn Ngữ Nhu, khinh miệt nói: “Tôn Ngữ Nhu, nhà ngươi tình cảnh thế nào chính ngươi không biết sao? Cũng dám tới đây làm bộ làm tịch, làm bẩn quần áo thì ngươi đền nổi không?”

Tôn Ngữ Nhu bị nói đến mức mặt đỏ tai hồng, hận không thể tìm một cái lỗ để chui xuống.

Diệp Sở vỗ nhẹ vai ngọc của thiếu nữ, ánh mắt lạnh lùng nhìn về phía người phụ nữ kia, gằn từng chữ: “Xin lỗi Ngữ Nhu đi.”

“Xin lỗi?” Người phụ nữ cười khẩy: “Nàng ta xứng sao?”

Dứt lời, ả đánh giá Diệp Sở từ trên xuống dưới, cười nhạo: “Tôn Ngữ Nhu, thằng nhóc nghèo kiết xác này không phải là bạn trai ngươi đấy chứ? Chậc chậc, mắt nhìn người của ngươi tệ thật đấy.”

Tôn Ngữ Nhu có chút tức giận: “Vương Oánh Oánh, chuyện của ta không cần ngươi quản.”

Vương Oánh Oánh bĩu môi: “Ai thèm quản chuyện rác rưởi của ngươi, cút nhanh lên, đừng ở đây chướng mắt.”

Tôn Ngữ Nhu tuy rất tức giận nhưng biết rõ tính cách của đối phương, không muốn dây dưa, liền kéo Diệp Sở định rời đi.

“Khoan đã, người phụ nữ này còn chưa xin lỗi.”

Diệp Sở lắc đầu, ánh mắt gắt gao nhìn chằm chằm Vương Oánh Oánh: “Ngươi xác định là không xin lỗi?”

Vương Oánh Oánh khoanh tay trước ngực, thần thái kiêu căng: “Thằng nhóc nghèo hèn, ta không xin lỗi đấy, ngươi làm gì được ta?”

Bốp!

Diệp Sở lười nói nhảm, vung tay tát một cái, lạnh lùng nói: “Ta có thể tát ngươi.”

Cảm nhận được gương mặt nóng rát, Vương Oánh Oánh hơi ngẩn người, chợt nổi trận lôi đình.

“Đồ nghèo hèn, ngươi dám đánh ta, ngươi chờ đó!”

Ả trợn mắt phun lửa, nhanh chóng lấy điện thoại ra gọi.

Sau khi điện thoại kết nối, ả lập tức khóc lóc kể lể:

“Thiên ca, có người đến tiệm gây rối, còn đánh em nữa, anh nhất định phải đòi lại công bằng cho em, hu hu hu……”

“Đợi đó, anh tới ngay.”

Đầu dây bên kia truyền đến một giọng nam lạnh khốc, sau đó nhanh chóng cúp máy.

Vương Oánh Oánh cất điện thoại, giọng điệu oán độc: “Thằng nghèo hèn, ngươi chờ đó, xem Thiên ca lát nữa tới đây thu thập ngươi thế nào.”

Diệp Sở thậm chí không thèm nhìn ả, nói với Trương Hiểu Lệ: “Đi lấy thêm mấy bộ nữa lại đây, để Ngữ Nhu thử xem.”

Trương Hiểu Lệ có chút do dự, hiển nhiên là sợ bị Vương Oánh Oánh chỉ trích.

“Đừng sợ, có ta ở đây, không ai dám làm khó cô đâu.” Diệp Sở bình thản nói.

Trương Hiểu Lệ gật đầu, sau đó đi lấy quần áo.

Nàng cũng đã nghĩ kỹ rồi, cùng lắm thì không làm ở đây nữa là xong.

Trương Hiểu Lệ nhanh chóng mang mấy bộ quần áo tới, dẫn Tôn Ngữ Nhu vào phòng thử đồ.

Tôn Ngữ Nhu vốn muốn từ chối, nhưng lại bị Diệp Sở mạnh mẽ đẩy vào phòng thử đồ.

Vương Oánh Oánh không hề ngăn cản, trong lòng còn ước gì Tôn Ngữ Nhu thử càng nhiều càng tốt.

Lát nữa mới dễ bề bắt đền.

Tôn Ngữ Nhu nhanh chóng thay xong đồ, bước ra khỏi phòng thử, Diệp Sở lập tức sáng mắt lên.

Bộ váy tím thướt tha, khiến cả người nàng trông xinh đẹp động lòng người hơn trước rất nhiều, còn thêm vài phần tiên khí.

“Thế nào? Đẹp không?” Thiếu nữ vẻ mặt chờ mong nhìn về phía Diệp Sở.

“Thật xinh đẹp, như tiên tử lạc xuống trần gian vậy.” Diệp Sở không tiếc lời khen ngợi.

Tôn Ngữ Nhu cong mắt cười, niềm vui trên mặt khó lòng che giấu, sau đó lại tiếp tục đi thử những bộ khác.

Thử liên tiếp mấy bộ, bộ nào cũng rất đẹp.

Phải thừa nhận rằng, mắt nhìn của Trương Hiểu Lệ rất chuẩn.

Tất nhiên, điều này cũng không thể tách rời nhan sắc trời phú của Tôn Ngữ Nhu.

Đột nhiên, một thanh niên cao lớn dẫn theo một đám bảo an xông vào.

Vương Oánh Oánh sáng mắt lên, lập tức đón lấy:

“Thiên ca, anh cuối cùng cũng tới rồi, anh xem mặt em bị đánh này, hu hu……”

Triệu Tiểu Thiên sa sầm mặt mày: “Rốt cuộc là chuyện gì?”

Vương Oánh Oánh lập tức thêm mắm thêm muối kể lại sự việc.

“Yên tâm, anh sẽ đòi lại công bằng cho em.” Triệu Tiểu Thiên cam đoan.

Lúc này, Diệp Sở từ phía phòng thử đồ đi tới.

Vừa nhìn thấy Diệp Sở, Triệu Tiểu Thiên sững sờ.

“Chà, ta cứ tưởng là ai to gan thế, dám gây rối ở trung tâm thương mại Giang Nam, hóa ra là thằng con rể nhà họ Khương.” Hắn cười cợt.

Vương Oánh Oánh ngạc nhiên nói: “Thiên ca, anh quen thằng nhóc này sao?”

Triệu Tiểu Thiên gật đầu: “Thằng nhóc này tên là Diệp Sở, chính là thằng con rể nhà họ Khương đang làm mưa làm gió ở thành phố Giang Đô gần đây.”

Ảnh của Diệp Sở đã sớm được lan truyền trong giới nhị đại ở Giang Đô.

Vì vậy Triệu Tiểu Thiên mới có thể nhận ra ngay lập tức.

Vương Oánh Oánh ngạc nhiên tột độ, không ngờ Diệp Sở lại có thân phận này.

Thảo nào dám kiêu ngạo như vậy.

“Thiên ca, vậy chúng ta……” Ả có chút ngập ngừng.

Nhà họ Khương không phải là kẻ dễ chọc.

Triệu Tiểu Thiên xua tay: “Yên tâm, chỉ là một thằng phế vật con rể thôi, nhà họ Khương không thể vì nó mà đắc tội với Thương hội Giang Nam đâu.”

Cha của Triệu Tiểu Thiên là tổng giám đốc trung tâm thương mại này, mà đứng sau trung tâm thương mại chính là Thương hội Giang Nam.

Thương hội Giang Nam, đó chính là quái vật khổng lồ của tỉnh Giang Nam.

Dù chỉ là tổng giám đốc một trung tâm thương mại, thân phận địa vị cũng chẳng kém cạnh gì người nhà họ Khương.

Vương Oánh Oánh lập tức yên tâm.

Lúc này, Tôn Ngữ Nhu từ phòng thử đồ đi ra.

Ánh mắt Triệu Tiểu Thiên sáng rực lên, thầm nghĩ đúng là một cô nàng xinh đẹp.

Tôn Ngữ Nhu đi đến bên cạnh Diệp Sở: “Thế là được rồi, không cần thử nữa đâu.”

Diệp Sở gật đầu, ra lệnh cho Trương Hiểu Lệ: “Gói hết lại đi.”

Tôn Ngữ Nhu liên tục lắc đầu: “Diệp Sở, mua một bộ là được rồi, lấy hết đắt lắm.”

Diệp Sở xua tay: “Không sao, chỉ vài chục vạn thôi, ta vẫn trả nổi.”

Triệu Tiểu Thiên cười nhạo: “A, khẩu khí lớn thật, quả không hổ danh là thằng con rể đại danh đỉnh đỉnh của nhà họ Khương ở thành phố Giang Đô.”

Diệp Sở lạnh lùng phun ra bốn chữ: “Liên quan gì ngươi.”

Nụ cười trên mặt Triệu Tiểu Thiên cứng đờ, sau đó mặt mày tối sầm lại.

“Gọi ngươi một tiếng con rể nhà họ Khương, ngươi còn tưởng mình là cái thá gì thật à?” Hắn nhìn xuống Diệp Sở, giọng điệu ngạo mạn.

“Thằng nhóc, loại phế vật con rể như ngươi, đứng trước mặt nhị đại thực thụ, thì chẳng là cái thớ gì cả.”

“Nể mặt nhà họ Khương, bổn thiếu cho ngươi một cơ hội, ngoan ngoãn quỳ xuống xin lỗi, sau đó nhường người phụ nữ này cho bổn thiếu, có lẽ bổn thiếu sẽ suy xét tha cho ngươi một con đường sống.”

Thấy Triệu Tiểu Thiên nhắm vào Tôn Ngữ Nhu, trong mắt Vương Oánh Oánh lóe lên tia oán hận.

Hồi học cấp ba cũng từng xảy ra chuyện tương tự.

Ả vất vả lắm mới quyến rũ được một tên phú nhị đại, nhưng sau khi Tôn Ngữ Nhu xuất hiện, tên phú nhị đại đó lập tức đá ả để theo đuổi Tôn Ngữ Nhu.

Từ đó về sau, Vương Oánh Oánh liền hận thấu xương đối phương.

Đây cũng là lý do tại sao vừa nhìn thấy Tôn Ngữ Nhu, ả liền không chút khách khí mà nhắm vào.

Tuy trong lòng oán hận nhưng ả không dám thể hiện ra.

Vương Oánh Oánh hiểu rõ, mình chỉ là một trong vô số bạn gái của Triệu Tiểu Thiên.

Để lấy lòng Triệu Tiểu Thiên, ả còn giúp khuyên nhủ: “Tôn Ngữ Nhu, được Thiên ca để mắt tới là phúc của ngươi đấy, còn không mau qua đây đi, chỉ cần ngươi ngoan ngoãn nghe lời, chỗ tốt sẽ không thiếu phần ngươi đâu.”

Tôn Ngữ Nhu tức giận đến run rẩy cả người, hai kẻ khốn kiếp này coi nàng là cái gì chứ?

Diệp Sở vỗ nhẹ vai ngọc của thiếu nữ: “Đừng chấp nhặt với hai kẻ tự cho mình là đúng này làm gì.”

Triệu Tiểu Thiên giận tím mặt: “Đồ phế vật, ngươi tìm chết! Lên cho ta, bắt thằng phế vật này lại!”

Hắn vung tay lên, một đám bảo an lập tức bao vây lấy Diệp Sở.

……

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...