Group hỗ trợ & Thảo luận: NHÓM Facebook

Cảnh Báo! Chân Long [...] – Chương 35

Join nhóm Facebook Thảo luận & Hỗ Trợ nhé!

Diệp Sở rời đi y quán, chuẩn bị tìm một chỗ luyện dược.

Điện thoại đột nhiên rung lên, là tiếng thông báo tin nhắn.

Diệp Sở lấy ra xem, đôi mắt không khỏi nheo lại.

“Diệp Sở, ta đột nhiên nhớ tới, còn có một ít tin tức về thân thế của ngươi chưa nói cho ngươi biết, muốn biết thì về Diệp gia.”

Tuy rằng là một dãy số lạ, nhưng nhìn nội dung tin nhắn ngắn gọn, Diệp Sở đã đoán ra đối phương là ai.

Đúng lúc này, chuông điện thoại vang lên, chính là dãy số vừa gửi tin nhắn.

Diệp Sở chọn tiếp máy.

“Diệp Sở, ta ở Diệp gia chờ ngươi.”

Trong điện thoại truyền đến giọng nói của Diệp Thiên Thành, nói xong liền trực tiếp cúp máy.

Sắc mặt Diệp Sở âm trầm, Diệp gia thật đúng là như âm hồn không tan.

Tuy biết đối phương có thể chỉ đang lừa mình, nhưng chỉ cần có một tia hy vọng, Diệp Sở cũng sẽ không từ bỏ.

Hắn không chút do dự, nhanh chóng chạy tới Diệp gia.

Cùng lúc đó, tại biệt thự Diệp gia.

Sau khi cúp điện thoại, Diệp Thiên Thành nhìn về phía trung niên nam tử ngồi đối diện, “Tô tiên sinh, lát nữa nếu có ngoài ý muốn, còn thỉnh ngài ra tay.”

Trung niên nam tử vẻ mặt ngạo nghễ, “Gia chủ không cần lo lắng, một tên mao đầu tiểu tử thì có thể làm nên trò trống gì.”

“Phỏng chừng không cần ta ra tay, chỉ mấy vị huynh đệ này là đủ rồi.” Hắn liếc nhìn vài tên bảo tiêu bên cạnh.

Đám người phía sau cũng đều lộ vẻ ngạo nghễ, kẻ hèn một tên mao đầu tiểu tử, bọn họ chỉ cần một người là có thể nhẹ nhàng đối phó.

Trung niên nam tử này tên là Tô Vạn Sơn, là cung phụng của Diệp gia, một vị cao thủ Rèn Thể lục đoạn.

Diệp Thiên Thành vì để ngừa vạn nhất, đã mời đối phương đến tọa trấn.

Khoảng nửa giờ sau, Diệp Sở chạy tới Diệp gia.

Đi theo quản gia vào biệt thự, ánh mắt hắn đảo qua mọi người ở đó, đôi mắt hơi nheo lại.

Hắn nhìn Tô Vạn Sơn thêm một cái, rồi nghênh ngang đi tới ghế sô pha ngồi xuống, ánh mắt chăm chú nhìn Diệp Thiên Thành.

“Nói đi, còn có chuyện gì chưa nói cho ta?”

Trong mắt Tạ Vũ San và Diệp Dật Thần hiện lên vẻ nghi hoặc, Diệp Thiên Thành vừa mới nói có cách lừa Diệp Sở trở về.

Bọn họ vốn còn chút bán tín bán nghi, không ngờ Diệp Sở lại thật sự trở về.

Vừa về đã hỏi một câu khiến họ không hiểu ra sao, dường như giữa hai người đang có bí mật gì đó.

Diệp Thiên Thành trợn mắt quát, “Diệp Sở, ngươi thật lớn mật, có ai nói chuyện với trưởng bối như thế không?”

Tạ Vũ San âm dương quái khí nói: “Ha hả, người ta bây giờ là kẻ ở rể nhà họ Khương, đương nhiên không coi nhà chúng ta ra gì rồi.”

“Trưởng bối?” Diệp Sở liếc nhìn Diệp Thiên Thành một cái, mặt lộ vẻ chê cười, “Hắn cũng xứng?”

Sắc mặt Diệp Thiên Thành bỗng nhiên âm trầm, lạnh giọng quát lớn, “Nghịch tử, ngươi thật sự cho rằng ở rể nhà họ Khương là có thể vô pháp vô thiên sao?”

Diệp Sở lộ vẻ không kiên nhẫn, “Ngươi có nói hay không, không nói ta đi đây.”

Nói đoạn, hắn chuẩn bị rời đi.

Khóe miệng Diệp Thiên Thành co giật, cuối cùng không thể kìm nén được lửa giận trong lòng.

“Các ngươi mấy người, dạy cho tên nghịch tử này một bài học, cho hắn biết thế nào là tôn ti trật tự.” Hắn ra lệnh cho vài tên bảo tiêu.

Một tên bảo tiêu dáng người cường tráng bước ra, cười dữ tợn nhìn về phía Diệp Sở.

“Tiểu tử, nếu không muốn chịu khổ da thịt, thì ngoan ngoãn nhận sai xin lỗi gia chủ đi.”

Giọng Diệp Sở lạnh nhạt, “Ta đã nói rồi, hắn không xứng.”

“Không biết sống chết.”

Đại hán quát lạnh một tiếng, sải bước tới gần Diệp Sở, nắm đấm to lớn nhắm thẳng vào mặt hắn.

Diệp Dật Thần và Tạ Vũ San trong lòng cười lạnh, bọn họ muốn xem, sau khi bị đánh, Diệp Sở còn có thể kiên cường như vậy không?

Diệp Sở không tránh không né, giơ tay bắt lấy nắm đấm của đối phương, sau đó nhẹ nhàng vung lên.

Đại hán như một bao tải rách, cả người bay ngược ra ngoài, ầm một tiếng đập mạnh vào bức tường phía xa.

Bức tường bị nện ra một lỗ thủng, đại hán rơi xuống đất phun ra máu tươi, rồi đầu nghiêng sang một bên hôn mê bất tỉnh.

Trong sân lặng ngắt như tờ.

Tất cả mọi người không thể tin nổi nhìn về phía Diệp Sở.

Diệp Thiên Thành đầy mặt kinh ngạc, “Ngươi…… sao có thể?”

Tạ Vũ San và Diệp Dật Thần cũng đều trừng lớn mắt.

Vừa rồi, người thường tuyệt đối không thể làm được chuyện đó.

Chỉ có một khả năng, Diệp Sở cũng là võ giả.

“Sao nào, rất bất ngờ à?” Diệp Sở lộ vẻ hài hước, “Đừng nóng vội, đây mới chỉ là bắt đầu.”

Diệp Thiên Thành hít sâu một hơi, nén sự kinh hãi trong lòng, lạnh lùng nói: “Khó trách dám bừa bãi như vậy, hóa ra đã trở thành võ giả.”

Nói đến đây, trên mặt hắn lộ vẻ chê cười, “Nhưng ngươi vẫn còn quá trẻ, cho rằng trở thành võ giả là có thể đối đầu với Diệp gia sao?”

“Kẻ hèn một tên võ giả, trước mặt Diệp gia ta, vẫn chỉ như gà đất chó sành.”

Hắn vẻ mặt ngạo nghễ, sở dĩ dám nói như vậy là vì thấy Diệp Sở còn quá trẻ, thực lực chắc chắn không mạnh đến đâu.

“Ồ, phải không?” Diệp Sở cười cợt, “Vậy không bằng để ta lĩnh giáo một chút thực lực của Diệp gia xem sao.”

“Hừ, như ngươi mong muốn.” Diệp Thiên Thành hừ lạnh, quay sang cung kính nhìn Tô Vạn Sơn, “Tô tiên sinh, mời ngài ra tay.”

Tô Vạn Sơn hơi gật đầu, ánh mắt nhìn Diệp Sở, giọng nói ngạo nghễ, “Tiểu tử, ta ra tay là phải thấy máu, nếu ngươi không muốn bị thương thì ngoan ngoãn nhận sai xin lỗi đi.”

Diệp Sở nhướng mày, “Người nói câu đó trước đây đã bị ta đánh cho xin tha mấy chiêu rồi, không biết ngươi có thể kiên trì được bao lâu.”

“Cuồng vọng.”

Ánh mắt Tô Vạn Sơn phát lạnh, đứng dậy đi ra ngoài, “Ở đây chật hẹp quá, ra ngoài đi.”

Diệp Sở cũng không do dự, đứng dậy theo sau.

Diệp Thiên Thành và những người khác cũng nhanh chóng đuổi theo.

Ra đến sân, Tô Vạn Sơn một tay chắp sau lưng, tay kia vẫy vẫy Diệp Sở, “Ta không thèm ỷ lớn hiếp nhỏ, ngươi ra tay trước đi.”

Diệp Sở lộ vẻ ngạc nhiên, lắc đầu nói: “Vẫn là ngươi ra tay trước đi, bằng không một khi ta ra tay, ngươi sẽ không còn cơ hội nữa đâu.”

“Tên tiểu bối cuồng vọng.” Sắc mặt Tô Vạn Sơn trầm xuống, “Nếu ngươi muốn tìm cái chết, ta liền thành toàn cho ngươi.”

Hắn triển khai tư thế, thân hình hơi cong, đôi tay khép lại hướng xuống, cả người giống như một con bọ ngựa.

“Xem chiêu.”

Tô Vạn Sơn thân hình mạnh mẽ, trong chớp mắt đã tới trước mặt Diệp Sở, đôi tay nhắm thẳng vào yếu hại quanh thân hắn.

Diệp Sở nghiêng người né tránh, đồng thời âm thầm quan sát chiêu thức của đối phương.

“Bọ Ngựa Quyền sao, thú vị.”

Hắn khẽ nhếch miệng, sau đó bắt chước động tác của Tô Vạn Sơn, thân hình lắc lư không ngừng, nhẹ nhàng tránh thoát mọi đòn tấn công của đối phương.

Rồi sau đó tìm đúng thời cơ, nhanh chóng ra tay, một kích đánh vào sườn eo đối thủ.

Lực đạo khủng bố khiến Tô Vạn Sơn bay ngược ra ngoài, ngã mạnh xuống bãi cỏ.

“Chuyện này sao có thể?” Diệp Thiên Thành và những người khác trợn mắt há hốc mồm.

Tô Vạn Sơn lảo đảo bò dậy, vẻ mặt không thể tin nổi, “Sao ngươi lại biết Bọ Ngựa Quyền?”

Diệp Sở cười nói: “Đây chẳng phải vừa học từ ngươi sao.”

“Không thể nào.” Đồng tử Tô Vạn Sơn co rút, căn bản không tin lời này.

Hắn khổ luyện Bọ Ngựa Quyền mấy chục năm, vậy mà còn không bằng Diệp Sở đánh.

Đối phương tuyệt đối đã khổ luyện từ lâu, không thể nào là vừa mới học được.

“Tin hay không tùy ngươi.” Diệp Sở lười giải thích, “Sao nào? Còn muốn đánh tiếp không?”

Sắc mặt Tô Vạn Sơn khó coi, lúc này sườn eo vẫn còn đau nhức, biết mình không phải đối thủ, đành dứt khoát nhận thua.

“Ta nhận thua.”

Diệp Thiên Thành và những người khác khó mà chấp nhận được, cung phụng mà họ tự hào nhất lại không phải đối thủ của Diệp Sở.

Quan trọng nhất là, đối phương trở nên lợi hại từ bao giờ? Mà họ lại chẳng hề hay biết gì cả.

Trong lòng Diệp Thiên Thành thậm chí có chút hối hận, sớm biết Diệp Sở lợi hại như vậy, sao có thể để hắn đi ở rể.

“Diệp Sở, ta……”

Hắn muốn nói gì đó để làm dịu bầu không khí, nhưng bị Diệp Sở lạnh lùng ngắt lời.

“Còn thủ đoạn gì thì cứ dùng ra đi.”

Diệp Thiên Thành lập tức nghẹn họng, hắn còn thủ đoạn gì nữa đâu.

Diệp gia đúng là vẫn còn cao thủ, nhưng nếu không có sự đồng ý của lão gia tử, hắn không thể nào gọi được.

“Ha hả, xem ra là hết rồi.” Diệp Sở lộ vẻ hài hước, “Xem ra Diệp gia cũng chẳng có gì đặc biệt.”

Khóe miệng Diệp Thiên Thành co giật, sắc mặt khó coi như vừa ăn phải phân.

Diệp Dật Thần bất mãn quát lớn, “Diệp Sở, ngươi đừng đắc ý, Diệp gia ta không chỉ có một mình Tô tiên sinh là võ giả, nếu mời cao thủ khác đến, thu thập ngươi dễ như trở bàn tay.”

Nói đến đây, hắn dừng lại một chút, rồi ra vẻ rộng lượng, “Nhưng nể tình huyết mạch thân tình, chúng ta có thể không ra tay với ngươi, nhưng ngươi cũng phải báo đáp Diệp gia.”

Nghe những lời vô sỉ của đối phương, Diệp Sở trong lòng cười lạnh không thôi, “Ồ, không biết ngươi muốn ta báo đáp thế nào?”

……

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...